141 - Sứ giả của Sư đoàn trưởng tới. Khang Tư sửng sốt, bất đắc dĩ nói:- Mời vào!Hắn biết sứ giả của Sư đoàn trưởng tới để làm gì. Một sĩ quan quân hàm Thiếu tá bước vào, hắn hướng Khang Tư thi lễ rồi cười nói:- Thượng tá các hạ! Sư đoàn trưởng đại nhân dặn hạ quan đến hỏi, kết quả thương nghị ở phòng họp thế nào rồi.
142 Trong tám ngàn binh lính chiêu mộ chỉ có một ngàn người nguyện ý đi theo, thật là dọa người mà!Sư đoàn trưởng ngẩn người, nhớ tới lần trước cấp cho Khang Tư năm ngàn nô lệ, hiện tại không ngờ đã biến thành ba ngàn lão binh?- Hạ quan không lợi hại như Trưởng quan nói đâu, trong bốn ngàn người đi theo hạ quan có ba ngàn là xuất thân nô lệ.
143 Lần này tỉnh thành xôn xao mất một tuần, mỗi ngày đều có người kêu khóc bị người ta ném lên xe ngựa, hô cha kêu mẹ làm náo động cả đường phố. Tuy rằng thoạt nhìn khí thế kinh người, nhưng bởi vì người bị hại đều bị mang đi cả nhà, lại không có ai bị thương, nên người khác cũng không có cảm xúc gì.
144 Rời khỏi địa giới tỉnh thành, đội ngũ của Khang Tư cuồn cuộn kéo đi, dựa theo bố trí hành quân thông thường. Một ngàn binh lính làm quân tiên phong, một ngàn binh lính hộ vệ hai bên trái phải, phía sau là một ngàn binh lính đoạn hậu, ở giữa chính là ngựa hí, trâu rống, dê la, bánh xe kêu hỗn loạn, cùng mấy vạn tráng đinh huyên náo không ngừng.
145 Liên Đội Trưởng Liên đội bốn vẻ mặt quan sát chi chít binh sĩ trước mặt. Hừ hừ! Tin rằng ngay cả những đồng liêu cùng thủ trưởng của mình, căn bản không nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn mình có thể có khả năng khuếch trương binh sĩ thành ba Lữ đoàn? Nếu không phải binh khí không đủ, khẳng định mình sẽ trực tiếp chiêu mộ năm Lữ đoàn, thỏa lòng ham muốn làm một Sư đoàn trưởng bấy lâu.
146 Thiếu tá ngang ngược hô:- Tiểu tử! Đầu ngươi bị choáng rồi hả? Ngươi nghĩ bây giờ là thời đại nào? Phải biết thời đại này nắm tay người nào to người đó làm vua!Đừng nói ngươi cấp một nửa vật tư rồi tạ tội, cho dù lão tử chém ngươi thì sao chứ? Chẳng lẽ còn có ai dám tới tìm ta gây sự?!Thiếu tá cả gan làm loạn quá mức, ngón tay giơ lên chỉ thẳng mũi Khang Tư.
147 - Quân đội bạn cái gì?! Đó là người nhà chúng ta! Ồ! Trời ạ! Kia không phải là Tam ca của ta sao? Xin thiên thần phù hộ hắn bình an vô sự!Một binh sĩ chỉ ra ngoài thành nhảy lên hô lớn.
148 Đội thuyền này của Khang Tư cập bến chính là bến cảng buôn lậu ở Khang Tư lĩnh, mặc dù Khang Tư lĩnh không có khả năng thu xếp cho nhiều người như vậy, đồng thời đám người Khang Tư cũng hận không thể lập tức di chuyển mọi người tới thành Thanh Nguyệt, nhưng những gia đình đinh khẩu kia không thể lênh đênh thời gian dài trên biển được, không thể làm gì khác hơn là nghỉ ngơi tại Khang Tư lĩnh vài ngày rồi mới lên đường.
149 Một đại đội kỵ binh hộ tống một chiếc xe ngựa, cỏ dại bên đường đều quấn vào bánh xe. Người trong xe chính là Bỉ Khố Đức - Tỉnh trưởng tỉnh Hải Tuyền.
150 Địa giới Lôi gia, bán đảo Phi Ba, mùa hè năm 1941 lịch đại lục. Thời điểm giữa trưa, đúng là lúc mặt trời nóng nhất, ánh mặt trời cực nóng giống như trước, chiếu vào người khiến mồ hôi ướt đẫm, đầu váng mắt hoa.
