81 Mồng ba tháng bảy năm Chính Đức thứ hai mươi hai, Bạch Thái Phi chết, toàn bộ tội danh – lừa trên gạt dưới, giấu diếm tình hình thiên tai, gặp nguy không báo, cấu kết với vương tử Lương Tố của Nam Lương – diệt bảy thành, mất năm thành – toàn bộ quy về Thượng Quan Thành.
82 Phiên ngoại: Cẩm Sắt Vô SongĐây là phiên ngoại nói về Thượng Quan Cẩm Hoa. Đọc đến đây thì mình vẫn chưa thấy ghét tiểu Cẩm lắm. Thượng Quan Cẩm Hoa, ra đời năm Thiên Bảo thứ sáu.
83 Gối ngọc rơi xuống đất, cách rèm sa khoảng hơn trượng. Chu Thừa Hi khẽ nâng tay lên, đám người Lạc Sinh lặng lẽ lui ra. Chu Thừa Hi cất bước đi lại, xốc lên rèm sa dày mấy lớp, đi vào trước mặt nàng.
84 Tần Quan Nguyệt như vầng trăng lạnh lùng chiếu sáng trên ngọn núi cô độc, đứng gần cũng có thể làm lòng người an tĩnh. Thượng Quan Mẫn Hoa được lão quan tâm, người người đều nói đây là tam sinh hữu hạnh.
85 Chu Thanh Mi mà bắt đầu lải nhải thì là bà ba hoa chân chính luôn. Thượng Quan Mẫn Hoa có nhẫn nại thế nào đi nữa thì cũng phải ngắt lời nàng ta: “Cô nói với Trung Sơn Quận vương là, hai vị tướng quân Nam Chinh, Bắc Thảo đều là nhân trung long phượng, ai có kế giải quyết loạn sơn tặc sẽ giành phần thắng.
86 Người tới là Chương Triều Sinh. Chỉ thấy lão lặng lẽ nháy mắt với thị vệ đi theo bên cạnh, vị ngự tiền đới đao thị vệ này vội bước ra, làm cho những cung nhân đang tìm tưởng hắn là kẻ nghe lén mà lôi đi.
87 Chú thích một chút: Tên chương này có nguồn gốc từ thành ngữ "Yên hoa liễu hạng" chỉ chốn thanh lâu kĩ quán. Không có chương 87,88,89 Chắc tác giả đánh số nhầm chăng?Mùa xuân năm Chính Đức thứ hai mươi lăm, nạn dân ven bờ Tấn Hà của Đại Chu bạo loạn, dân lưu vong xuất hiện khắp nơi, thiếu tướng quân Tư Không Tiêu lãnh binh hộ tống lương thực xuôi Nam để chẩn tai, Thái tử Chu Thừa Hi cùng đồng hành, đôn đốc binh lính các châu phủ phái người giám sát và báo cáo lại tình hình thực tế.
88 Thượng Quan Mẫn Hoa tiến lên trước một bước, chỉ ngẩng đầu, không nói lời nào. Lã Minh Vọng thấy nàng đến, giáo huấn lần trước còn đọng lại, không khỏi nghiêng thân tránh đi.
89 Một đoàn người đông, chia ra giam vào hai phòng nam nữ, đám người Thượng Quan Mẫn Hoa vẫn nghĩ chuyện này đến đây là dừng lại. Nào ngờ, đám bảo vệ trong nhà lao chỉ cần dùng sức ở cổ tay một cái, mấy cái cùm gỗ đã mục lập tức rơi xuống đất.
90 Mấy sổ con tố cáo thái tử tàn bạo, ngang ngược, không để pháp luật Đaị Chu và kỷ luật Đại Đô vào mắt lại xuất hiện trên mặt ngự án của hoàng đế. Trên triều đình, hoàng đế long nhan giận dữ, mắng to Chu Thừa Hi, phạt hắn đóng cửa tư quá ba tháng.
91 Sáng sớm hôm sau khi mặt trời còn chưa mọc, Thượng Quan Mẫn Hoa đã dậy đứng trước cửa sổ chờ tin tức từ bên Minh Tuệ Cư kia. Minh Tuệ Cư là của Thái tử phi đương triều, bên cạnh Thanh Thu Các của trắc phi, cách xa Nhất Tâm Cư của Thượng Quan Mẫn Hoa nhất.
