121 Giày rồng của Khánh Đức đế dính đầy máu loang lổ, hắn đạp máu mà đến, trên mặt là ý cười tà từ, nếu ai còn đang hấp hối chưa chết, hắn sẽ không ngại ngần mà đá thêm cho một cước.
122 Chỉ vài ngày sau, trong hậu cung, Thái Như chưa từ bỏ ý định kia cùng hoàng hậu đương triều duy nhất từng được sắc phong không hẹn mà gặp. Nữ nhân không có đứa nhỏ thật đáng thương mà, Thái Như vừa ân cần vừa thành khẩn mời Thượng Quan Mẫn Hoa đến Bích Hải cung thăm nhị hoàng tử, nói là để an ủi hoàng hậu bị mất thái tử.
123 Ngày hôm sau, Thượng Quan Mẫn Hoa thay thường phục, vừa hạ triều liền thúc giục mọi người đi nhanh. Ở trên xe ngựa ngồi không, Chu Thừa Hi không muốn kéo rèm, nhưng Thượng Quan Mẫn Hoa cố tình muốn vén lên, lý do là nàng khó khăn lắm mới có một lần xuất cung, phải thưởng thức thật kĩ và quan sát dân tình.
124 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Nếu đã chủ động nhảy ra khỏi cái vòng luẩn quẩn kia, Thượng Quan Mẫn Hoa tất nhiên sẽ không cho phép bản thân mình vì gân mạch run rẩy, toàn thân đau nhức mà lâm vào hôn mê.
125 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Cấm vệ nhanh chóng tập hợp rồi rút lui, Thượng Quan Mẫn Hoa vừa chợp mắt đột ngột mở mắt ra: “Đuổi theo, đi Yến Môn Quan!”
Thân hình Linh Lung run lên một chút, dưới ánh mắt lợi hại nhìn chằm chằm của đối phương, nàng ta gian nan đáp lời: “Tiểu thư, thương thế của cô không nên di chuyển!”
“Ngươi, đi Yến Môn Quan!” Thượng Quan Mẫn Hoa nhẹ nhàng hít thở, thần thái bình tĩnh, nàng nói: “Đón Tiểu Xuân sư phụ.
126 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Chương Xuân Triều dùng sức nắm chặt cổ tay nàng, loại đau này làm cho người ta thoải mái khiến cả người tê dại, sau lại làm cho người ta đau đớn đến muốn ngất đi, trong nháy mắt đã phải luân hồi giữa thiên đường và địa ngục mấy lần.
127 Dịch giả: Ham Hố, Vivian Nhinhi
Thượng Quan Cẩm Hoa áo trắng phấp phới, điểm nhẹ chân hạ xuống mái hiên đối diện bằng tư thế cực kì phiêu dật, tay trái vẫn ôm đứa bé trai ngủ mê man, vẻ mặt hắn cực kì bình thản hoàn toàn trái ngược với nét hoảng loạn của Thượng Quan Mẫn Hoa.
128 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Thượng Quan Mẫn Hoa vẫn nghĩ lời này của mình đã đánh trúng vào dã tâm của Tần Quan Nguyệt, lão chắc chắn sẽ gật đầu đồng ý ngay.
129 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Xuyên qua sơn đạo, trước Trú Mã Than, có một nữ tử trẻ tuổi chắp kiếm dẫn đầu, chín bóng đen khác tạo thành kiếm trận ngăn lấy đường đi.
130 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Trú Mã Than cũng giống như Hành thành của Sử gia quân, là từ nơi trú quân phát triển mà thành. Trước kia nơi này nằm trong một khe núi gần biên giới Bắc Mạc và Đại Chu, cũng là nơi binh sĩ tắm cho ngựa, nhóm bếp, nấu cơm.
131 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Thượng Quan Mẫn Hoa thầm than một tiếng, ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt con, nhẹ giọng hỏi: “Thành Thành, nhớ phụ hoàng con lắm à?”
Chu Quảng Hoằng khẽ gật đầu, nhỏ giọng đáp: “Thành Thành muốn hỏi phụ hoàng, vì sao ông lợi hại như vậy lại không thể bảo hộ mẹ? Vì sao mẹ không thể ở cùng một chỗ với phụ hoàng? Vì sao ông không thích Thành Thành?”
Thượng Quan Mẫn Hoa xoa xoa đầu con, trả lời bất đắc dĩ: “Thành Thành muốn cứu thì cứu thôi!” Thằng bé hoan hô một tiếng, Thượng Quan Mẫn Hoa không cam lòng bổ sung thêm một câu: “Nhưng bạc vẫn phải trả đủ!”
