281 Ngày thứ hai, Hồng Thi Na lập tức hẹn Tạ Minh San ra, hai bên cùng nhau bàn luận. Bởi vì có được năm trăm vạn của Hồng Thi Na, những ngày sống gần đây của Tạ Minh San cũng không tệ.
282 Tạ Minh San sau khi nhận hai trăm năm mươi triệu của Hồng Thi Na, tuy rằng rất sợ chọc Phong Khải Trạch, nhưng vẫn kiên trì đi. Chân khẽ bước đến trước cửa phòng bệnh, do dự nửa ngày mới dám gõ cửa.
283 Cuộc gọi này của Phong Khải Trạch, không chỉ làm cho Tạ Minh San kinh ngạc, ngay cả Tạ Thiên Ngưng cũng kinh ngạc, chờ anh cúp điện thoại, lập tức hỏi thăm anh, "Khỉ con, chuyện này không cần phải gọi Đỗ Nguyên ra tay?"Đỗ Nguyên là người trong hắc đạo, người hắc đạo làm việc sẽ không nói nhảm nhiều, mà trực tiếp làm.
284 Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng nói chuyện ở trong phòng bệnh, toàn bộ đều bị Hồng Thừa Chí cùng Hồng Thi Na nghe được, Hồng Thiên Phương đương nhiên cũng biết, cảm thấy sợ Phong Khải Trạch.
285 Sau khi Hồng Thiên Phương đi, Phong Gia Vinh lửa giận lập tức dâng lên trút hết vào đập đồ, cơ hồ đem tất cả đồ đạc ở đại sảnh đều đập nát, nhưng vẫn khó tiêu cơn giận trong lòng ông, tiếp tục đập, người làm lại không dám tới khuyên can, lo lắng mình sẽ gặp tai ương, cho nên lẫn trốn ra xa xa, mặc cho ông chủ đập loạn, có vài người còn thậm chí muốn xin nghỉ không làm.
286 Hồng Thiên Phương trực tiếp hỏi vấn đề này, Phong Khải Trạch lập tức cảnh giác, nghiêm túc hỏi ngược lại ông, "Đổng sự trưởng Hồng hỏi vấn đề này có thấy kỳ quái không, sao ông lại lôi tôi vào chuyện của Hắc Phong Liên Minh chứ?"Không có lửa làm sao có khói, chuyện này quả thật kỳ lạ, anh không thể không cẩn thận.
287 Bởi vì Phong Khải Trạch yêu cầu quét dọn mọi ngóc ngách, cho nên nhân viên làm vệ sinh cẩn thận quét dọn không dám lười biếng, cả trong góc lẫn khe hở cũng quét dọn sạch sẽ, không chỉ quét cả hộc tủ cũng lấy ra,cả bàn cũng phải dọn sạch sẽ, kết quả phát hiện một món đồ kỳ lạ, nhìn bề ngoài không giống đồ bỏ đi, thương lượng một chút không dám ném mà đặt lại ở trên mặt bàn, tiếp tục quét dọn.
288 Lại qua nửa tháng, chân Phong Khải Trạch dần dần đã phục hồi như cũ, không qua bao lâu đã có thể đi bộ bình thường liền xuất viện về nhà, còn Phong Gia Vinh thì vẫn do dự nên làm như thế nào.
289 Đơn giản chỉ nói được mấy câu, Phong Gia Vinh đã quyết định không đề cập tới chuyện cổ phần, sợ chọc giận Phong Khải Trạch, làm ọi chuyện càng thêm hỏng bét, đành nói sang chuyện khác, "Khải Trạch, chẳng qua hôm nay cha tới là đến thăm con một chút, không hề có ý gì khác, thấy con không sao, cha đã yên tâm.
290 Sau khi Phong Gia Vinh đi rồi, Phong Khải Trạch vẫn như cũ, khó nén được lửa giận, nghĩ tới lời ông mới nói, thực hận không thể rút gân lột da ông. Tạ Thiên Ngưng biết anh đang tức giận, mà cô chỉ có thể giúp trấn an lòng anh, "Khỉ con, em cảm thấy ba nhất định gặp phải khó khan gì đó, lại không biết nói với chúng ta như thế nào, anh cũng đừng so đo với ông nha! Mỗi người đều có một vài chuyện rất khó nói ra, đều này có thể lý giải.