92 “Hắt xì!”“Còn chưa lên?”Chu Thừa Hi một tay túm Thượng Quan Mẫn Hoa lên khỏi mặt nước, thấy nàng còn đang ngơ ngác thì dùng ngón tay véo véo mũi nàng, hỏi: “Nghĩ không ra à?”Thượng Quan Mẫn Hoa thành thật gật đầu, Chu Thừa Hi lại cười to, khẽ hôn lên môi nàng mấy cái, nhất thời bên cạnh ao ngọc mật tình, nhu tình tràn ngập.
93 “Âm hồn bất tán!” Thượng Quan Mẫn Hoa nhìn thẳng về phía chỗ Linh Lung ẩn thân bên ngoài cửa sổ, không biết là nói ai. Cát Tường nhanh chóng lui đi, đến tối, Chu Thừa Hi mang bộ mặt tối tăm đến dự tiệc.
94 Cuối năm Chính Đức thứ hai mươi tư, chỉ còn hai tháng nữa là sang năm mới, nhà nhà vội vàng đặt mua hàng tết, rộn ràng bận bịu đón giao thừa. Bởi vì Tân Chính đã bị toàn bộ triều đình phản đối, hoàng đế lệnh cho thái tử ở lại phủ thái tử dưỡng thương, không có chuyện gì không cần vào cũng, lâm triều cũng miễn.
95 Sau lệnh giam lỏng, hoàng đế lại bóc lột đến cả quyền thống lĩnh Lục Vệ Đông Cung của Chu Thừa Hi. Ai nấy đều đang bàn tán, Đại Chu sắp đổi thái tử. Là do thời thế bức bách, cũng là do kẻ khác tính kế, để bảo vệ ngôi vị thái tử cũng như bảo vệ tính mạng của mình, Chu Thừa Hi cùng Trung Sơn quận vương đã đạt thành hiệp nghị bức cung.
96 Hôm nay, tuyết lạnh rơi nhiều hơn, trong ngoài hoàng cung đã mất đi hơi thở mềm mại từ lâu, ngay cả tường cung cũng lộ ra một thứ lãnh ý cứng rắn như lưỡi đao.
97 Lúc Thượng Quan Mẫn Hoa tỉnh lại, trong điện cực kì yên tĩnh, cũng cực lạnh lẽo, cỗ lãnh ý kia là từ đáy lòng toát ra làm cho người ta không cách nào sưởi ấm được.
98 Tân đế tôn trọng Thượng Quan hoàng hậu, hoặc có thể nói là, bản thân hoàng hậu có sức ảnh hưởng quá mức đối với tân đế. Chuyện này quả thực khiến Như Ý, Cát Tường cùng với các cơ sở ngầm của Thượng Quan phủ bố trí ở các cung đều cảm thấy hãnh diện lây.
99 Liễu Tử Hậu ảm đạm buồn bã, chưa cáo biệt với hoàng hậu đã trở về Trú Mã Than. Thượng Quan Mẫn Hoa nghe thấy vậy, sắc mặt xanh mét, chỉ chốc lát sau đã cười khẽ lên, nàng hỏi Như Ý, Cát Tường đang hầu hạ trước mặt: “Các ngươi nói thử xem, khuê nữ nhà Tông Chính Tự Khanh này phải ai mới xứng?”Như Ý, Cát Tường cũng đã hiểu tính tình của nàng một chút, cười càng vui vẻ, giọng nói càng mềm càng nhẹ thì chính là lúc cơn thịnh nộ của nàng lên đến đỉnh điểm.
100 Hậu cung lại bình an vô sự trở lại, nhị kiều - Nhậm thị, Giang thị vẫn được sủng ái như cũ, vị trí hoàng hậu vẫn siêu nhiên như cũ. Từ lúc Chu Thừa Hi kế vị, thế cục vẫn đen tối, loạn trong giặc ngoài, còn đang nằm trong thế giáp công của hai cường quốc Nam Bắc, tình thế rất nguy hiểm.