201 Đột nhiên Ngả Lệ Ti hùng hổ nói với giọng điệu kiên quyết:- Chúng ta. . . là chúng ta đều chuẩn bị gả cho Khang Tư!Y Ti Na định mở miệng thanh minh lại bị Ngả Lệ Ti chỉ vào cái mũi nói:- Không cần phủ nhận! Trong lòng ngươi nghĩ cái gì ta hiểu rõ nhất!Nhìn thấy Y Ti Na bị mình dọa cho sững sờ, Ngả Lệ Ti đột nhiên mềm lòng thở dài có chút ai oán nói:- Kỳ thật ngươi nghĩ lại xem, chúng ta ở trong nội đình của Khang Tư thời gian dài như vậy, còn có thể gả cho người khác sao? Không nói chúng ta có tìm được đối tượng khác hay không, cho dù tìm được rồi, bọn họ dám muốn chúng ta sao?Ngả Lệ Ti nói đến đây, liếc mắt nhìn Y Ti Na một cái có hơi bất đắc dĩ cười nói:- Có lẽ ngươi sẽ hỏi vì sao nhất định phải lôi kéo ngươi theo? Nguyên nhân thứ nhất vừa rồi ta nói rồi, trong lòng ngươi nghĩ muốn cái gì ta rất rõ ràng, ta biết ngươi dành cảm tình thế nào với Khang Tư.
202 Trên lầu thành cổng chính hoàng thành, giờ phút này Hoàng thái tử còn mặc phục trang theo kiểu hoàng tử, vẻ mặt kích động đỏ bừng, nhìn những đội binh lễ nghi duyệt binh xong, toàn bộ tập kết ở quảng trường hoàng thành, chính mình sắp bước lên ngôi vị chí tôn trở thành chủ nhân của đế quốc; nghĩ đến toàn bộ vạn vật của đế quốc sắp theo ý chí của mình mà tồn tại, trong lòng hắn run rẩy một trận, hận không thể lập tức hoàn thành nghi thức lên ngôi.
203 Hoàng đế Duy Nhân cực kỳ nổi giận trong đại điện hoàng cung. - Xin bệ hạ bớt giận, việc này còn phải bàn bạc kỹ hơn. Các đại thần đều khuyên can, tuy rằng bọn họ cũng thật tức giận bởi vì chuyện này nói lên bọn họ không phải đại thần hợp pháp chính thống duy nhất của đế quốc, đối với tương lai cùng địa vị đều mang đến tổn thất.
204 Bên trong nhà gỗ, năm người thần bí mặc áo choàng đen ngồi ở bên trái, mà đám người Áo Kha Nhĩ ngồi ở bên phải. Hai bên đều không giới thiệu gì, Áo Kha Nhĩ trực tiếp mở miệng nói:- Không biết các vị suy nghĩ về đề nghị của ta như thế nào?- Áo Kha Nhĩ đại nhân, trước tiên không nói chúng ta chấp nhận đề nghị của ngươi hay không, ta muốn hỏi ngươi trước một điều.
205 Nơi giao giới với tỉnh Hải Bình, khoảng trăm kỵ binh cầm cờ lộ vẻ là lính liên lạc của Quân đoàn hai mươi, đang phi nhanh trên đường, hơn nữa vừa đi vừa hô:- Sư đoàn trưởng có lệnh, toàn thể Sư đoàn hai dừng lại tránh đường!Vừa thấy là lính liên lạc nhà mình, người và ngựa Sư đoàn hai lập tức dừng lại, đồng thời nhanh chóng đứng dẹp sang hai bên, nhường đường cho những xe ngựa hậu cần nối liền không dứt phía sau đi qua.
206 Chiến thuyền hai bên chậm rãi tiến lại gần nhau, trên trăm chiến thuyền bên phía Hạm đội liên hợp, dưới mệnh lệnh của thuyền trưởng, hơn mười máy bắn đá được chuẩn bị phóng đạn, từ dây thừng giữ cho đến viên cầu đều được bôi dầu hỏa, chỉ chờ mệnh lệnh một tiếng là châm lửa phóng về hướng thuyền đối phương.
207 Đội lục chiến Sâm Đặc lúc vừa mới lên đất liền còn có vẻ cẩn thận dè dặt, sau khi nhóm binh sĩ đầu tiên lên bờ tụ tập lại một chỗ, phát hiện bên mình đã có binh lực hai Lữ đoàn, phía sau không những có hai mươi chiếc chiến hạm hộ vệ, hơn nữa binh lực còn đang nhanh chóng tăng cường theo thời gian trôi qua, đội lục chiến bắt đầu thả lỏng tinh thần.
208 Khang Tư đang uống trà trong đình viện, chỉ là một tin tức cắt đứt thời gian nhàn nhã của hắn. Sắc mặt Tương Văn khó coi bẩm báo:- Chủ thượng, hai ngày trước Thiên Thủ các thành Thanh Nguyệt gặp phải ác ma tập kích, vệ binh lưu thủ chết trận hơn phân nửa.
