81 Qua lần cảnh cáo này, Tạ Thiên Ngưng liền không xuất hiện nữa, giống như bốc hơi khỏi thế giới này, ngay cả điện thoại di động cũng không gọi được. Tạ Chính Phong nhiều lần gọi điện thoại cho cô, muốn quan tâm cuộc sống của cô một chút, nhưng đều tắt máy, tìm đến công ty của cô mới biết cô đã bị đuổi rồi.
82 Ôn Thiếu Hoa đứng trước mặt cha xứ chờ cô dâu, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn khách khứa trong hội trường hết lần này đến lần khác tìm kiếm hình bóng trong lòng kia.
83 Edit: MiaTạ Minh San nhìn thấy có một người đàn ông xuất sắc như thế đang cưng chiều Tạ Thiên Ngưng, hơn nữa còn cướp đi toàn bộ ánh hào quang của cô, trong lòng vô cùng tức giận.
84 Sau 5fkhi Tạ Thiên 02Ngưng ra bkhỏi lễ 10đường, b1lúc trước 4còn cảm cthấy rất brõ ràng, 2anhưng dần edần bỗng 32trở nên cmơ hồ. Mặc 30dù mình 8đã thắng a7lại một e9lần, nhưng 53cô lại 8cảm thấy 77cuộc sống 9không còn 1bất kỳ 3mục tiêu 8nào, cảm egiác thật 4atrống rỗng.
85 Tạ Thiên Ngưng cảm thấy suy sụp tinh thần ở trong nhà vài ngày, bỗng nhiên thấy cuộc sống trôi qua như vậy thật không có sức sống, vì thế lấy sơ yếu lý lịch ra làm thật tốt, tính đi ra ngoài một lần nữa để tìm một công việc làm.
86 Tạ Thiên Ngưng tìm việc một ngày, nộp rất nhiều hồ sơ lý lịch, nhưng lúc nộp hồ sơ đều bị trả lại, ngay cả cơ hội phỏng vấn cũng không có, trực tiếp bị loại.
87 Phong Khải Trạch nhìn thấy Hồng Thi Na ở nơi của anh tùy tiện như thế, làm gì cũng không thông qua sự đồng ý của anh, giống như cho rằng đây là nhà của mình, điều này khiến anh vô cùng tức giận, càng chán ghét người phụ nữ này.
88 Tạ Thiên Ngưng mang theo hành lý ra cửa, vừa mới mở cửa liền nhìn thấy Hồng Thi Na ở bên ngoài, không khỏi có chút lúng túng, trong lòng lại nhói đau.
89 Edit: Hân Nghi. Phong Khải Trạch tìm hết một ngày cũng không tìm được người, phiền muộn phóng xe bạt mạng trên đường, trong lòng càng ngày càng khẩn trương.
90 Edit: Dạ Hàn NguyệtPhong Khải Trạch rời khỏi Phong gia không lâu, thì thấy xe của Đường Phi đuổi theo phía sau, vì vậy dừng xe lại bên ven đường, xuống xe lạnh lùng đứng ở ven đường, im lặng không nói.
91 Ngày tháng năm XXXX, trời quang. Hôm nay là ngày quốc tế thiếu nhi, mình biết con khỉ nhỏ sẽ trốn vào trong góc phòng một mình chơi với tảng đá, nên sáng sớm mình cố ý đấu với cậu ta, xem người nào vào hôm nay, để xem hôm nay ngày một tháng sáu ai sẽ thắng được nhiều tiền giấy trong các hoạt động nhất.
92 Tạ Thiên Ngưng trở lại thành phố A rồi đến một cái trấn nhỏ, nơi này vẫn duy trì phong cách cổ xưa thuần phác, giống như một trấn cổ, cũng bởi vì như thế cho nên mọi người mới gọi nó là trấn Cổ Vận.
93 Tạ Thiên Ngưng đi đến trường tiểu học Cổ Vận, đứng trước cửa trường, những hình ảnh trong ký ức xa xưa khi còn học tại trường dần dần hiện lên, từng chút từng chút một tựa như chỉ mới vào ngày hôm qua, khiến cho người tôi khắc sâu vô cùng.
94 Tạ Thiên Ngưng cùng Phong Khải Trạch ngồi trên cỏ, hai người dựa lưng vào nhau, im lặng nhìn cảnh vật phía trước mắt mình, tự mình hồi tưởng lại chuyện thời thơ ấu.
95 Phong Khải Trạch cõng Tạ Thiên Ngưng trên lưng cứ đi trên con đường nhỏ quay về trấn Cổ Vận, người trên đường cảm thấy rất mới mẻ, không nhịn được cứ nhìn chăm chú, một vài du khách từ bên ngoài tới cũng đến nhao nhao xì xào bàn tán, nhất là những cô gái trẻ tuổi.
96 Mạc Khả Ngôn xuất hiện, khiến Phong Khải Trạch lập tức nhíu mày tức giận, toàn thân không chỉ tức giận mà còn có cảm giác chán ghét mãnh liệt. Ngoại trừ Tạ Thiên Ngưng, anh không thích bất cứ cô gái nào khác đến gần, nhất là loại con gái cực kỳ lẳng lơ này, mùi hương từ cơ thể có thể xông chết người.
97 Phong Khải Trạch đưa Tạ Thiên Ngưng đến bệnh viện làm kiểm tra, biết được không có gì đáng ngại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trên đường về, liên tiếp cảnh cáo cô: "Lần sau có chuyện như vậy xảy ra nữa, không cho phép em ra ngoài ngăn cản, biết không? Em cho rằng thân thể của em là Tường Đồng Vách Sắt à, ngộ nhỡ bị đánh vào đầu thì phải làm thế nào"?"Thế cái ghế to đấy đập xuống một phát anh chịu được không"?"An nói nhiều thế vẫn chưa chán à"? Cô phiền não nhìn chằm chằm anh, tỏ bất mãn, cuối cùng thật sự là không hợp ý nhau, lấy hai tay che lỗ tai.
98 Trong đại sảnh của khách sạn có mười mấy người đàn ông lực lưỡng đang đứng, bộ dáng như hung thần, mười mấy người, đứng thẳng tắp, tạo thành một nửa vòng lớn.
99 Mười gã đàn ông cao to hung hãn nghe theo lời của Mạc Khả Ngôn, xông lên, bao vây Phong Khải Trạch và Tạ Thiên Ngưng, không cho họ rời đi. Nhưng bọn họ cũng chỉ vây lại chứ không có ra tay.
100 Moi người ở đây nhìn Mạc Khả Ngôn hoang mang gọi điện thoại, trả lời sự sợ hãi của cô là từng chút, từng chút tin tức một. Tạ Thiên Ngưng nghe tiếng gào kinh ngạc của Mạc Khả Ngôn, trong lòng có chút vui vẻ, nhỏ giọng hỏi Phong Khải Trạch: "Này, có phải là anh giở trò quỷ hay không?"Chắc chắn rồi, còn phải hỏi sao?Mặc dù kết quả này làm cô có chút vui vẻ, nhưng cũng có chút sợ.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Khoa Huyễn, Dị Giới
Số chương: 165