291 Tiếng đập cửa phòng ầm ĩ làm phá vỡ bầu không khí, Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng nghiêm túc nhìn về phía cửa, biểu cảm trên mặt có chút không vui.
292 Sau khi Đinh Tiểu Nhiên đi rồi, Phong Khải Trạch như cũ dùng chăn che kín mình không chịu chui ra, giống như đứa con nít đang giận lẩy. Anh đương nhiên giận, bị Tạ Chánh Phong hoài nghi còn chưa đủ,cô còn bắt anh đi giúp nên đương nhiên anh phải giận rồi.
293 Lần trước Phong Gia Vinh đến bệnh viện nói muốn lấy cổ phần nhưng không được, sau đó cũng không còn gặp lại, chỉ biết ở trong nhà lẳng lặng đợi, không hề có động tĩnh nào.
294 Đả tự: Phong Khải Trạch làm xong thủ tục xuất viện, lúc trở về thấy ngoài cửa phòng bệnh có hai người đang đứng, vừa nhìn là biết đám thuộc hạ của Phong Gia Vinh, lo lắng Phong Gia Vinh gây khó dễ cho Tạ Thiên Ngưng, liền chạy về xông thẳng vào, hô lên: "Thiên Ngưng ——"Sau khi chạy vào cửa, thấy tất cả mọi người vẫn bình an vô sự, Tạ Thiên Ngưng vẫn bình yên vô sự đứng yên một chỗ, không xảy ra chuyện gì, cuối cùng đã có thể thả lỏng, nhưng vẫn quan tâm hỏi một chút: "Thiên Ngưng, em không sao chớ, có bị thương ở chỗ nào không?""Không sao, em không có bị gì đâu.
295 Đả tự: Bị Phong Gia Vinh quậy ột trận, khiến mọi người đều hết sức kinh ngạc, cũng may không xảy ra chuyện gì, nên mọi người không còn thấy căng thẳng, tâm trạng dần dần bình phục lại.
296 Hồng Thi Na không biết mình đã bị người khác theo dõi, mỗi ngày cứ đi ra ngoài để giúp cuộc sống của mình tràn đầy màu sắc mà không hề cảnh giác, hiện nay ai cũng biết cô không còn là cô công chúa dịu dàng thuần khiết thục nữ nữa, vì vậy cô không cần phải che giấu bản tính thật của mình, muốn làm gì thì làm, quầy rượu thành nơi cô thường lui tới, mặc dù không phải ngày nào cũng đến, nhưng hai ba ngày đầu là sẽ đến nơi đó, bởi vì cô là Hồng Thi Na, cho nên không người nào dám gây chuyện với cô.
297 Bất kể Tạ Thiên Ngưng nói thế nào, Phong Khải Trạch vẫn kiên trì với quyết định của mình, không chịu giao 60% cổ phần của mình, "Thiên Ngưng, em không cần nói thêm nữa, tóm lại về chuyện này anh không đồng ý.
298 Hồng Thi Na sau khi tỉnh rượu, phát hiện mình đang bị trói, miệng bị dán băng dính, nói không ra lời, nương theo chút ánh sáng trong bóng tối cô nhìn thấy Hồng Thừa Chí cũng giống như cô, đều bị trói ném vào trong góc.
299 Phong Gia Vinh vừa nghe Phong Khải Trạch cùng Tạ Thiên Ngưng tới, trong lòng liền lo lắng bất an, dưới tình hình này không nên gặp bọn họ, nhưng nếu đuổi bọn họ đi, chỉ sợ sẽ khiến tình cảm càng trở nên nghiêm trọng, thậm chí không thể cứu chữa, nhưng chuyện Hồng Thiên Phương nhất định phải giải quyết cho xong, bằng không để lại hậu hoạn về sau vô cùng bất lợi.
300 Bùm ——Trên lầu truyền tới nổ lớn, làm hấp dẫn tầm mắt của mọi người, Tạ Thiên Ngưng cũng không ngoại lệ, hai mắt nhìn chằm chằm lên trên lầu, muốn biết tiếng nổ kia từ đâu truyền tới, và tại sao lại có âm thanh này?Phong Khải Trạch đối với chuyện này dường như quá quen thuộc, biết trên lầu có một gian phòng nhỏ, hình như chính là nơi đó truyền tới nhưng cũng không hứng thú đi quan tâm thanh âm này.
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 33