81 “Vương gia, nếu ngươi hạ sai, ngươi rất có thể bị thua nga?”thanh âm đáng yêu bỗng nhiên vang lên, Tứ Vương Gia đột nhiên hoàn hồn, hai mắt si ngốc từ trên người Đông Phương Ngữ Hinh dời qua nhìn về phía bàn cờ, quả nhiên tình huống hiện tại của hắn thật không ổn.
82 Trên mặt mang theo kinh ngạc không thể tin được:“Vương gia. . . . . . Này. . . . . . ”“Vương gia, ngươi làm sao có thể đối với ta như vậy? Lúc đó nhưng là ngươi.
83 Ánh mắt của Tứ vương gia bỗng nhiên sâu thẳm, Đông Phương Ngữ Phượng có loại xúc động muốn ngất xỉu đi?Một kích này, khiến nàng bị thương không nhẹ, mà càng làm cho nàng chịu không nổi là, lại bị phế vật này gây thương tích.
84 Ô ô, bé làm sao có thể là đứa nhỏ của khất cái, bé mới không phải đứa nhỏ của khất cái đâu?Nghĩ, khóc, bỗng nhiên thân mình nho nhỏ lặng lẽ rời đi, lắc mình chạy đi ra ngoài.
85 Hắn thực hận không thể tự mình giết chết bọn họ, nhưng. . . . . . nữ nhân kia, sẽ không đồng ý. Nghĩ đến nữ nhân cố chấp kia, hắn vô lực gục đầu xuống, làm thế nào mới có thể ngăn cản nàng báo thù? Làm Thế nào mới có thể ngăn cản nàng không cần tự mình dày vò bản thân?hoặc là nói, làm thế nào mới có thể khiến nàng mang theo Hoan Hoan rời đi nơi thị phi này đây?thiếu đảo chủ Thiên Thương đảo hắn Luôn luôn là người không có gì là làm không được, lần đầu tiên khó xử nhíu mày.
86 Hồng Liên không vui nói xong, Lục Hà vội hỏi:“Tiểu thư, có phải hay không là các nàng. . . . . . ”Đông Phương Ngữ Hinh nghe nàng nói trước mắt liền sáng ngời, phủ tướng quân này, trừ bỏ Đông Phương Trình, Tưởng Văn Cầm chính là lão đại, nếu bà ta nhân cơ hội mang Hoan Hoan đi, cũng là không thể không có khả năng.
87 “Ta. . . . . . Nữ nhi của ngươi không thấy ngươi đến tìm ta làm cái gì? Ta cũng không có thấy nó. . . . . ”Phu nhân nói liền một hồi, nhìn dáng vẻ cũng không giống như là nói dối.
88 Đông Phương Ngữ Hinh than một tiếng:“Ngẫm lại Hoan Hoan khả năng ở đâu, hoặc là phái người đi tìm bé đi?”Ý tứ của nàng đã thật rõ ràng, không có nữ nhi của nàng, Đông Phương Ngữ Học cũng đừng nghĩ ra được.
89 “Nếu không, ta đi tìm Đông Phương Ngữ Hinh tới đây? Nàng hẳn là biết nên làm như thế nào. . . . . . ”Bên ngoài rất nhiều người đang tìm kiếm Hoan Hoan, người của Đông Phương Ngữ Hinh cũng tìm đến đây, bất quá hắn đã sớm đuổi đi.
90 “Không. . . . . . Không phải. . . . . . Ta không phải nữ nhi của khất cái. . . . . . ”Khất cái. . . . . . Làm sao có thể là khất cái?Uất Trì Tà Dịch cuống quít giúp Hoan Hoan đắp kín thân mình, đây là có chuyện gì?“Chủ tử, Hoan Hoan.
91 Đông Phương Trình vừa nghe liền tức giận, cái này cùng cái gì:“Ngữ Hinh, đại nương của con cũng nói, bà ấy chưa thấy qua Hoan Hoan a. . . . . . ”“Có chứng cớ gì?” Đông Phương Ngữ Hinh lạnh lùng nói, thực ra thì Đông Phương Trình rất muốn dùng bạo lực giải quyết, hắn có thể tiến lên cứu người, nhưng mà.
92 Đông Phương Ngữ Hinh thấp giọng nói xong, trong mắt có chút ướt át, nàng không biết Hoan Hoan vì sao sẽ chạy đến, càng không biết làm sao bé có thể đột nhiên phát sốt.
93 edit:. . Lam Thiên. . “người Đậu phủ rất hận ta, tự nhiên sẽ không tìm người tốt đến. Ngày đó trời mưa rất to, trời nổi sấm chớp, ta nhớ được theo ánh sáng của tia chớp ta nhìn thấy, người kia tóc tai bù xù, cả người run run, hẳn là bị bệnh gì đó.
94 “Đây là Uất Trì Tà Dịch công tử phân phó chuẩn bị cho tiểu thư. . . . . . ” Phách. . . . . . Không đợi Lục Hà nói xong, Đông Phương Ngữ Hinh liền đánh một cái vào bàn, nãi nãi , hắn là cái gì vậy, dựa vào cái gì lại can thiệp vào sinh hoạt của nàng? “Mẫu thân.
95 Edit: voi còi Mà Đông Phương Ngữ Hinh, tức giận là thích luyện đan, thời điểm nàng luyện đan, nhưng là một loại cảnh giới quên mình, đối với thời gian chung quanh, không gian, đều hồn nhiên không thèm để ý.
96 Edit: voi còi “Tuyệt nhi, đệ đệ của con hắn. . . . . . ” Vừa thấy nhi tử lớn nhất của mình, phu nhân thật vất vả ngừng nước mắt lại một lần nữa cuồn cuộn rơi xuống.
97 Edit:. . Lam Thiên. . Tứ Vương Gia thần sắc kiên định, hoàng hậu nghe xong trực tiếp nhắm mắt hôn mê bất tỉnh. “Ngươi. . . . . . Hồ Diên Chân, ngươi xem ngươi đem mẫu hậu của ngươi tức giận tới hôn mê luôn rồi.
98 Edit:. . LamThiên. . Bất quá, nói đến cũng là xứng đáng, Tưởng Văn Cầm nữ nhân kia vốn không phải là thứ tốt lành gì, còn có Đông Phương ngữ Học, mắng chửi người thật sự là ngoan độc, bị như vậy cũng rất xứng đáng.
99 Edit: voi còi Nhìn nữ nhân kia trang dung (Dung: vẻ mặt, Trang: trang điểm, trang sức) tinh xảo, Ngữ Tuyệt hừ lạnh một tiếng, chẳng qua chỉ là một thứ nữ, cũng dám rêu rao trang điểm như vậy.
100 Edit: voi còi Bên người nữ tử, đi theo ba người nữ tử trẻ tuổi, một đỏ một xanh một tím, ba người, đồng dạng xinh đẹp bức người. Đoàn người như vậy đi tới, rất là hấp dẫn người.