81 Kỳ thật Bạch Bạch có thể thủ thắng, có lẽ nên đa tạ Vân Khởi một phen làm nền. Đầu tiên là nói Ngao Thương không thể dùng binh khí, chỉ có thể dựa vào pháp thuật cùng giao đấu.
82 Những ác quỷ này ở trước mặt nàng mà thảo luận phải đem nàng đào mắt ăn thịt như thế nào, Bạch Bạch vừa sợ hãi vừa tức giận, cũng không nguyện ý trước mặt người xấu lại lộ ra bộ dáng khiếp đảm, nàng muốn kéo dài thời gian, chờ sư huynh tới cứu nàng, nếu như những ác quỷ này muốn tới hại nàng, sẽ khiến cho bọn họ thấy sự lợi hại của nàng!Không lâu trước, chuyện một chưởng đánh bay Tây Hải Long cung nhị thái tử, làm cho Bạch Bạch có một chút lòng tin, tuy nhiên nàng không biết làm sao mới có thể phát huy pháp lực tới mức độ cao nhất của mình ra, nhưng nàng cũng có biện pháp có thể dùng.
83 Sắc mặt âm dương nhị yêu quái trầm xuống, lão nhị Dương Yêu quái cười nói:“Đụng vào thì sao hả? Để huynh đệ của ta giết ngươi rồi, ta còn muốn đem nàng biến thành người hình rất mất hồn…… A!” Câu tiếp theo hắn còn chưa kịp nói ra, liền biến thành một tiếng khóc thét vô cùng thảm thiết.
84 “Sư muội! Tiểu sư muội! Bạch Bạch!” Từng hồi tiếng kêu từ đàng xa truyền đến, dường như rất quen thuộc. Bạch Bạch mở to mắt, phát hiện mình lại đang ngủ mơ mơ màng màng, giẫm lên đám mây dưới chân, phóng mắt nhìn ánh ma trơi lập lòe bốn phía, mây đen lượn lờ bốn phía, đúng là Địa phủ m ti! Trí nhớ từng chút từng chút một trở lại trong đầu, nàng nhớ rõ Tam sư huynh dạy mình đạp gió cưỡi mây, sau đó mình lúc sau càng bay càng nhanh, sau đó….
85 Cùng lúc đó, Mặc Yểm trong Mặc Đàm nổi trận lôi đình, gầm lên trong phòng thuốc. Minh Ất chết tiệt, ở trong hồ lô thực ra là muốn làm cái gì? Hắn muốn đến Địa phủ thì tự mình mang theo vài đồ đệ Thanh Lương Quan không có việc gì làm đi có phải tốt không, tại sao phải đem Bạch Bạch của hắn kéo xuống nước? Chính hắn thì lại tránh ở Thanh Lương Quan như rùa đen rút đầu!Hắn chẳng lẽ không biết hồ ly ngốc Bạch Bạch ngay cả tự bảo vệ mình cũng hoàn toàn không hiểu sao? Hay là hắn cho rằng pháp lực căn cơ của Bạch Bạch đột nhiên tăng mạnh có thể tùy ý lợi dụng? Thật đáng giận!Mặc Yểm đứng trước một tấm kính, có thể thấy rõ tình cảnh Bạch Bạch ở trong Địa phủ chiến đấu với đám quỷ tốt yêu binh, vô cùng nguy hiểm cũng không đủ để hình dung trạng thái chật vật của nàng.
86 Vân Khởi mang theo Bạch Bạch ở trên cổng thành theo dõi tu tập pháp thuật, hắn sử dụng pháp thuật không giống Vân Sơ, dựa vào pháp lực đơn giản tạo thành uy lực phức tạp, trực tiếp công kích địch nhân, hắn am hiểu nhất chính là mượn vật thực hiện pháp thuật.
87 “Chủ nhân của ngươi là ai?” Có người đến cửa khiêu chiến, Vũ Khúc Tinh Quân không thể không đi ra ứng phó. Đây là một con dơi rất to lông đỏ như màu máu tên là Huyền Minh yêu ma, đạo hạnh tu hành đã được hai nghìn năm, chỉ huy một số lượng lớn yêu binh, tất cả binh lính đều là những tinh binh thiện nghệ, dưới trướng còn có vài chục tên tướng yêu ma nổi danh, phần đông bọn chúng đều là các thủ lĩnh nổi tiếng đứng thứ nhất, thứ hai.
