161 Thần sắc mọi người đều rơi vào trong mắt Khang Tư, mỉm cười, xua tay để mọi người ngồi xuống mới tiếp tục nói:- Nếu mọi người đều đồng ý, như vậy: Cung Tá Đôn, đưa pháp lệnh này ban bố xuống dưới, đồng thời bằng ngươi làm chính, do các bộ khác phối hợp, bắt đầu chọn nhân tuyển trưởng quan quân chính các quận phủ huyện.
162 Thành Thanh Nguyệt, tất cả các gia thần còn đang ở trong thành, tất cả vẻ mặt khao khát nhìn tầng cao nhất Thiên Thủ các, đặc biệt Ni Nhĩ gia thần diện tích lãnh thổ xếp thứ hai, càng nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt đầy vẻ đố kỵ.
163 Khang Tư tiếp nhận tờ giấy Tương Văn đưa qua, nhìn một chút, cười nói:- Ồ! Cho gọi Bỉ Khố Đức tới đây. Mọi người sững sờ, Bỉ Khố Đức này tuy rằng là Bộ Tướng, nhưng bình thường cũng không thấy có biểu hiện gì đặc biệt, không biết thuộc loại quan văn gì cứ làm như không nghe không thấy, như thế nào đột nhiên được gọi đến gặp hắn?Chẳng lẽ, có liên quan tới nội dung tờ giấy kia?Tuy nhiên mọi người cũng không dám mở miệng hỏi, dù sao chờ Bỉ Khố Đức đến sẽ biết.
164 Có thương thì đâm vào cơ thể hai võ sĩ đã chết từ lâu, có thương thì không trúng vào đâu, mà phần nhiều còn lại là đâm vào thân mình ác ma, tuy rằng không thể đâm sâu vào, nhưng ít nhất sâu tới một tấc.
165 - Chủ công, sự tình có điểm quái dị, căn cứ tình báo thể hiện, trong khoảng thời gian này khắp thiên hạ các nơi đều có những ma vật này xuất hiện, bất luận là bán đảo Phi Ba hay là Đế quốc Áo Đặc Mạn hoặc Tự do liên minh Duy Nhĩ Đặc, tất cả các quốc gia đều không may mắn tránh khỏi.
166 Vừa nhìn màu sắc lưỡi đao, Khang Tư đã biết mình không thể lấy cánh tay ngăn trở, cho nên trước tiên nghiêng người nhanh chóng ngã xuống lưng ngựa, chân từ lúc thấy lưỡi đao đã sớm rời khỏi bàn đạp.
167 Theo nội vệ tập kết tiếng vó ngựa ầm ầm từ xa đến gần, dân chúng vốn có điểm kích động khi nhìn đến cờ xí tung bay, trong lòng liền ổn định lại, nhưng vẫn kinh ngạc vì sao có động thái lớn như vậy, lại điều động tới hai doanh kỵ binh duy nhất của Lôi gia.
168 Không có một sĩ quan chỉ huy nào!Tương Văn trợn trừng mắt nói vẻ không thể tin được:- Cái gì? Không có một tên sĩ quan nào tồn tại? Không thể nào? Nếu không có sĩ quan, ba vạn người này làm thế nào chiến đấu?- Thuộc hạ không dám nói bậy, cả tổ thuộc hạ tìm khắp toàn quân, quả thật không có phát hiện một cấp hệ thống chỉ huy nào của quân địch.
169 - Trời ạ! Lại là chiêu này!Trải qua ngày hôm qua chiến đấu đám binh sĩ nhìn lại cảnh tượng trước mắt này, không kìm nổi than một tiếng, mà các sĩ quan lại toàn bộ đều tái nhợt mặt mày.
170 - Đại nhân, dầu hỏa và vật dễ cháy bên trong thành đã thu thập xong, hố ẩn nấp binh lính cũng đang đào, phỏng chừng một ngày sau có thể bố trí. Tương Văn bẩm báo với Khang Tư.
