1 Trên bầu trời, những bông tuyết nhẹ như lông ngỗng rơi xuống rất nhiều, Lộ Phi Nhi mang cặp sách trên lưng đi đến trường học, cô thật sự rất ghét kiểu thời tiết như thế này, bởi vì khi tuyết rơi, trong phòng học không có ánh nắng mặt trời thì lại càng lạnh hơn.
2 Chuyên ngành khoa học kĩ thuật hình sự, Lộ Phi Nhi lựa chọn bộ môn này thì bố mẹ cô cũng không biết, hoặc nói là không hiểu rõ thì đúng hơn, Lộ Phi Nhi chỉ nói với bọn họ là làm thư kí ở cục cảnh sát mà thôi.
3 “Phi Nhi, dưới lầu có người tìm. ” Ngô Viện Viện vừa bước vào phòng kí túc xá liền kêu Lộ Phi Nhi đang nằm trên giường, bên ngoài thật sự nóng quá mà! Ngô Viện Viện hơi béo, cho nên cô rất sợ nóng, một đầu tóc ngắn giống như là vừa mới được gội qua.
4 Chế độ giáo dục của bọn họ là như thế này, ở trường đại học học ba năm, sau đó một năm cuối cùng là mỗi người sẽ được phân đến một đơn vị để thực tập, tham gia làm việc thực tế, thật ra từ lúc bọn họ bước vào cổng trường đại học thì cũng được xem như một nửa người cảnh sát rồi.
5 Từ năm chín mươi bảy Lộ Phi Nhi đã bắt đầu xa nhà, đến bây giờ đã qua rất nhiều năm, trong khoảng thời gian này chỉ trở về nhà được vài lần, có đôi khi bố mẹ nhớ cô thì đến trường học thăm cô, sẵn tiện ở lại mấy ngày.
6 Lộ Phi Nhi không biết là vì muốn thử thách cô, hay bởi vì đây là kỹ thuật mới, mà lúc còn ở trường học bản thân cô đã từng tiếp xúc qua nên mới tin tưởng mà giao việc này cho cô, nhưng mà xem ra, công việc này nhất định một mình cô không thể làm xong rồi, ít nhất trước mắt là như vậy.
7 Công việc sắp xếp vân tay vẫn còn tiến hành, đúng như Lộ Phi Nhi dự đoán vậy, công việc này rất nhanh đã được bàn giao lên rồi. Chín giờ sáng, mọi người trong phòng kỹ thuật, phòng pháp y và đội cảnh sát hình sự đi họp, chủ yếu là nghiên cứu thảo luận vụ án của Lâm Miểu.
8 Lộ Phi Nhi cảm thấy tâm trạng vô cùng nặng nề, từ chối một người đàn ông yêu mình như vậy, trong lòng cô cũng thấy áy náy, nhưng mà nếu lừa dối cậu ta lại càng không được.
9 Để làm việc được thuận lợi, Lộ Phi Nhi thuê một phòng trọ ở gần sở cảnh sát, nhà không được mới lắm, cô thuê một phòng ở lầu ba. Lúc đầu hy vọng có thể tìm người thuê cùng, nhưng lại nghĩ lúc còn ở trường học, mấy người ngủ trong một phòng, thật sự là không muốn tiếp tục sống chung với người khác nữa, mặc dù cô phải gánh vác tiền thuê nhà ở thành phố không nhỏ, nhưng mà đổi lại có thể được tự do, xem như cũng đáng giá.
10 Buổi tối, Lộ Phi Nhi và Bạch Mai được sắp xếp ở chung một phòng, Bạch Mai cho Lộ Phi Nhi cảm giác ở chung rất tốt, nhưng mà từ từ tiếp xúc, phát hiện cô Bạch Mai này, tuy nhìn bề ngoài không không phải là người sắc bén như thế nhưng cô ấy lại là một người rất vì bản thân mình.
11 Tình huống của gia đình này khiến bọn người Lý Thanh Lưu rất hoài nghi, sau lời nói dối thường là chân tướng, đúng như lời Lý Thanh Lưu đã nói, hiện tại điều quan trọng nhất chính là chứng cứ, bởi vì dám cả gan gây ra vụ án tàn ác như vậy, trong lòng anh thừa nhận khả năng gian xảo và máu lạnh, cũng không phải là người bình thường nào có thể so sánh được.
