141 Để có thể biểu hiện anh dũng cứu nhạc phụ nhạc mẫu thuận lợi, Mặc Yểm thậm chí bắt đầu hy vọng Thiên đình cùng Long cung có thể đem hết “năng lực” hạ đủ một chút, ngàn vạn không cần phải tùy tiện phái tới mấy tên tiểu nhân không lịch sự.
142 Vợ chồng Bạch thị tạm thời vô lực thoát khỏi phạm vi chỗ tối, nhưng chỉ cần ngẩng đầu liền nhìn thấy tình hình chiến đấu ở phía trong bầu trời đêm. Một bóng đen cùng ba bóng bạch lam đẹp mắt tấn công nhau có vẻ thần bí và phiêu dật, Bạch Nguyên Tùng liếc mắt nhận ra đúng là Mặc Yểm, Vân Hạo Tuyết tuy chưa từng gặp qua hắn, nhưng nhìn xem tình hình cũng đoán được ra thân phận của hắn, trong nội tâm không thể không khen một tiếng, ngoài ra khuôn mặt thanh niên tuấn dật thật sự là khó gặp!Ba bóng bạch lam vây xung quanh Mặc Yểm, hai bên hắc bạch tranh đấu, rõ ràng là bên thượng tiên không thể phóng ra tia sáng nữa, bầu trời dần quang đãng trở lại, cũng là lúc hình dáng thượng tiên hiện ra rõ ràng.
143 Mặc Yểm trong nội tâm rùng mình, biết rõ nếu như không thể giải quyết tốt về vấn đề khoản nợ phong lưu của mình, biểu hiện tốt lúc trước cũng phải kiếm củi ba năm thiêu một giờ, vội vàng chém đinh chặt sắt biểu quyết thầm nghĩ:” Sau này tuyệt không hai lòng!”Được! Thái độ coi như làm người vừa lòng, nhưng Bạch Nguyên Tùng không có ý định cho hắn nhìn thấy sắc mặt tốt:” Lời này nói thì nói mà thôi, ngươi thật sự muốn như thế nào, chúng ta ai ngăn được ngươi.
144 Từ sau khi Bạch Bạch dùng nhân thân kỳ nhân, đối với tất cả nam giới dưới Minh ất chân nhân trong Thanh Lương Quan hiển nhiên tạo thành áp lực rất lớn, cùng nàng kết giao nhiều nhất sáu sư huynh dùng khí lực rất lớn mới có thể từ từ dùng tâm bình tĩnh đối mặt với tuyệt thế mỹ mạo của nàng, chịu dày vò nhất là Vân Cảnh.
145 Trên đường đi Vân Khởi cơ bản đã nghĩ ra phương pháp cứu người, nói với Bạch Bạch: “ Bọn họ muốn đến Tây hải phải đi qua đường này, đợi đến khi bọn chúng đến, ngươi tập trung cứu người, ta nói đi, ngươi phải lập tức đi cứu người ngay, cứu được các nàng thì ngươi chạy theo hướng nam, đến khi không còn ai đuổi theo mới được dừng lại, hiểu chưa?”Bạch Bạch trịnh trọng gật đầu, Vân Khởi lầm bẩm trong miệng, chỉ một ngón tay về phía Bạch Bạch, lập tức bạch y thiếu nữ Bạch Bạch xinh đẹp biến thành một đai hán râu quai nón xồm xoàm đầy mặt.
146 Thanh Lương Quan không hề nhỏ, nhưng bên trong hầu hết là nam nhân, Bạch Bạch là nữ đệ tử ở đó thì còn dễ nói, nhưng nếu mang hai nữ nhân khác đến ở thì có rất nhiều điểm bất tiện, Bạch Bạch cũng không muốn mang thêm phiền phức cho các sư huynh.
147 Bạch Bạch không tức giận nhưng lại bật khóc, từng giọt từng giọt nước mắt trong mắt lướt qua khuôn mặt nhỏ rơi trên người tiểu Hắc, tiểu Hắc giống như sắp bị phỏng, nhanh chóng ngồi chồm hổm dậy nói: “Này này này! Ta không có dùng sức cắn ngươi nha, cũng không đổ máu, ngươi khóc cái gì? Không cho phép khóc! Bằng không người khác lại cho là ta khi dễ ngươi đấy!”Vân Chỉ cũng luống cuống, đã nắm cánh tay Bạch Bạch, chẳng quan tâm chú ý nam nữ phân biệt, vén ống tay áo của nàng lên nhìn thương thế.
148 Thị vệ đưa tin do dự đứng dậy, dạo qua một vòng xung quanh sơn cốc, xem địa hình xác thực đúng là Thần Nông cốc, tấm bia đá đứng sừng sững cự đại ở cửa cốc cũng được ghi rành mạch.
149 Bạch Bạch thấy tiểu Hắc nổi giận, vội vàng ôm lấy lam vẹt thối lui hai bước nói:” Hắn cái gì cũng chưa nói nha. ”Vân Hư càng nhận định tiểu Hắc đắc tội, tiểu Hắc tức giận đến meo meo một tiếng, xoay người nhảy ra ngoài cửa sổ, tiến vào trong bụi hoa đảo mắt không thấy bóng dáng.
150 ” Bạch Bạch, nàng những ngày này khỏe không?” Mặc Yểm miễn cưỡng bình tĩnh nói. ” Hoàn…… Hoàn hảo……” Bạch Bạch lắp bắp nói, cúi đầu xuống có chút không dám tiếp xúc ánh mắt “ăn thịt người” của Mặc Yểm.
