221 Hai ngày nay, Lâm Thư Nhu đều ở bên ngoài quan sát, đợi hai ngày, rốt cục thấy Phong Khải Trạch một mình rời đi, cho nên mới dám đến nhấn chuông cửa, thử nhìn một chút, xem Tạ Thiên Ngưng có đồng ý gặp bà hay không.
222 Sau khi Tạ Thiên Ngưng trở lại phòng, nhào lên trên giường khàn giọng khóc rống, nước mắt làm gối thấm ướt một mảng lớn, càng khóc càng thương tâm, càng đau khổ càng khóc lớn.
223 Dư Tử Cường ăn một chút bánh bao, uống vài ngụm nước, bụng không có no, nhưng biết làm sao, đối phương không còn cho hắn ăn, hắn chỉ có thể tiếp tục chịu đựng, sống như thế này còn tồi tệ hơn cả tên ăn mày nữa.
224 Phong Khải Trạch vừa về tới nhà đã có người nói cho anh biết Dư Tử Cường bị được thả ra, mặc dù có chút tức giận, nhưng biết người thả hắn là Tạ Thiên ngưng, đành phải nuốt cơn tức vào bụng, đi lên phòng để hỏi rõ.
225 Ngày thứ hai, Tạ Thiên Ngưng ôm tâm trạng mâu thuẫn, đi vào cửa lớn ngân hàng Thiên Tường, trong tay cầm lấy cái hộp đã bị đập hư, bên trong đựng vòng ngọc.
226 Tạ Thiên Ngưng khóc nức nở chạy ra ngoài, kết quả gặp Dư Tử Cường cùng Chung Mẫn Liên ở ngoài cửa thang máy, lúc này Phong Khải Trạch đã đuổi tới, không hẹn mà gặp mấy người họ.
227 Sau khi ra khỏi ngân hàng Thiên Tường, Tạ Thiên Ngưng không ngừng dừng bước lại, quay đầu lại nhìn một chút, trong đại sảnh đều là người đến người đi, nhưng lại không có người mà cô muốn gặp.
228 Sau khi Tạ Minh San bị bắt trở lại phòng bệnh, vẫn cứ điên cuồng, cho dù bị người ta kiềm kẹp, cứ không ngừng hét toáng lên, cho đến khi mệt mỏi mới dừng lại, rồi ngủ.
229 Tạ Minh San tỉnh lại, ánh mắt chỉ đặt ở trên người Phong Khải Trạch, vẻ mặt rất kích động, từ trên giường nhảy xuống, lập tức chạy đến trước mặt anh, điên điên dại dại, "Phong Khải Trạch, anh đến đón em có đúng không, anh tới để cưới em, có phải không?"Phong Khải Trạch cau mày tức giận, cả khuôn mặt đều là vẻ chán ghét, không quan tâm người ở trước mặt là một bệnh nhân, lạnh lùng mỉa mai cô, "Tôi thấy cô yêu tiền đến phát điên rồi? Muốn tôi cưới cô, vĩnh viễn không thể.
230 Phong Khải Trạch và Tạ Thiên Ngưng rời khỏi bệnh viện, trong góc cửa chính bệnh viện bước ra một người, ánh mắt căm giận nhìn theo hai người. Hồng Thi Na đã nghe được cuộc nói chuyện của Phong Khải Trạch và Tạ Thiên Ngưng, vốn là đang suy nghĩ không có cách nào đối phó hai người bọn họ, vì vậy bây giờ liền nghĩ ra một kế, liền đến hỏi thăm y tá phòng bệnh của Tạ Minh San ở đâu, sau đó trực tiếp đi tìm.
231 Kể từ khi cùng Hồng Thi Na ở trong khách sạn xảy ra quan hệ, Ôn Thiếu Hoa vẫn chờ Hồng Thi Na tới tìm hắn, hy vọng có thể có cơ hội trở thành con rể Hồng gia, như vậy thì quá tốt giống như cá chép hóa rồng.
232 Từ lúc Ôn Thiếu Hoa làm rơi thức ăn đến bây giờ, chưa nói câu nào, chỉ nhìn theo hướng toilet, trong mắt hằn lên vẻ tức giận cùng với không cam lòng càng ngày càng mãnh liệt.
233 Phong Khải Trạch bị đánh đến hàm răng ra máu, Tạ Thiên Ngưng lập tức chạy tới, lo lắng nhìn vết thương của anh, đau lòng nói: "Anh sao rồi, có đaukhông? Cánh tay cũng bị chảy máu, không được ah.
234 Tạ Thiên Ngưng lo lắng vết thương trên người Phong Khải Trạch sẽ bị nhiễm trùng. Cho nên nhất định đưa anh đến bệnh viện kiểm tra. Phong Khải Trạch không thể làm gì khác hơn là đồng ý đến bệnh viện.
235 Hồng Thi Na cũng chưa đi khỏi bệnh viện, mà là âm thầm đi theo Tạ Thiên Ngưng, thấy cô và Phong Khải Trạch ân ân ái ái, vui vẻ hạnh phúc, trong lòng lại nổi lên ước ao, ghen tị.
236 "Được, anh đưa em đi ăn. ""Um”. Ôn Thiếu Hoa căm tức nhìn bóng lưng hai người bọn họ rời đi, giận đến cắn răng nghiến lợi, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, hận không được xông lên cho bọn họ một đấm.
237 Editor:vyvyanfakeSáng sớm Phong Khải Trạch liền rời khỏi giường, thấy người còn nằm ngủ trên giường, hình như rất mệt mỏi, cho nên anh không đánh thức cô, từ từ rời giường đi rửa mặt, ăn sáng xong, anh liền mở Laptop ra, kiểm tra tình hình thị trường chứng khoáng như thế nào, phát hiện có chút thay đổi, vì vậy lập tức gọi điện thoại cho Cự Phong.
238 Tạ Thiên Ngưng sau khi uống xong ly nước chanh, cảm thấy bụng đã tốt hơn nhiều rồi, không còn cảm giác buồn nôn nữa, mặc dù vẫn không còn tí sức lực nào cả, đầu hơi choáng váng, nhưng cô vẫn có thể chịu đựng được.
239 Phong Khải Trạch nghe tiếng thét sau lưng, lập tức xoay người trở lại, thấy Tạ Thiên Ngưng đang ôm bụng ngồi dưới đất, lập tức ngôi xuống đỡ cô, ôm cô vào ngực, vội hỏi: "Thiên Ngưng, em sao vậy?""Bụng của em ——đau quá.
240 Phong Khải Trạch và Đới Phương Dung vào phòng bệnh, bên ngoài chỉ còn lại Phong Gia Vinh và Đường Phi, còn có bác sĩ bị doạ sợ hãi, chỉ muốn bỏ đi, nhưng lại sợ chọc giận nhân vật lớn nào đó, nên chỉ biết đứng bất động, run rẩy.