“Vâng, mẹ, con nhất định sẽ bảo Đu Đủ thúc thúc bán mình lấy bạc trả nợ, tuyệt đối không để lỗ vốn!”
Thượng Quan Mẫn Hoa bị câu này của con mình chọc cười, hòa tan một chút nỗi muộn phiền trong lòng, nhưng khi nhìn về phía Chu Thừa Hi đang được Lã Minh Vọng bảo vệ kia, không khỏi sinh lòng tức giận, chân cũng hung hăng đá tên ác nhân này mấy cái.
132 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Lã Minh Vọng đã ngã xuống đất, nhìn Khánh Đức đế phát điên, người nam nhân lạnh lùng cũng phải khóc rống. Thượng Quan Mẫn Hoa xốc xốc tay áo đứng trên bậc thềm, lạnh lùng đứng nhìn hết thảy những chuyện điên cuồng này.
133 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Thượng Quan Mẫn Hoa không nói gì, đưa chén thuốc cho Lã Minh Vọng xong đứng thẳng dậy chạy lấy người. Chu Thừa Hi giữ cánh tay nàng lại, Thượng Quan Mẫn Hoa quay đầu, chỉ thấy nam tử ánh mắt tàn khốc, nhìn nàng, miệng âm trầm hạ chỉ với Lã Minh Vọng: “Triệu tập đại quân, huyết tẩy trấn này!”
Lã Minh Vọng không hề nhúc nhích, Chu Thừa Hi thấy lạ, Lã Minh Vọng cúi đầu đáp: “Bệ hạ, nơi này là Trú Mã Than.
134 Dịch giả: Vivian Nhinhi
“Tiểu Xuân sư phụ, chỉ đổ thừa cho chính ông lắm miệng, có một số việc ông biết ta biết là được, sao phải nói ra chân tướng hại mình hại người?” Thượng Quan Mẫn Hoa ngồi cạnh giá nến, ánh nến bập bùng chiếu lên cặp mắt bình thản không chút gợn sóng, đối với Chương Xuân Triều nàng luôn giữ thái độ dứt khoát, năm xưa, nếu không phải nàng xuống tay trước, nàng cùng con đã xuống suối vàng từ lâu rồi.
135 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Người đời ai cũng lấy làm hổ thẹn cho kẻ phải ngồi ca tụng Khánh Đức đế, bởi vậy có thể thấy được bọn họ căm ghét hoàng đế như thế nào.
136 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Để tránh đêm dài lắm mộng, Thường Tĩnh lập tức viết thư gửi đến phủ quốc sư.
Sau khi dặn dò Thường Tĩnh và Lã Minh Vọng mấy câu, Thượng Quan Mẫn Hoa quay đầu lại dùng ngữ khí mềm mại dàn xếp cho xong người bị thương, định dắt tay con rời đi.
137 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Nàng cười lạnh, hộ vệ bên cạnh nàng tiến lên một bước nhận lệnh, lại hỏi: “Chủ tử, có cần điều tra Thường Tĩnh không, chuyện lần này giống như đã có mưu đồ từ trước.
138 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Người của gia tộc Thái thị - đứng đầu về thuật cơ quát, do ý chỉ của tiên hoàng và bị lưu đày đi biên cảnh làm khổ sai. Lúc rét đậm, hơn mười nhân khẩu một nhà đứng trong lều cỏ tranh, đứa bé sinh ra đã nứt toác toàn thân, người lớn cũng chỉ có áo rách quần manh.
139 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Hôm sau, Cát Mạc Vương áp giải Vũ Mông Đạt, tự mình đưa đến biên thành.
Lã Minh Vọng đỡ hoàng hậu ốm yếu nhưng cố chấp đi vào nơi đàm phán ngoài biên thành.
140 Dịch giả: Vivian Nhinhi
Ngoài thành Trú Mã Than còn có thể ngửi thấy mùi khói thuốc súng, trong thành, ngã tư đường rộng mở, sạch sẽ, nhìn không ra rằng một cơn lửa giận của Thượng Quan Mẫn Hoa có thể làm cho Mạc tộc Bắc Mạc cúi đầu, ở Cát Mạc Vương Đình lấy kỵ binh du mục làm sở trường kia, ai cũng không thể tưởng được còn có một loại vũ khí có thể khiến bọn họ không cách nào đối mặt như vậy.
Thể loại: Ngôn Tình, Nữ Cường, Xuyên Không, Dị Giới
Số chương: 33