301 Không bao lâu, Hồng Thi Na cùng Hồng Thừa Chí đều bị giải vào trong đại sảnh, hai người đều bị trói, miệng bịt kín không thể nói. Khi thấy Hồng Thiên Phương khắp người đều là thương tích còn bị đè trên mặt đất liền muốn xông tới giải cứu, nhưng bây giờ tự thân bọn họ còn khó bảo toàn, làm sao có thể cứu người đây chứ?Hồng Thi Na vùng vẫy một lúc, phát hiện có giãy giụa mấy cũng là vô dụng, đành phải từ bỏ, ánh mắt không tự chủ liề dừng ở trên người Tạ Thiên Ngưng, oán hận nhìn chằm chằm vào cô, bởi vì tình cảnh bây giờ của hai người chênh lệch khá xa nên chỉ biết tức giận.
302 Hồng Thiên Phương kéo Hồng Thi Na trở về, không muốn cô nhắc lại chuyện trước kia, khuyên nhũ, "Thi Na, chuyện đã qua không cần nhắc lại, chuyện trước mắt mới là quan trọng.
303 Hồng Thừa Chí bị đả kích, lúc trước rất kính trọng và yêu thương cha. Vào giờ khắc này đã biến thành hư không, chỉ còn lại sự oán hận, nhưng dù hắn có hận thế nào thì cũng thể thay đổi chuyện bị giữ lại làm con tin.
304 Trên đường, Đinh Tiểu Nhiên cùng Điền Vĩ đang lôi lôi kéo kéo, tựa hồ xảy ra tranh chấp, hơn nữa còn đang tranh cãi kịch liệt. Điền Vĩ lôi kéo túi xách Đinh Tiểu Nhiên, giằng co không ngừng, cầu xin cô, "Tiểu Nhiên, anh biết sai rồi, em hãy tha thứ cho anh, có được không? Trải qua mấy ngày nay, cuộc sống của anh thật sự rất khó khăn, ngày đều nghĩ đến em, anh thật sự vô cùng hối hận, hối hận đã không quý trọng tình cảm giữa chúng ta, em tha thứ cho anh đi, bằng không anh sẽ sống không bằng chết.
305 Sau khi Tạ Thiên Ngưng cùng Phong Khải Trạch đưa Đinh Tiểu Nhiên về nhà xong, lúc này mới từ từ quay về nhà mình, sau khi về đến nhà thì đã hơn sáu giờ, Đới Phương Dung vì quá sốt ruột định gọi điện thoại hỏi, đúng lúc thấy bọn họ đi vào cửa, lập tức chạy ra đón, hỏi: "Các con đi đâu sao giờ mới về, có biết mẹ rất lo lắng không.
306 Mấy ngày nay Hồng Thiên Phương liên tục gọi điện thoại cho Phong Gia Vinh, cùng ông ta bàn tính giao dịch CD, hao hết tinh thần để bàn tính việc trao trả người, nhưng đối phương chỉ nói có mấy câu liền cúp máy.
307 Gần đây Hồng Thi Na vẫn hay thường lui tới bên ngoài vườn hoa Tạ Chánh Phong, qua chừng mấy ngày, càng lộ ra chút quỷ dị. Tạ Chánh Phong đã để ý quan sát đến cô, bởi vì vợ con mình mất tích đã qua thời gian khá lâu, mà trước đó Phong Khải Trạch đã nói cho ông biết, có thể là do Hồng Thi Na gây ra, khiến ông không thể không đề cao cảnh giác.
308 Phong Gia Vinh đưa màn hình điện thoại di động đến trước mặt Hồng Thừa Chí, để cho hắn nhìn rõ ba chữ phía trên ‘Hồng Thiên Phương ’, lúc này điện thoại đã được nối, nhấn xuống nút trả lời, hơn nữa còn mở âm lượng lớn, để cho tất cả mọi người nghe thấy.
309 Hồng Thi Na chọn thời điểm vào buổi trưa gửi tin ngắn qua, như vậy mới đảm bảo Tạ Thiên Ngưng có thể nhìn thấy tin đến. Lúc này, Tạ Thiên Ngưng vừa ăn bữa trưa xong, ngồi trong phòng khách nghỉ ngơi, đang định về này sẽ ngủ trưa, nhưng không ngờ nhận được tin nhắn từ số máy lạ gửi đến, vừa mở ra nhìn đã sợ hết hồn, hô lên, "Chú chú ——"Nghe tiếng thét sợ hãi, Phong Khải Trạch chạy nhanh qua, cho rằng cô đã xảy ra chuyện, vội vàng hỏi: "Thiên Ngưng, sao thế?""Khỉ con, anh xem,chú bị người ta bắt cóc rồi.
