101 Xe chạy đến trường, ngoài trời đã thay đổi hoàn toàn. Thời tiết âm u như sẽ mưa to bất cứ lúc nào. Lâm Lang vội vàng chạy một mạch, chỉ nghe tiếng gió vù vù thổi bên tai, cây hoa ven đường dập dà dập dềnh chẳng khác nào ngọn sóng lướt qua.
102 Lâm Lang toan cãi lại thì bị hắn ôm vào phòng tắm, tới hồi bước ra lần nữa, chân cũng muốn nhũn luôn. Người nọ bắn ba lượt, ấy mà vẫn chưa thỏa mãn, thở dài nói: "Aiz, nhìn được mà không ăn được, chạm cái cũng chẳng xong.
103 Bởi lẽ Lâm Lang trước nay vốn thích nghe tiếng mưa, nên cửa sổ luôn hé ra một khe nhỏ. Mưa rơi lộp bộp bắn lên ô cửa kính nghe sao mà mơ mơ hồ hồ. Tiếng sấm cực nhỏ truyền đến từ xa xăm, phảng phất như cách một áng mây thật dày.
104 Do ngủ quá sớm nên hôm sau trời chưa sáng Lâm Lang đã tỉnh. Đêm qua dường như cậu mơ vài giấc mộng, cuối cùng đang thời khắc nỗ lực tranh thủ mấu chốt đầy kinh tâm động phách thì chẳng hiểu sao lại bừng tỉnh.
105 Vì hôm qua đi du lịch nên lỡ một buổi học vẽ, Lâm Lang ăn sáng xong liền tới chỗ thầy Triệu. Mấy ngày nay thành phố đang tổ chức cuộc thi vẽ tranh, người tham gia đa phần là học sinh sinh viên trong thành phố F, Lâm Lang cũng đăng ký thử xem sao.
106 Nụ cười trên mặt Cao Chí Kiệt thoắt cái tắt ngấm, mấy hôm trước Hàn Tuấn đã dặn hắn không được ăn nói thô tục với Lâm Lang, chỉ là hắn nhịn không được, cứ thấy Lâm Lang là muốn trêu đùa dăm câu.
107
Đầu tháng sáu, kết quả cuộc thi được công bố. Lâm Lang quả nhiên không giành giải, dẫu đã đoán trước nhưng thâm tâm vẫn khó tránh mất mát. Về nhà thấy Hàn Tuấn đang bày chén đũa, trong lòng càng áy náy, đành chạy tới xum xoe, lúc rửa tay phát hiện người nọ đeo tạp dề thì sợ hết hồn, hỏi: "Anh xuống bếp hả?"
Hàn Tuấn cười cười, cởi tạp dề vắt lên một bên: "Sáng về sớm, tiện thể nấu đồ ăn luyện tay nghề luôn.
108 Trải qua sự kiện vừa rồi, Lâm Lang ý thức đầy đủ tầm quan trọng của việc rèn luyện. Kể từ đó, hầu như tối nào cậu cũng hít đất và gập bụng mấy chục cái trước khi ngủ, cộng thêm vài chục lần đá cao chân.
109 Hàn Tuấn bước xuống kéo cậu vào xe. Trong xe mở điều hòa, dễ chịu hơn bên ngoài nhiều. Lâm Lang hết sức đắc ý vì thắng lợi của mình, vội giục hắn: "Nhanh lái xe đi, người tôi toàn mồ hôi, muốn về nhà tắm cái.
110
Lâm Lang chẳng biết mình làm sao ra được, cậu thất tha thất thểu bị nhét vào xe, sau lại lật đật giải thích: "Tôi đã nói có người trong lòng rồi, anh còn giận gì nữa?"
"Học khiêu vũ lúc nào?"
Lâm Lang sửng sốt, lúng túng nhìn ra cửa sổ: "Tôi học lâu rồi, cũng đâu phải anh không biết, tôi còn được chọn tham gia liên hoan mừng năm mới nữa mà.
111 Năm nhất chả mấy chốc đã bước vào hồi kết. Lâm Lang nghỉ làm ở quán cà phê, bắt đầu tập trung cho kỳ thi cuối kỳ. Bình thường cậu không dám lơ là bài chuyên ngành, nên ôn tập cũng không vất vả.
112 Lòng cậu lạnh xuống, nhận ra mình bị lừa rồi, khẽ mắng một câu khốn kiếp, song chưa kịp xoay đi đã trông thấy một người đứng tại góc tường cách đó không xa, cao lớn mạnh mẽ.
113
*thất nguyệt lưu Hỏa: vào tháng 7 âm lịch, sao Hỏa đi về phía Tây, tiết trời dần chuyển lạnh
Lâm Lang bị trêu ghẹo đến tay chân rã rời, sáng thức giấc chẳng có tý sức lực nào, nhưng không dám nằm nướng, sợ bà nội Lâm sinh nghi.
114
Lâm Lang không dám nán lâu ở chỗ vắng, bèn đứng dậy phủi phủi người, cũng kéo hắn đứng lên: "Trời nóng rồi, mình về thôi. "
Hai người xuôi theo con đường khác về nhà.
115
Lâm Lang run cầm cập, giống như đột ngột rơi xuống hầm băng: "Anh. . . anh đi trước đi, em muốn nói mấy câu với Quan Bằng. "
Hàn Tuấn liếc nhìn Quan Bằng, lại nhìn sang Lâm Lang.
116 Nhưng hết chuyện này tới chuyện khác cứ xảy đến, đột ngột không kịp trở tay. Lâm Lang về nhà thì phát hiện cổng chính khóa chặt. Cậu qua nhà bên cạnh hỏi mới biết sáng nay bà nội Lâm sang nhà thím Lưu cách vách tán gẫu việc nhà, đột nhiên nói không thở nổi rồi ngất xỉu, mấy người bí thư chi bộ vội vàng đưa bà đến bệnh viện xã, cô út của Lâm Lang đã chạy qua đó.
117 Lâm Lang chẳng biết mình thiếp đi lúc nào, hôm sau thức giấc đã thấy bà nội Lâm tỉnh từ bao giờ, nằm trên giường bệnh nhìn hai người họ. Lâm Lang thất kinh, bấy giờ mới ý thức được mình vẫn đang dựa vào lòng người nọ, bèn hấp tấp ngồi thẳng lên.
118 Bà nội Lâm ở bệnh viện thêm ba ngày nữa mới về nhà. Đã đến thời điểm bón thúc lần cuối cho cây bắp, Lâm Lang mượn xe ba bánh của nhà kế bên, tốn cả buổi sáng mới làm xong việc đồng áng.
119 Lúc tàu hỏa cập bến thành phố F đã là mười giờ rưỡi sáng. Lâm Lang đoán chừng người nọ vẫn còn ở công ty, để bắt kịp trước khi hắn về nhà, cậu đành cắn răng gọi taxi.
120 Lâm Lang cắn răng, run rẩy "ừ" một tiếng, người nọ cứ như nắng hạn lâu ngày gặp mưa rào, hạ thân nhắm thẳng qua. Lâm Lang kêu một tiếng thảm thiết, mềm nhũn ngã xuống.