88 Vân Cảnh ở phía sau lưng Huyền Minh một lúc, nhận thấy đối phương giống như đang cố ý giễu võ dương oai, chạy loạn theo các hình vòng vèo, nếu như không phải muốn dùng cách này để cắt đuôi hắn, thì nhất định là đang chờ viện binh đến giúp đỡ để thu thập hắn, cho nên hắn một mực không dám đến quá gần.
89 Giống như ngủ một giấc rất dài, trên người ê ẩm yếu ớt, lộ vẻ lười biếng sau khi mây mưa, Bạch Bạch mở to mắt, phát hiện mình nằm ở trên giường, quần áo vẫn nguyên trên người, nhưng là cảm giác rất không đúng.
90 Gương đồng mờ ảo từ ngón tay Mặc Yểm trở nên trong như nước, nhìn trong mặt kính chính là Quỷ Môn quan quen thuộc, quan hạ một mảnh đông nghịt, quỷ tốt yêu binh như châu chấu ùn ùn kéo đến, tất cả bọn họ không muốn sống nữa, dường như nối tiếp nhau hướng Dương Môn chen chúc, mà mấy vị sư huynh thì xếp thành một đường, hợp lực thi triển pháp thuật ngăn cản phản quân cuồn cuộn không dứt.
91 “Để ta thấy sư huynh rồi hãy nói…” Bạch Bạch cúi đầu, lòng nàng đang có khúc mắc đối với Mặc Yểm, lúc vui vẻ Mặc Yểm đối với nàng tốt lắm, xem nàng không khác gì bảo bối, một khắc không chịu buông tay, cùng nàng chơi đùa, nàng muốn ăn gì hắn đều đáp ứng, những gì nàng yêu cầu dù bình thường hay không bình thường hắn đều lo được cho nàng.
92 Mặc yểm đã tính toán trong một thời gian ngắn sẽ khống chế phản quân ở địa phủ, tốn một ít thời gian tìm hiểu xem bọn phản quân này hình thành như thế nào, phải biết đúng bệnh mới sắc thuốc được.
93 Bạch Bạch gật đầu nói:“Sư huynh, Mặc Yểm nói có thể làm cho phản quân không ra khỏi Dương Môn Quan trong vòng một tháng. ”Nàng chỉ nói cho sư huynh biết phân nửa, một nửa còn lại…do dự không dám nói, Mặc Yểm tuy rằng nói chỉ cần đáp ứng hắn hôn nhẹ, hắn sẽ giúp.
94 Bạch Bạch đẩy đẩy vạt áo trước của Vân Cảnh, một nữa đầu thò ra nhìn lén, thấy Mặc Yểm cau mày chờ nàng, trong lòng cả kinh vội vã trốn trở vào, nàng thấy bộ dáng giận dữ của Mặc Yểm thì sợ hãi.
95 Mặc Yểm nói làm cho mấy người đệ tử của Thanh Lương Quan hoảng sợ, sao lại giống như là hắn đang chờ bọn hắn, giết một lượt, nhưng hắn không có vẻ gì là muốn làm vậy, Vân Cảnh mặt biến sắc nói:“Ngươi có ý tứ gì?”Mặc Yểm khinh thường nhìn lướt qua hắn, mở miện nói với Bạch Bạch:“Bạch Bạch các sư huynh của nàng đều đã tới rồi, nàng còn muốn trốn đến khi nào?”Bạch Bạch thân thể chấn động, nghĩ đến mình là đệ tử của Thanh Lương Quan, lại vô dụng làm cho sư phụ cùng sư huynh hổ thẹn, Vì vậy cố gắng to gan, từ trong lòng Vân Cảnh nhảy ra.
96 Vân Khởi nói: “Đối phó Mặc Yểm à…… Coi như là vậy đi. ”Vân Cảnh cao hứng trở lại: “Là cái gì?” Vân Sơ cũng tò mò không thôi. Vân Khởi cười ý bảo hai người đưa lỗ tai tới, nhẹ nhàng nói một câu bên tai bọn họ.
