141 Căn bản nàng liền sử không ra chút khí lực nào. Tay chân ở dưới thân của hắn không di chuyển nhúc nhích được chút nào. “A. . . . . . Nhân vương, ngươi đừng như vậy, ta biết ngươi được.
142 Thân mình hắn cao lớn, làn ra rất trắng. Đông Phương Ngữ Hinh vươn cánh tay của mình ra so sánh một chút, lại bi ai phát hiện, cùng nữ nhân thế nhưng cũng có thể so sánh.
143 Đông Phương Ngữ Hinh xấu hổ, này không phải vấn đề keo kiệt hay không keo kiệt được không? Loại sự tình này, một cái tiểu hài tử như con có thể xem sao? “Ngươi tìm cách để Hoan Hoan về phòng đi a.
144 Tay chậm rãi vươn qua, rốt cục nàng đã chạm đến chiếc mặt nạ hoàng kim sắc, nhưng vừa mới cầm lấy, bàn tay nhỏ bé đã bị người bắt lấy: “Hinh Nhi ngươi tỉnh?” thanh âm trầm thấp vang lên, Hinh Nhi xưng hô biến hóa rõ ràng như vậy, nàng vẫn là thực sự có vài phần chịu không nổi đâu? “Cái kia.
145 Hoan Hoan đắc ý nói xong, trên khuôn mặt nho nhỏ mang theo vẻ đáng yêu mê người, bỗng nhiên cái miệng nhỏ của bé chu lên: “Nhưng mà mẫu thân cũng thực ngốc, đều bị phụ thân ăn còn không biết phụ thân là ai.
146 Đều nói tiểu hài tử tương đối mẫn cảm, cũng có lẽ, chính là nguyên nhân này đi. . . . . . . “Vương phi đâu?” Tứ vương gia từ phủ Nhân vương đi ra, lần đầu tiên trong cuộc đời bị người dùng tay cầm đi ra.
147 “Phượng Nhi, mấy ngày nay bổn vương luôn một mực thuyết phục chính mình, muốn tìm ra người thay thế thật tốt. . . . . . Chính là, thật đáng tiếc, không tìm được.
148 “Nói như thế nào thiếp thân cũng là tỷ tỷ của Ngữ Hinh, vương gia đối với nàng nhớ mãi không quên như vậy , kia là phúc của nàng, vương gia, thiếp thân có thể giúp vương gia hoàn thành tâm nguyện.
149 “Đi thôi, đi tướng quân phủ. . . . . . ” Hắn nhàn nhạt nói xong, Đông Phương Ngữ Hinh lại lắc đầu:“Không đi. . . . . . ” “Nàng a. . . . . . Không nghĩ làm cho bọn họ xem nàng trải qua rất hạnh phúc sao?” Hắn cố ý tiến đến bên người Đông Phương Ngữ Hinh, xem khuôn mặt nhỏ nhắn nhu nhuận kia, nếu là có thể thân một chút.
150 Mà hoan ái không ngừng nghỉ, tuy rằng khiến cho thân mình nàng có chút mệt mỏi, thế nhưng trên mặt cũng hơn một phần nữ nhân thành thục quyến rũ. Biến hoá như vậy, khiến cho Đông Phương ngữ Hoa luôn luôn chú ý Đông Phương Ngữ Hinh càng thêm rõ ràng.
151 Nhân vương đến sớm, hơn nữa địa vị vốn so với hắn cao hơn, hắn còn có thể sắp đặt thế nào? Bất quá, nghĩ như vậy nhưng hắn cũng sẽ không ngốc nói ra, hai người kia ai hắn cũng không thể đắc tội, hắn ở bên trong cũng thật khó xử.
152 Phía trước có một mảnh nhỏ hoa nhỏ nở rộ, ngay tại của viện của nàng. Lúc này hoa vừa mới mở ra, trong trời đêm mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra. Đây là hoa gì? Đông Phương Ngữ Hinh có chút kỳ quái, nàng tựa hồ là lần đầu tiên nhìn thấy loài hoa này.
153 Chung quy phu nhân không muốn nhìn thấy nữ nhi của mình chết, bà chỉ có thể hy sinh nữ nhân khác. Mà Đông Phương Ngữ Hinh vốn nên chết, bà đã sớm hận không thể để cho nữ nhân này chết sớm sớm thoát sinh.
154 Nhìn đến nàng cũng sốt ruột như vậy, Tứ vương gia tin tưởng Đông Phương Ngữ Hinh cũng thương hắn. Giữa bọn họ, chính là có Đông Phương Ngữ Phượng mới không thể ở cùng nhau, Đông Phương Ngữ Phượng, nữ nhân đáng giận Skia.
155 Xem ra sách cổ ghi lại vẫn là chuẩn xác , tử nguyệt mị, thời điểm vừa nở hoa, mùi thơm của hoa không chỉ là mê dược tốt nhất, mà còn là thôi tình dược tốt nhất.
156 Edit :. . Lam Thiên. . Hắn lúc đó thực vội vàng, bất quá vẫn như cũ không đi qua cứu nàng, hỏi thăm sự tình gần nhất, hắn triệt để không biết nói gì. .
157 Đông Phương Ngữ Phượng chớp mắt, Ngữ Hoa này cái mồm rộng, hơn nữa, quan hệ giữa nàng ta cùng Đông Phương Ngữ Hinh cũng không tốt, nếu như để nàng nhìn đến, đến lúc đó ở trước mặt phụ thân nói, thế nhưng là.
158 Không dám tiếp tục suy nghĩ, nữ nhân này rất. . . . . . “Điều này là sao hình như là y phục của Ngữ Hinh, đây là. . . . . . ” Đông Phương Ngữ Phượng giật mình nói, vừa nói vừa kinh ngạc trừng lớn mắt, thế nhưng nàng không có đi qua xốc màn giường bẩn thỉu lên, tựa hồ đang đợi người nào.
159 “Hừ. . . . . . Đông Phương Ngữ Phượng, đừng cho là ta không biết ngươi muốn làm cái gì, làm cho bọn họ cút. . . . . . ” Đông Phương Trình đã hiểu được của ý tứ Đông Phương Ngữ Phượng, chính là ngay cả là hủy Đông Phương Ngữ Hinh nha đầu kia, nhưng phủ tướng quân bọn hắn cũng sẽ gặp chuyện xui xẻo.
160 “Là Hoan Hoan nghịch ngợm, nha đầu kia, luôn ầm ĩ với ta nói muốn có một cái đệ đệ. ” Nhân vương ha ha cười, cuối cùng cũng có cái bậc thang để đi xuóng.
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Nữ Phụ, Nữ Cường
Số chương: 32