101 Tuyên Sở sợ tới mức tay chân cứng đờ không biết để đâu, đầu lưỡi cũng cứng lại, mặc kệ đối phương cắn mút, Thượng Quan Mẫn Hoa cười khẽ, còn muốn nhào lên cắn đối phương một ngụm, Tuyên Sở cả kinh, thiếu chút nữa lại nhảy dựng lên.
102 Trước kia Hành Thành là điểm tướng đài của quân trú phía Bắc, từ một tòa thành nhỏ xây bằng gạch mộc giờ đã phát triển thành thành trấn quân sự trong điểm, không thể bỏ qua công lao của người trong gia tộc Sử thị.
103 Nàng bước từng bước một ra khỏi cánh rừng, Chu Thừa Hi nắm chặt cổ tay nàng, căng thẳng như sợ nàng lại chạy trốn, trong cặp mắt đỏ ngầu tràn ngập sự ghen tị và điên cuồng.
104 Lòng nàng chùng xuống, người này sao tự nhiên lại thay đổi chủ ý rồi, chẳng lẽ hắn định mặc kệ tình thế trước mắt?Chu Thừa Hi tò mò hỏi: “Trẫm chỉ muốn biết, kẻ nào thần thông quảng đại như vậy, có thể tránh được tai mắt của cấm vệ quân hoàng cung làm cho hoàng hậu trầm mê đến vậy?”Thượng Quan Mẫn Hoa rùng mình, cảm thấy những lúc không có ai ở xung quanh này không cần diễn trò tức giận.
105 Khi Thượng Quan Mẫn Hoa khoác triều phục của hoàng hậu đội mũ kim quan cửu phượng theo Khánh Đức Đế bước vào Việt Dương Điện thì biểu hiện của cả triều đình có thể nói là kinh hoàng thất thố.
106 “Hoàng hậu nương nương, Tả Vũ Lâm tướng quân cầu kiến. ”Thượng Quan Mẫn Hoa gật gật đầu, nàng ngồi xuống nhuyễn tháp, xuyên qua rèm sa nhìn Liễu Tử Hậu sải bước đi vào quỳ một gối xuống hành lễ.
107 Đợi Thượng Quan Mẫn Hoa nghỉ ngơi đủ để trở Việt Dương Điện thì văn võ bá quan vẫn đang tranh luận không ngừng về việc xử lý việc mở cửa thị trường cùng biên quan.
108 Càng tự nhủ bản thân mình không cần suy nghĩ thì một màn chuyện cũ lại hiện lên thêm rõ mồn một, bộ dạng khóc lóc cầu xin tha thứ của Giang thị cùng tiếng hét chói tai thống khổ của Chu Thanh Ca lại dung hợp vào làm một, cái bụng nhô cao kia, máu me phun tung tóe kia, Thượng Quan Mẫn Hoa dường như cũng bị ảnh hưởng mạnh rơi vào trong ác mộng.
109 “Hoàng hậu nương nương, việc này liên quan đến xã tắc!”Đứa bé trong lòng bất an giật mình, Thượng Quan Mẫn Hoa nhẹ nhàng vỗ về, nâng mắt phượng nhìn xuống kẻ ngu xuẩn vừa nói, hơi thở nhu hòa, giọng nói lãnh đạm: “Bệ hạ làm chuyện gì cũng tất có chừng mực, các ngươi không có quyền cũng không được phán xét.
110 Tuyên Sở ức mà không có chỗ giải oan, có trời mới biết nữ nhân ở trong kia trước mặt Chu Thừa Hi đã bố trí thế nào mà lại khiến cho Khánh Đức Đế tin sái cổ rằng Tuyên Sở hắn với hoàng hậu có gian tình ghê gớm lắm.
111 Đợi hài tử thiếp đi lần nữa, Thượng Quan Mẫn Hoa mới nói: "Quan thị các nơi đã được mở cửa, Mẫn Hoa muốn mời Hàn tiên sinh đưa Hương Tạ đến các thành thị khác đi.
112 Nhậm Phục Thu còn kinh khủng hơn, hắn trực tiếp đòi bạc, đòi người. Quốc khố không có lợi nhuận nên ai cũng đừng mong moi được một cắc nào trong miệng Nhậm lão thượng thư.