97 Nếu như Mặc Yểm hy vọng Bạch Bạch thừa dịp hắn đang ngủ sẽ nhiệt tình chủ động phản ứng gì đó, thì hắn tựu nhất định thất vọng rồi. Đợi lại đợi, cũng chỉ thấy Bạch Bạch ghé vào bên gối hắn dò xét hắn, Mặc Yểm có chút nhụt chí, quyết định cố gắng thừa dịp Bạch Bạch không hề phòng bị, đột nhiên mở to mắt, một tay ôm nàng, khẽ cắn một ngụm vào cái mũi của nàng, cười hỏi: “Đang suy nghĩ gì vậy?”Mũi Hồ ly là một trong những điểm mẫn cảm nhất trên người chúng, đột nhiên bị tập kích, tuy không phải rất đau, cũng khiến Bạch Bạch sợ tới mức lông dựng đứng, cuốn thân thể thể lại dùng hai chân trước che cái mũi, sợ hãi kêu một tiếng.
98 Bạch Bạch đích thị là một tiểu hồ ly dễ lừa gạt, mau tức giận nhưng cũng rất dễ quên, Mặc Yểm mang theo nàng, tìm được trong đại điện một bụi hoa, không biết là loại hoa gì màu trắng rất đẹp, dễ dàng khiến nàng quên tức giận, cao hứng nhảy đến bụi hoa chơi.
99 Những lời sư huynh Vân Khởi dặn dò Bạch Bạch rất đơn giản, chỉ là một tháng này ở bên cạch Mặc Yểm, Bạch Bạch không cần hiện ra hình người, ngoan ngoãn làm tiểu hồ ly.
100 Vân Sơ cùng Vân Cảnh, Vân Khởi trở lại quỷ môn quan. Vân Hư nhéo một cái vào tay Vân Cảnh nói: “Thiên Lý Nhãn nói các ngươi đồng ý cho Bạch Bạch lưu lại bên người Mặc Yểm, điều này sao có thể? Chúng ta nhanh đi cướp Bạch Bạch về!”Vân Cảnh xoa xoa tay hắn, lười biếng nói: “Ngươi không cần khẩn trương, Bạch Bạch không có việc gì cả, một tháng sau có thể bình an trở về”Vân Hư vừa nghe điều này, giọng đột nhiên cao vút: “Các ngươi sao có thể để Bạch Bạch ở bên cạnh tên đó? Hắn, hắn là đại ác nhân! Bạch Bạch chỉ là một nữ hài tử…”Vân Cảnh nhìn hắn khẩn trương cũng có chút kì quái nhưng cũng không quá để, vỗ vỗ bờ vai của hắn, đắc ý nói: “Bạch Bạch biến thành người, thì đúng là một nữ hài tử, chẳng lẽ ngươi quên Bạch Bạch cũng là hồ ly sao? Hắc hắc! Nhị sư huynh đã phân phó Bạch Bạch, trong một tháng này nàng sẽ không biến thành người, Mặc Yểm kia sao có thể chiếm tiện nghi của nàng? Ha ha ha ha!”Vân Cảnh nói đến đây liền đắc ý, nếu như không phải liến quan đến tiểu sư muội cùng thanh danh của Thanh Lương quan, hắn quả thực muốn thông báo cho toàn thiên hạ biết, có thể khiến cho Mặc Yểm ăn quả đắng như vậy thật sự rất là sảng khoái nha!Vân Hư lớn tiếng nói: “Vạn nhất Mặc Yểm bắt nàng hiện ra hình người thì làm sao giờ? Mặc Yểm kia không phải người tốt, hắn lúc trước đã từng khi dễ Bạch Bạch, khiến cho nàng xém mất mạng!”Vân Cảnh vừa nghe xong cả giận nói: “Tiểu sư đệ, ngươi còn biết cái gì?”Vân Sơ và Vân Khởi không hẹn mà cùng nhìn về phía Vân Hư, những lời nói của Vân Hư đã khiến bọn họ thức tỉnh, và cũng biết, vị sư đệ này ắt là biết một số chuyện về Mặc Yểm, nhưng lúc ấy, tình thế khẩn cấp không kịp truy hỏi.