121
Cao Chí Kiệt nhếch khóe miệng, mắng một câu: "Mọe, học sinh thời nay còn cởi mở hơn chúng ta ngày xưa. "
Ánh mắt Quách Đông Dương cũng sôi nổi hẳn lên, quay đầu liếc thoáng Hàn Tuấn bên cạnh, rồi lại chuyển hướng lên sân khấu.
122 Lúc Lâm Lang trở lại trường, phát hiện Hàn Tuấn thế mà chạy xe chạy đến trước cổng chờ mình. Đàn ông gần ba mươi, nếu nói thời điểm mới quen còn vương chút ngây ngô và táo bạo của tuổi trẻ, vậy trải qua non hai năm kinh nghiệm, hiện mỗi cái giơ tay nhấc chân đều trở nên chín chắn mà trầm ổn, khí chất lạnh lùng càng lộ rõ.
123 Rạng sáng hai giờ Lâm Lang mới quay về nằm, tỉnh giấc lần nữa vừa lúc là bảy giờ hai mươi phút sáng. Hàn Tuấn vẫn chưa dậy, cậu vệ sinh qua loa rồi xách túi chạy tới trường.
124 Trời đổ mưa như vậy, tuy Lâm Lang cao hứng, nhưng cũng lo lắng cho cây bắp ở nhà, giờ là thời điểm thu hoạch bắp, mặc dù bác cậu đã bảo thu hay gieo đều không cần cậu bận tâm, cơ mà cậu vẫn gọi về nhà hai lần.
125 Lâm Lang chỉ biết khu Nam Sơn rất yên tĩnh, hồi cắm trại có đi ngang qua một hai lần, ấn tượng cực tốt. Những năm gần đây Trung Quốc phát triển nhanh chóng, nhiều thành phố mới phất đều bị khai phá quá độ, khu ngoại thành đầy rẫy cao ốc mới xây.
126 Mười lăm tháng tám cận kề, ánh trăng mấy ngày nay cũng sáng đẹp hiếm thấy. Sau khi trở về từ Nam Sơn, Lâm Lang tranh thủ đến trường một chuyến, ăn bữa cơm với Quan Bằng.
127 Hai người rời khỏi nhà, ánh trăng càng đẹp hơn, trông như sữa bò, an tường mà tĩnh lặng. Giao thông trên đường mới đầu còn đỡ, tới gần Châu Hà quả nhiên kẹt xe, người đi bộ tụ tập thành từng nhóm đổ về hướng cầu Châu Hà.
128
Ôm tâm tình hạnh phúc đến gần như muộn phiền, đầu óc cậu bắt đầu mơ mơ màng màng, đương lúc mê man lại nhìn thấy người nọ bận trước bận sau, liền khàn giọng hỏi: "Làm sao thế?"
Hắn có chút tự trách, nhìn nhiệt kế rồi đáp: "Em phát sốt.
129
Ở nhà suốt ba ngày, tới thứ hai, Lâm Lang nói sao cũng không chịu ở tiếp, Hàn Tuấn khuyên hai lần rồi cũng mặc kệ cậu. Rửa chén xong, thấy Lâm Lang ăn bận chỉnh tề đứng trong phòng tắm, không khỏi lấy làm lạ, hỏi: "Tối qua em mới tắm rồi mà, sáng sớm đã muốn tắm nữa à?"
Lâm Lang tự đánh giá mình qua gương, đẩy cửa ra: "Anh giúp em nhìn thử đi.
130 Chiều nghỉ học, Lâm Lang lại tới quán cà phê mình từng làm việc một chuyến, cậu nhờ bạn học làm thay hai tuần, nhưng người bạn kia làm chẳng ra sao, chủ quán than phiền không thôi.
131
Hắn tiến lại gần, chỉ thấy thiếu niên che kín mắt, cười nghẹn ngào: "Uống nữa, uống nữa đi. . . Ha ha. . . "
"Bảo uống vừa thôi mà em không nghe, ngoan, bế em đi tắm nhé.
132 Cậu đứng một mình bên ngoài một lúc, sau thấy lạnh mới đút tay vào túi trở về. Hắn đã đứng sẵn trong phòng khách, sắc mặt nghiêm trọng, thấp giọng nói: "Em ngồi xuống đi, tôi có chuyện muốn nói.
133 Lúc quay về, Lâm Lang nhất quyết không cho Cao Chí Kiệt chở về, thành thử Cao Chí Kiệt không hề biết Lâm Lang rốt cuộc nói những gì với Hàn Tuấn sau khi về nhà.
134 Cuối cùng Lâm Lang vẫn dọn đi. Cậu không có nhiều đồ đạc lắm, nhưng Cao Chí Kiệt vẫn tới đây. Hàn Tuấn ra ngoài từ sáng sớm, Lâm Lang gọi tới công ty, thư ký Lưu cũng không biết hắn đi đâu, cứ như đã bốc hơi khỏi nhân gian.
135 Nhưng muộn phiền dưới đáy lòng được cảm giác thấp thỏm và hưng phấn của việc xuất ngoại thay thế rất nhanh. Tháng này Lâm Lang kiếm được hơn một ngàn bảy trăm tệ, trừ tiền ăn hàng ngày cũng còn dư hơn ngàn tư, bèn mời Cao Chí Kiệt ăn một bữa lẩu cay thịnh soạn.
136 Nhắc đến thu hoạch lớn nhất của Lâm Lang qua chuyến đi Anh lần này, thì bên cạnh những rung cảm nơi tâm hồn, có lẽ chính là lòng tự tin được thành lập.
137
Quan Bằng gọi trong điện thoại: "Lâm Lang, Lâm Lang, sao vậy?"
Bấy giờ cậu mới phục hồi tinh thần, hoang mang nắm di động: "À, không có gì, cậu xem rồi mua đại đi.
138 Cú ngã này không hề nhẹ, xương bị gãy, y tế trường không khám được, đành phải chuyển tới bệnh viện thành phố. Mới đầu, bác sĩ gõ phim chụp X-quang, bảo có khả năng phải phẫu thuật, mũi Lâm Lang cay xè, thiếu điều bật khóc tại chỗ.
139 Thời điểm Cao Chí Kiệt mới chuyển đến thành phố F, ông bô nhà hắn chỉ đứng thứ ba tại thành phố F, mẹ hắn cũng bận bịu công tác, cả hai đều lười quản hắn.
140 Nam sinh mỗi khi đối diện với cô bé thích mình, đành rằng không hề có tình cảm đặc biệt với cô bé ấy, cũng sẽ vô thức muốn bảo vệ hình tượng bản thân, đây là dạng phản ứng gần như bản năng, cơ hồ nam sinh nào cũng thế.