151 Đám kỵ sĩ kia ở trên đường cái chạy một đoạn thời gian, đột nhiên lao xuống khỏi đường cái tiến vào bãi cỏ. Nhưng cũng không thể nói đó là bãi cỏ, ở đó mơ hồ hiện lên nền đường nói rõ đây là một cái đường vào thị trấn, chỉ là ít người đi đã bị cỏ dại bao trùm.
152 Khang Tư đang đọc sách dường như nghe được tiếng thở dài trong lòng Tương Văn, khóe miệng nở nụ cười, hỏi:- Sao vậy? Có tâm sự à?- Ái! Đại nhân! Cướp đoạt quyền lãnh thổ thạch cao của ngài có thể sẽ mang tới phiền toái hay không? Dù sao lúc trước là ngài tự mình sắc phong, như vậy mâu thuẫn đối với danh tiếng của ngài không được tốt lắm?Tương Văn cố ý chuyển chú ý trong lòng tới việc chính trị.
153 - Uy Kiệt! Khải Hải này ở Lôi gia địa vị thế nào? Xếp hạng đệ mấy?Áo Kha Nhĩ quay sang hỏi Uy Kiệt, vốn hắn định tìm Tương Văn hỏi, nhưng Tương Văn luôn theo sát sau Khang Tư, mà Khải Hải cũng theo ở một bên.
154 Bến cảng thành Thanh Nguyệt. Đại bộ phận dân chúng đều biết đội thuyền cảng khẩu thành Thanh Nguyệt bị triệu tập ra biển tiếp một nhóm hàng hóa, thương nhân vội vàng tìm hiểu hàng hóa này là thứ gì, còn dân chúng lại tự hào cho rằng điện hạ nhà mình lại làm một chuyến mua bán lớn.
155 Khang Tư mang về mấy vạn người phải bận rộn hơn nửa tháng mới dàn xếp xong. Chỉ là ngoại trừ những gia quyến binh sĩ cùng tộc nhân Áo Kha Nhĩ bị tập trung bố trí ở mấy hương trấn thôn xóm nghề nông ra, các xuất thân thợ thủ công, đa phần đều bố trí ở cảng, khiến cho cảng Thanh Nguyệt vốn đã rất lớn một lần nữa lại mở rộng gấp đôi.
156 Phí Nhĩ rất khẩn trương hỏi:- Chủ công! Chế độ này cực kỳ tuyệt với, sức chiến đấu của bộ đội nhất định có thể đề cao lên một bậc, thế nhưng làm sao xác định bộ đội sẽ không giết dân chúng giả mạo công danh?Đầu võ sĩ vừa nhìn là có thể nhận ra, dù là binh phòng vệ cũng không khó phân biệt, nhưng nông binh lại giống như dân chúng bình thường, căn bản không thể phân biệt được.
157 Tương Văn nói lời này lập tức khiến Ngả Lệ Ti, Y Ti Na, Tiểu Cầm, Khang Tư đều lập tức biến sắc, cái này tương đương nói thẳng thân thể Ngả Lệ Ti căn bản không đáng đến ức kim tệ!Ngả Lệ Ti mặt chợt xanh chợt trắng, nàng tưởng Khang Tư cố ý để Tương Văn nhục mạ mình, lập tức căm hận liếc nhìn Khang Tư, chuẩn bị đứng dậy rời đi.
158 - Hô hô!Tiếng thở dốc gấp gáp không ngừng từ mũi vang ra, Tam Lang chỉ cảm thấy ngực mình như sắp vỡ ra, hai chân cũng như đeo chì, quá sức nặng nề, trên dưới toàn thân một chút sức lực cũng không có, hận không thể lập tức nằm dài xuống đất nghỉ ngơi một phen.
159 Long Thanh Chính ước chừng gần 30 tuổi, ủ rũ như muốn nhét đầu mình vào đũng quần, nếu như không phải là chân tay đều bị trói vào góc tường, hắn đã sớm xấu hổ tự đâm đầu vào tường cho xong.
160 Trong lúc mọi người cho rằng Lôi gia sẽ thừa thế xông lên, tiếp tục phát động chiến tranh mở rộng, cử động Lôi gia lại ngoài dự liệu thế nhân, đặc biệt các thế lực xung quanh càng mở to mắt nhìn.