241 Bác sĩ đến nhà để kiểm tra cho Tạ Thiên Ngưng liền nhận được tin nhắn, xem tin nhắn xong, gương mặt ôn hòa hiện lên vẻ khó xử. Phong Khải Trạch vẫn ngồi bên giường nhìn, đốt nhiên cảm thấy bác sĩ có chút khác lạ, vì vậy trực tiếp hỏi, "Bác sĩ, có chuyện gì sao?.
242 Đới Phương Dung quay lại Phong gia thu dọn đồ đạc, ai ngờ vừa ra khỏi cửa liền bắt gặp Phong Gia Vinh trở về, cục diện có chút căng thẳng, vốn định phớt lờ ông ta, cứ thế rời đi, nhưng lại bị gọi lại.
243 Vì bị tập đoàn Phong thị uy hiếp, Phong Khải Trạcch thuê vệ sĩ thì ai cũng kiếm cớ từ chối, ngay cả người giúp việc cũng thế. Thím Chu dọn bữa tối lên xong, sắc mặt nặng nề đứng bên cạnh, muốn nói nhưnh lại thôi, không dám nói ra.
244 Phong Gia Vinh lúc này đang ở nhà một mình, nhìn đại sảnh không có một bóng người, không hề có chút hơi thở quen thuộc, ngay cả không khí cũng biến thành mát mẻ, dần dần cũng trở nên lạnh lẽo, trong lòng đột nhiên cảm thấy trống rỗng, làm thế nào cũng không lấp đầy, không ngừng nghĩ tới việc mình giàu có, nhưng vẫn không làm sao lấp đầy khoảng trống ấy, càng nghĩ càng buồn?Ông đã tranh đấu cả đời, mục đích là phải đứng đầu, đứng càng cao càng tốt, bởi vì chỉ khi đứng ở chỗ cao, mới không phải phục tùng người khác, mới có thể nhìn xuống tất cả? Cái thế giới này đang phát triển, ông cũng không thể chỉ dậm chân tại chỗ, phải không ngừng cố gắng phân đấu, bằng không cũng sẽ bị người khác vượt qua, cho nên ông không biết được như thế nào là đủ, bởi vì chỉ cần đưng lại sẽ bị người khác vượt lên, hắn không muốn bị người khác vượt qua?Mặc dù biết rõ ông không thể khống chế mọi thứ, nhưng trong khu vực nhỏ này, ông phải nắm chắc trong tay, chỉ như vậy, mới không bị người khác điều khiển, mà muốn nắm trong tay tất cả, nhất định phải giàu có, tài sản to lớn?Ông chỉ không muốn bị người ta qua mặt, không muốn bị người khác khống chế, tại sao bọn họ không hiểu, tại sao tất cả đều rời bỏ ông đi, tại sao?"Tại sao các người đối xử như vậy với tôi, tại sao?"Phong Gia Vinh nghĩ tới những điều này, cảm giác phiền muộn cũng không có, chỉ toàn là sự tức giận, tòa nhà lớn như thế này bây giờ chỉ còn sự lạnh lẽo và cơn thịnh nộ của ông ta, lúc này giống như dã thú điên cuồng, bắt đầu đập đồ?"Các người muốn chống đối tôi thật sao? Tôi sẽ cho các người biết kết quả khi chíông đối tôi là như thế nào, a ——"Im lặng ——Đường Phi vừa đi đến cửa chỉ nghe thấy tiếng đâp vỡ, mặc dù còn chưa đi vào, nhưng đã biết Phong Gia Vinh ở bên trong lại tiếp tục đập đồ, nếu là lúc trước, có lẽ ông ta sẽ vô cùng sợ hãi, nhưng bây giờ, chỉ cười cười, trực tiếp đi vào, giả thành một bộ dáng cung kính, "Phong tiên sinh ——""Ông tới làm gì? chuyện tôi giao đã làm xong chưa?" Phong Gia Vinh ngừng đập đồ đạc, tức giận chất vấn, căn bản là không có nhìn thẳng vào mắt Đường Phi, vẫn chỉ coi ông ta là người làm.
245 Phong Gia Vinh đùng đùng tức giận đi tìm Phong Khải Trạch, nhưng vẫn đứng ngoài cổng nhấn chuông, vì tất cả các vệ sĩ đều xin thôi việc, mà thím Chu lại quá bận rộn, cho nên không để ý đến ông ta, mặc cho ông ta liên lục nhấn chuông cửa, chờ cho đến khi không thể chịu đựng được nữa, trực tiếp rống lên, "Tiểu tử thối, mau mở cửa cho tao.
246 Lúc này Phong Gia Vinh cũng không còn phẫn nộ như ban nãy, ngồi xuống, cố gắng hít hở thật sâu, đè nén tức giận trong lòng, cố gắng để tâm tình ổn định nói, "Được lắm, vừa rồi mày muốn ra điều kiện phải không, nói đi, điều kiện là gì?"Phong Khải Trạch cảm thấy khá hài lòng về thái độ của ông ta, cuối cùng thì cũng có thể an tâm thư thái nói chuyện, "Điều kiện của tôi rất đơn giản, không được can thiệp vào cuộc sống của tôi, không được nhắm vào cô ấy, không được trút giận lên đầu đứa bé, rất đơn giản phải không.