171 Tuy nhiên Uy Kiệt rất nhanh vẻ mặt ủ dột đăm chiêu thở dài:- Ài! Lần này phiền toái lớn, không có dân cư quận Long Chiêm, hơn nữa khiến cho chủ công nghi ngờ bộ tình báo chúng ta, các gia thần cùng quân đội có nội gián.
172 - Chủ công, tổ mười ba phía nam phát hiện chỗ quái lạ!Một nội vệ bẩm báo với Khang Tư. Khang Tư cũng không hỏi làm sao, trực tiếp để người dẫn đường đi xem địa phương quái dị này, thật sự không phải Khang Tư lo lắng ánh mắt thủ hạ, mà là Khang Tư muốn đích thân thể nghiệm một chút.
173 Cảng Thanh Nguyệt, chỗ ở Đại giáo chủ tôn giáo thần bí kia. - Đại nhân, có tin tức rồi. Người trung niên kia nhanh chóng chạy tới trước mặt Đại giáo chủ.
174 Đám người Liễu Thanh Dương toàn thân chấn động, vị Tổng trưởng hải quân này không ngờ lại nguyện ý thoái vị đối đãi! Thành ý lại lớn đến mức này!Liễu Thanh Dương càng thần tình phức tạp nhìn Áo Khắc Đức.
175 Cảng Khôi Kiều của Liên minh tự do Duy Nhĩ Đặc, chiếm cứ tám phần diện tích bến cảng, toàn bộ bến cảng kết cấu bằng đá tảng, đủ để cập bến cùng một lúc mấy ngàn chiếc thuyền biển cỡ lớn, hai bên bến cảng còn có xưởng đóng tàu và kho hàng nối liền nhau, hoàn toàn thể hiện với thế nhân khí thế của bến cảng đệ nhất thiên hạ.
176 Các Thành chủ nhỏ thì nghĩ như vậy, còn các thế lực chư hầu đại chư hầu lớn mạnh, tuy rằng không có khả năng cúi đầu khép nép đi bái kiến Lôi gia, nhưng bởi vì sức chiến đấu của Lôi gia kia quá khủng bố, khiến bọn họ hết sức kiêng kị.
177 Liệt Văn ngẩn người, tiếp theo cười cười:- Đại điện khẳng định sẽ không xuất hiện loại tình huống thứ hai. Tuy nhiên chủ công! Nếu sau này đại điện khống chế được tỉnh Hải Tân, thế lực càng mạnh thêm thì chúng ta nên làm cái gì bây giờ?- Rất đơn giản, thế lực càng mạnh lên, chuyện đại ca chú ý tới cũng sẽ trở nên nhiều hơn, đến lúc đó thỉnh cầu đại ca cho một mình lãnh binh chinh chiến đối ngoại, sau thắng lợi là có thể thành lập địa bàn của mình rồi.
178 Ba gã mặc cùng loại với quân phục đế quốc, nhưng lại có điểm tương tự quân phục kỵ binh chính là màu đen, đang phóng ngựa chạy rất nhanh trên đường, dân chúng trên đường vừa nhìn thấy bọn họ lập tức tránh sang một bên.
179 Khi nhìn đến bộ mặt của quân địch, kỵ binh Khải Lỗ Sĩ liền bắt đầu nguyền rủa chủ nhân của quân địch, nguyền rủa chủ nhân của chi quân đội này giàu có đến phát sốt, không ngờ mỗi người một bộ kỵ giáp tinh xảo, khiến cho các chiêu số chém bổ đâm chọc của mình đều không dùng được chút nào, chỉ có thể khó khăn nhắm vào cổ đối phương, bởi vì chỉ có nơi đó mới có thể cho chính mình xuống tay.
180 Mà đám thân vệ tâm thần so ra kiên định hơn lập tức rống to cử đao vọt lại đây, nhưng vòng quanh thi thể Ước Hàn - Khải Lỗ Sĩ và chiến mã qua lại mấy vòng cũng không phát hiện được chút vấn đề gì, tất cả thân vệ xung quanh đều sững sờ, hoàn toàn không có bóng dáng thích khách, nhìn cảnh ấy cho dù là thân vệ có tâm thần cứng rắn như đá tảng cũng không kìm nổi ớn lạnh cả người.