151 Bạch Bạch mở trừng hai mắt, bỗng nhiên nói: “Ta, ta cũng thích hương vị của ngươi. ” Chuyện nam nữ có chút không biết, nhưng nàng sẽ không hư ngôn (lời nói giả tạo) để che dấu cảm giác chân thật của mình.
152 Sáng sớm hôm sau, Bạch Bạch trong nhớ thương mùi thơm gà nướng tỉnh lại, một mắt mở ra liền thấy trên bàn đá nhỏ đặt một con gà nướng vẫn còn bốc hơi nóng!Bạch Bạch từ lúc trở lại Thiên đình đã hơn một tháng, chưa từng dính qua khói lửa, chớ nói chi là gà nướng, chỉ thấy ánh mắt thèm ăn của nàng bốc lên lục quang, trong lòng biết nhất định là Mặc Yểm đặc biệt làm cho nàng ăn, càng cảm thấy vui vẻ.
153 Ba người nhà Bạch thị nói chuyện với Mặc Yểm gặp rắc rối, Bạch Bạch không hề nghĩ ngợi đứng ra ngăn ở trước mặt cha mẹ, vẻ mặt đề phòng nhìn hắn. Mặc Yểm tuy giận sôi lên, nhưng kịp phát hiện bản thân làm các nàng sợ, vợ chồng Bạch thị dọa thì còn được, Bạch Bạch thật vất vả mới lừa được, nếu như giật mình dọa nàng chạy, còn không biết mất bao nhiêu thời gian mới có thể kéo trở về.
154 Dựa theo ước định vợ chồng Bạch thị trước kia cùng Minh Ất chân nhân, Bạch Bạch mỗi ngày đến Thanh Lương Quan hai canh giờ, theo sư phụ và các sư huynh học tập pháp thuật, buổi tối có thể trở về Bạch Ngọc cốc qua đêm, cùng bọn họ củng cố tình cảm gia đình.
155 Không để ý một chút mà trời đã tối rồi, Bạch Bạch chợt nhớ ra mình phải về Thanh Lương quan gặp sư phụ, thế mà lại ở cùng Mặc Yểm trong rừng cây nhỏ đến giờ này.
156 “ Hôm nay Mặc Yểm đưa ngươi đến sao?” Minh Ất chân nhân ôn hòa hỏi, kỳ thật hắn đã biết sớm đáp án của vấn đề này, Huyền Thư từ xa đã nhìn thấy Mặc Yểm và Bạch Bạch đi cùng nhau, chỉ là không biết tại sao cả hai người không vào Thanh Lương quan mà lại đột ngột chuyến hướng đi vào rừng cây đến khi trời tối mới đi ra.
157 Vân Hư nghe tiểu Hắc nói xong, có chút kinh ngạc, hỏi ngược lại:" Làm sao ngươi biết?"Tiểu Hắc nói:" Tối hôm qua ta thấy hắn lén lén lút lút lật xem gì đó trong phòng Bạch Bạch, sau đó lại ra cửa Thanh Lương Quan bay một vòng, không biết muốn rình coi cái gì!" Tiểu Hắc ngay từ đầu đã đối đầu với lam vẹt, ngày hôm qua tức giận rời đi, không lâu lại vụng trộm ở bên ngoài gian phòng Bạch Bạch nhìn chằm chằm vào hắn.
158 Bạch Bạch rất đồng ý lời Vân Hư nói, gật đầu nói:" Đúng vậy, mọi người biết tiểu Hắc thời gian dài như vậy, sao có thể vì một con vẹt vừa tới không lâu hoài nghi hắn?"Tiểu Hắc đối với tín nhiệm của Bạch Bạch âm thầm cảm kích, nhưng kích động qua đi lại đột nhiên cảm giác được ổn, trừng mắt hỏi:" Ngươi tin ta là bởi vì ngươi biết ta tương đối lâu?!"" Đúng vậy!" Bạch Bạch trả lời theo thực tế.
159 Tiểu Hắc đang muốn nhảy đến trên xà nhà đuổi theo đánh con vẹt, lại nghe hắn kêu thảm một tiếng, từ trên xà nhà nhảy xuống té trên mặt đất, trong miệng kêu lên đứt quãng: “Cứu, cứu…… Cứu mạng!”” Tiểu Hắc ngươi đang ở đây làm gì?!” giọng nói của Vân Khởi từ sau lưng truyền đến, tiểu Hắc trong lòng rùng mình, thầm kêu một tiếng nguy hiểm thật! May mắn bọn họ đã thông đồng trước, nếu không thấy cảnh tượng này ai cũng sẽ cho rằng hắn thừa dịp Bạch Bạch không ở đấy, đi vào khiến lam vẹt rơi trên mặt đất!Tiểu Hắc hung hăng trừng mắt liếc nhìn lam vẹt trên mặt đất, không nói một lời xoay người nhảy ra hướng ngoài cửa sổ, thân ảnh màu đen đảo mắt biến mất trong bụi hoa.
160 Hung hăng đưa đầu lưỡi nếm hương vị ngọt ngào khắp cánh môi của Bạch Bạch, Mặc Yểm rốt cục cảm thấy báo thù được bị đem thành gà nướng, rượu hoa đào, mới vừa lòng buông tiểu hồ ly mê người muốn chết trong ngực ra.