12 Bắt đầu đi chơi thu, Lộ Phi Nhi thật sự không ngờ, bản thân cô và nhiều người như vậy cùng nhau ngắm cảnh cuối mùa thu, thế nào cũng cảm thấy là lạ. Cảm thấy căng thẳng, thấy không được thoải mái, ngoại trừ mấy người trong phòng của cô ra, còn có mấy thành viên trong đội của Lý Thanh Lưu nữa, dĩ nhiên cũng bao gồm có cả Ninh Vệ Đông, anh ta vẫn cứ như vậy, thừa dịp mọi người không chú ý lại lén lút nhìn Lộ Phi Nhi.
13 Lý Thanh Lưu cau chặt chân mày, thực ra anh và tất cả mọi người đều biết, nhưng mà ai cũng không muốn tin kết quả như vậy. Lý Thanh Lưu nhận lấy tài liệu Trì Ba đưa cho, từ trong đó có thể nhìn thấy mấy điểm đáng ngờ khác nhau của Ngô Nguyệt Nhi.
14 Đến phòng Karaoke, tính khí của một bọn đàn ông vẫn không giảm, Chu Kiến mở màn trước tiên, hát một bài của ca sĩ Lưu Đức Hoa. Tiếp theo là đến Vân Tùng hát bài ‘Người làm lính’, lấy được rất nhiều tiếng vỗ tay của mọi người, ngay cả Tiễn Minh cũng hát một bài ‘Âm vang hoa hồng’, làm cho không khí càng dâng cao.
15 Chồng trước Tạ Lệ tiết lộ, trong khoảng thời gian hai người ly hôn, mỗi tuần bọn họ đều liên lạc, riêng chỉ có tuần này là không có. Chuyện xảy ra đêm đó, có chứng cứ xác thực anh ta không hề ở đây, quan trọng nhất là, anh ta cũng không biết bên cạnh Tạ Lệ đã xảy ra chuyện gì.
16 Trong mắt Lộ Phi Nhi, Lý Thanh Lưu đã không còn là một người vô cùng nghiêm túc âm trầm nữa rồi, Lý Thanh Lưu như vậy dường như chỉ có mình cô mới có thể nhìn thấy.
17 Làm việc liên tục mấy ngày, rốt cuộc Lộ Phi Nhi cũng rút ra được kết quả, trong quá trình phân tích, khẳng định trong sợi bao tay có thành phần của chất vôi, viết xong báo cáo, Lộ Phi Nhi vươn vai, đứng dậy để bản báo cáo lên bàn, cô muốn đi rửa mặt, sau đó giao bản báo cáo cho đội hình sự, bọn họ vẫn đang chờ kết quả mà!Chờ đến khi Lộ Phi Nhi trở lại, vậy mà lại bất ngờ phát hiện không thấy bản báo cáo trên bàn đâu cả, xảy ra chuyện gì vậy? Cô nhớ rõ ràng chính bản thân mình đã để nó trên bàn mà! Nếu mất bản báo cáo, hoặc là bị người nào đó lấy mất, vậy lỗi của cô thật sự rất lớn.
18 Hiện tại, có thể nói Lộ Phi Nhi đang ở trong trạng thái phấn khởi, nghĩ đến nụ hôn của Lý Thanh Lưu, nghĩ đến ánh mắt của anh, thật sự khiến cô vô cùng kích động.
19 Nhân viên phục vụ hướng dẫn Lý Thanh Lưu và Lộ Phi Nhi đến phòng bao, một người đang đứng ở cửa, rất cao lớn, trên người mặc áo len màu xám và quần rằn ri, nhìn thấy Lý Thanh Lưu đến, trực tiếp chào theo nghi thức quân đội,“Đội trưởng!”“Haha, hiện tại tôi cũng không còn là đội trưởng của các cậu nữa rồi.
20 Cả ngày, Lộ Phi Nhi đều ngây ngô, cô nghĩ muốn gọi điện thoại cho Lý Thanh Lưu, nhưng lại không biết phải nói như thế nào, buổi trưa ăn mì gói xong, đến khi gần tối thì ra ngoài mua thức ăn, gần đây cảm thấy rất nổi giận, vẫn nên là chịu chút rõ ràng thôi! Đi chợ mua đồ ăn, mùa đông rau xanh đều vô cùng quý, Lộ Phi Nhi suy nghĩ một chút, vẫn nên là mua chút thịt ba chỉ, đem về hầm với dưa chua cũng được.