247 Phong Gia Vinh nhìn cảnh ấm áp trước mắt. Trong lòng xuất hiện một cảm giác hâm mộ chưa từng có. Có chút kích động nghĩ muốn hoà nhập vào bọn họ. Nhưng lại không muốn thoả hiệp.
248 Phong Gia Vinh nhìn Đường Phi gọi điện thoại cho từng viện trưởng của bệnh viện, chờ hắn ta gọi xong, hung hăng trừng mắt nhìn chằm chằm Phong Khải Trạch, rất không cam lòng, bực bội nói: "Tao đã làm theo lời mày nói, hi vọng mày tuân thủ cam kết.
249 Phong Khải Trạch chở Tạ Thiên Ngưng đến bệnh viện để khám thai, ai ngờ ở bên ngoài cửa bệnh viện bắt gặp Ôn Thiếu Hoa và Hồng Thi Na vật lộn. "Khỉ con, bọn họ đang làm gì thế?" Tạ Thiên Ngưng vừa xuống xe liền nghe thấy tiếng ồn ào, thuận mắt nhìn lại, thấy cảnh tượng này, không hiểu ra sao.
250 Edit: Hân NghiHồng Thi Na khủng hoảng khi biết được sau này mình rất khó có con, thống hận Ôn Thiếu Hoa, cũng hận Phong Khải Trạch thấy chết mà không cứu.
251 Editor: Hân NghiKhông bị Phong Gia Vinh gây khó dễ, những ngày qua Tạ Thiên Ngưng sống rất thoải mái, không cần mỗi ngày cứ phải buồn bực ở nhà, có thể ra ngoài hóng mát, gặp gỡ bạn bè.
252 Tạ Thiên Ngưng biết Đinh Tiểu Nhiên vào giờ phút này trong lòng khó chịu, cô cũng đã từng bị như vậy, vì vậy nắm tay cô ấy an ủi: "Tiểu Nhiên, bò tốt không ăn cỏ thối, không đáng để cậu phải suy nghĩ.
253 Editor: Hân NghiĐiền Vĩ và Tiêu Vũ Huyên đã rời đi, nhưng Dư Tử Cường cũng không thu tay đang ôm ngang hông Đinh Tiểu Nhiên lại, cảm giác thật tốt, dứt khoát không buông tay.
254 Editor: Hân NghiTạ Thiên Ngưng đi ra ngoài một chuyến, Phong Khải Trạch ngoài mặt trấn tĩnh, nhưng luôn đứng ngồi không yên, biết rõ là sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng anh vẫn không yên lòng.
255 Ôn Thiếu Hoa theo giao hẹn, cùng Đường Phi bí mật gặp mặt, vạch ra kế hoạch kế tiếp phải làm gì, trong lòng vẫn muốn hạ thủ với Tạ Thiên Ngưng, nhưng sau khi nghe Đường Phi nói, rất kinh ngạc, "Không phải muốn lấy mười tỷ của Tạ Thiên Ngưng sao? Sao biến thành đi bắt Phong Khải Trạch hả ? Muốn bắt Phong Khải Trạch cũng không phải là chuyện đơn giản, nếu như không được , bị hắn cắn lại một cái, coi như tiêu tùng.
256 Phong Khải Trạch không có vẻ gì lo lắng cả, vẫn ngồi ngoài ban công phơi nắng, nhìn màn hình máy tính, thỉnh thoảng lại cười thầm, xem ra tâm trạng của anh khá tốt, lúc này, điện thoại đột nhiên nhận được một tin nhắn do số lạ gửi, đang lúc nhàm chán, nên lập tức mở ra xem, kết quả lại khiến anh sợ hết hồn, trong lòng rối loạn một hồi, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, suy nghĩ xem chuyện này là thật hay giả.
257 Một đám lưu manh xông ra ngăn Phong Khải Trạch. Không để cho anh đi. Nhìn thấy bọn chúng không có ý đồ tốt. Hách dịch nói chuyện. "Nhóc con. Đến địa bàn của bọn tao.
258 Tạ Thiên Ngưng ngồi đợi cả một buổi tối cũng không thấy Phong Khải Trạch trở về, càng ngày càng lo lắng, vì vậy gọi điện thoại cho anh, nhưng điện thoại anh tự nhiên lại tắt máy khiến cô giật mình, làm cho cô càng thêm lo lắng, trong lòng có một loại dự cảm chẳng lành.
259 Tạ Thiên Ngưng vì lo lắng Phong Khải Trạch. Cả đêm không ngủ. Nằm ở trên giường thao thức. Trời còn chưa sáng đã rời giường. Thấy Phong Khải Trạch chưa trở về.
260 Tạ Thiên Ngưng đến ngân hàng để lấy mười tỷ, điều này khiến cho nhân viên ngân hàng trợn trong mắt, lập tức báo cáo sự việc này cho cấp trên, bởi vì cô muốn ngay lậy tức rút tiền mặt, mà lúc này ngân hàng không thể ngay lập tức đào ra một số tiền lớn như thế, không thể làm gì khác hơn là đến ngân hàng lân cận, mượn ngân hàng Thiên Tường, bởi vì tiền quá lớn, Dư Tử Cường tự mình ra mặt xử lý chuyện này, trong quá trình tìm hiểy, biết được người cần số tiền này là Tạ Thiên Ngưng, thậm chí hơi giật mình, vì vậy tự mình đến ngân hàng của đối phương một chuyến, tìm hiể ra chuyện này.