113 Nguồn: bachngocsach. com Dịch: Vivian Nhinhi Bố trí xong đường lối cao tầng, Thượng Quan Mẫn Hoa ngược lại càng thêm phiền muộn. Khi phủ trưởng công chúa hừng hực khí thể tổ chức buổi trình diễn thời trang cổ đại đầu tiên, nàng đến Minh Nguyệt Hồ bái phỏng Tần Quan Nguyệt.
114 Nguồn: bachngocsach. com Dịch: Vivian Nhinhi Chu Thừa Hi cúi đầu, nhoài người lên, hai tay đè chặt bàn tay nàng xuống, phủ lên người nàng, nhe răng cười: “Có hay không có, ta thử một lần chẳng phải rõ ràng ngay sao?” “Cút, anh cút cho ta!” Thượng Quan Mẫn Hoa bắt đầu giãy dụa kịch liệt, nàng mới không muốn làm chuyện này với loại ngựa đực không có tiết tháo này đâu.
115 Nguồn: bachngocsach. com Dịch: Vivian Nhinhi “Ông xem, ta sống bi thảm như vậy, vì sao ta còn có thể cười được?” Thượng Quan Mẫn Hoa hơi cúi đầu, nhướng mi về phía lão, nguy hiểm lại kì dị, trong giọng nói hiển nhiên đang lộ ra ý xấu, trầm thấp mà có sức nặng: “Đấy là bởi vì ta biết có người còn bi thảm hơn ta.
116 Nguồn: bachngocsach. com Dịch: Vivian Nhinhi Bao lần thỏ bạc ác vàng, trong cung yên lặng, cấm quân thị vệ nhanh chóng bị thay đổi một loạt, xung quanh Vĩnh Lạc cung của hoàng hậu chẳng biết tự bao giờ đã đổi thành một loạt nội vệ của Bắc Nha cấm quân.
117 Gió mát phất qua mặt, hàng dương liễu nhẹ đưa, hai mẹ con vui vẻ hòa thuận, tình cảnh ấm áp động lòng người như thế khiến người ta luyến tiếc cắt ngang.
118 Cuối tháng sáu năm Khánh Đức thứ năm, Tô Huệ phi sinh hạ long tử, đúng vào lúc Khánh Đức đế đi tuần xuống phía Nam Tấn Hà, khi cung nhân báo tin vui ấy, trên mặt vị hoàng đế trẻ tuổi này nhìn không ra hỉ giận, chỉ qua loa hạ chỉ cho Vinh Huệ cung, ban tên cho hoàng tử là Chu Tập Hạo, Tô Huệ phi chuyển ra khỏi Vinh Huệ cung, ban tặng Trang Huệ điện, về phần chuyện phong làm Tả hậu thì một chữ cũng không thấy nói gì.
119 Trái tim của Thượng Quan Mẫn Hoa sắp nhảy khỏi lồng ngực, sợ Chu Thừa Hi sẽ phát tác đương trường. Chu Thừa Hi ở dưới đài chưa quay đầu lại, giọng nói chua chát xót xa vừa trầm vừa thấp đã nhẹ nhàng vang lên: “Hoàng hậu giấu diếm thật giỏi!”Nói xong Chu Thừa Hi cười to, dịu sắc mặt, ôm đứa nhỏ lên, đứa bé tựa hồ còn chưa phản ứng lại, cũng không để ý đến chuyện hắn thân mật với mình.
120 Ép người quá đáng! Thượng Quan Mẫn Hoa âm thầm thề sẽ cho Thái thục nghi kia chịu giáo huấn đến suốt đời khó quên, nàng thu liễm tâm tư, kiên nhẫn hỏi tiếp: “Con không hiểu, vì sao con chỉ có thể ở yên trong Vĩnh Lạc cung, những người khác vừa nhìn thấy bộ dạng của con thì mẹ liền phiền muộn, chẳng lẽ bộ dạng của con quá xấu, dọa người ta sao?”Thượng Quan Mẫn Hoa ánh mắt buồn bã, đứa nhỏ lập tức kêu lên: “Mẹ, mẹ đừng khổ sở, không ra ngoài cũng không sao, con chỉ cần có mẹ ở bên cạnh là được…” Nàng ôm chặt con, nhỏ giọng thủ thỉ: “Tất cả đều là do mẹ khôgn tốt, Thành Thành không làm sai.