209 Khang Tư quét mắt một vòng nhìn mọi người, chào trả lễ, sau đó mỉm cười đi tới hướng hàng ngũ các quan. Liễu Thanh Dương tiến lên một bước định giới thiệu cho Khang Tư, mà đám người Tá Phu thì hơi khom mình cúi đầu, chuẩn bị gặp mặt kẻ thắng lợi, nhưng vào lúc này dị biến nổi lên.
210 Đối với đề nghị này nhóm quan văn đều trầm trồ khen ngợi, về phần nhóm võ quan vốn mới mở đầu còn gật gật đầu, khi nghe tiếp phần sau, bất kể là Thiếu tướng hay Thiếu tá, tất cả đều nhảy dựng lên kháng nghị:- Nội các dựa vào cái gì phụ trách sự vụ quân chính? Nội các từ khi nào thì có thể quản lý chuyện quân đội?- Cái gì Nội các không Nội các! Chúng ta đều là thần tử phụ tá phủ Đại Đô đốc, cho nên chỉ cần duy trì biên chế của phủ Đại Đô đốc là được rồi.
211 Thời tiết các nước phía Bắc hoàn toàn là gió mạnh tuyết dày suốt ngày khác hẳn với vùng ven biển lục địa và vùng nội địa mưa to liên miên. Công quốc Băng Diệu cũng là một nước ở phía Bắc đương nhiên không thể ngoại lệ.
212 Người đất Tuyết bởi vì hoàn cảnh sống cho nên mỗi người đều có thân thể cường tráng, thêm vào đó cuộc sống gian khổ, lại càng giống dân bạt mạng nơi rừng thiêng nước độc.
213 Khang Tư sửng sốt nói:- Nô bộc?Khang Tư còn chưa kịp phản ứng lại, hai hán tử khác cũng cắn răng quỳ xuống, tỏ vẻ nguyện ý trở thành nô bộc của Khang Tư.
214 Nam tử thần bí này đầu tiên là bỏ miếng da che mặt ra, lộ ra gương mặt trung niên không có gì đặc trưng, sau đó không khách khí cầm lấy tay gấu còn lại kia, lộ ra hàm răng trắng như tuyết nhanh chóng bắt đầu gặm cắn.
215 Cảm giác được động tác Giáp Nhất Giáp Nhị, đám lính đánh thuê lập tức nghiêm mặt nắm chặt binh khí. Tên đầu mục lính đánh thuê kia cũng biến sắc, hai tên này nhìn bề ngoài rất phổ thông lại có thể cường hãn như vậy, nhìn bộ dáng bọn hắn, trên người một chút sát khí cũng không bộc phát ra, đã có một cỗ hơi thở khiến người khác lạnh run.
216 Công quốc Băng Diệu, Bá tước lĩnh Bỉ Khắc, thành Bỉ Khắc, đây là một tòa thành thật lớn lấy thành phủ Bá tước Bỉ Khắc làm trung tâm, là một tòa thành thị phương viên bán kính năm cây số.
217 * (Phẫn trư cật lão hổ: giả heo ăn hổ, giả chết bắt quạ. Ý nói: giả yếu để lừa kẻ khác. . . )Phẫn trư cật lão hổ là giả làm con heo ăn thịt con hổ. Cái này là cách nói khác đi của kế thứ 20 trong 36 kế của Tôn Tử Binh pháp: "Ban trư ngật hổ" (Giả làm con heo ăn thịt con hổ)Lão Tử nói: "Người cực khôn khéo mà làm ra vụng về", cũng như câu "đại trí nhược ngu".
218 Nguyên vốn đám lính đánh thuê hơi có chút dao động, sau khi nghe nói như thế, tất cả đều làm ra tư thế chuẩn bị chiến đấu. Không có ai là kẻ ngu ngốc, nếu là quý tộc địa phương nơi khác, các lính đánh thuê khẳng định sẽ tránh qua một bên không tham dự chiến đấu, nhưng Bá tước Bỉ Khắc này chiến đấu với thành Bỉ Khắc, những người mình đều phụ thuộc vào thành Bỉ Khắc, theo như lời đối phương đó chỉ là lừa gạt mà thôi.
219 Khang Tư sau khi mỉm cười hỏi lại một câu, Hạ Lợi lập tức tỉnh táo lại, gật đầu liên tục như gà mổ thóc. Mà các lính đánh thuê bên cạnh cũng rối loạn lên.
220 Nam tước đại nhân căn bản không để ý những chuyện này, ngược lại vui tươi hớn hở cười nói:- Miễn lễ. Đều đứng lên đi. Khó được các vị dũng sĩ xuất hiện trong thành của ta, lát nữa nhất định phải tổ chức yến hội chúc mừng một phen.