310 Sau khi Phong Khải Trạch đi tới vườn hoa, xa xa nhìn thấy hai người ngồi ở ngoài trước cửa, đến gần mới biết là Ninh Nghiên cùng Tạ Minh San, cả hai người đều có vẻ rất hối hận khi nghĩ về những lời ông ta nói.
311 Phong Khải Trạch đem chuyện vườn hoa nói cho Tạ Thiên Ngưng nghe, biết được tin Tạ Chánh Phong quả thật bị mất tích, mà bọn bắt cóc lại không liên lạc,khiến Tạ Thiên Ngưng càng thêm lo lắng không yên, luôn có một loại dự cảm không hay sẽ xảy đến.
312 Tạ Thiên Ngưng vẫn luôn ngồi ở bên cạnh, nhìn Tạ Minh San cùng Ninh Nghiên ăn như hổ báo, mặc dù lúc trước họ đã làm ra rất nhiều chuyện khiến cô tức giận, nhưng thấy họ khốn khổ như vậy, cơn giận trong lòng cũng đã từ từ biến mất, giờ chỉ còn lại sự thương hại thôi.
313 Tạ Minh San biết đây đã là ranh giới cuối cùng của Phong Khải Trạch, nên không dám ôm nhiều hy vọng, mặc dù bị xem là nhân vật nguy hiểm cô vẫn rất cảm kích Tạ Thiên Ngưng có thể vì cô mà nói vài lời, "Chị họ, Phong thiếu gia có thể không so đo chuyện trước kia là em đã rất cảm kích, chị không nên làm khó anh ấy nữa, dù sao ở trong căn nhà to như vậy cảm thấy hơi sợ, cho nên cứ để em và mẹ về nhà cũ ở thì tốt hơn.
314 ------------Xem thêm: Hồng Thi Na không ngờ tới mới nói có một nửa, đối phương cư nhiên chủ động tắt máy, hơn nữa nghe trong giọng nói Phong Khải Trạch rất kiên quyết, chắc sẽ không đáp ứng yêu cầu của cô, nghĩ một chút, không thể làm gì khác hơn là lui từng bước, gọi lại lần nữa.
315 Lúc đầu Hồng Thiên Phương còn thường gọi điện thoại cho Phong Gia Vinh, còn phái người hỏi thăm hành tung của ông ta để bàn tính cách giao dịch để cứu người ra, nhưng điện thoại lại không gọi được, hỏi thăm hành tung của Phong Gia Vinh, chỉ biết ông ta đang ở nhà, đóng cửa không tiếp ai, nên dần dần cũng không hỏi thêm về ông ta nữa, chỉ còn tìm cách lấy cổ phần trong tay Tạ Thiên Ngưng.
316 Phong Khải Trạch nghe hai cha con họ cải vả, lòng âm thầm cười trộm, bất quá không có biểu hiện ra, càng sẽ không như Hồng Thi Na làm đảo ngược trình tự, lấy đại sự làm chủ, "Hai người đừng có ồn ào nữa, rốt cuộc chịu thả người ra không?"Lại chỉ có một người đáp.
317 Hồng Thiên Phương nghe được lời cầu cứu của con gái, mặc dù rất lo lắng, sợ hãi, nhưng vẫn muốn la mắng cô mấy câu, "Mới vừa rồi đã bảo con phải chuyện quan trọng trước, nhưng con vẫn cứ không nghe, giờ tốt rồi, mọi thứ đều bị hủy hết rồi đó.
318 Hồng Thi Na bị treo lắc lư, rất sợ mình sẽ rơi xuống dưới, mới vừa rồi còn cảm thấy Phong Khải Trạch trói cô rất chặc, giờ lại sợ sợi dây không đủ siết chặc, vì phòng ngừa chuyện không may liền cầu cứu, "Cha, cứu con, con sắp bị rơi xuống rồi, mau cứu con.
319 Ngoại trừ điện thoại của mình là không ném, những thứ khác toàn bộ đều vứt đi, chỉ chừa lại chìa khóa lấy từ trên người Hồng Thi Na, còn lại cũng đều bị vứt đi, sau khi ném xong, lại nhìn Hồng Thi Na bị treo ở giữa không trung, cười âm hiểm hỏi: "Điện thoại trên người cô đâu?""Tôi, điện thoại di động của tôi ở trong túi xách, nó được đặt ở bên cạnh cửa.
320 Hồng Thiên Phương đã đưa lựa chọn, sự lựa chọn này khiến tất cả mọi người đều khiếp sợ không thôi, không ngờ tới Hồng Thiên Phương lại yêu tiền đến mức độ thế, ngay cả con gái mình cũng không cần.