101 Hai người nói chuyện như vậy, ở trong mắt một số người lại thành liếc mắt đưa tình. Đông Phương Ngữ Hoa hận hận nhìn Đông Phương Ngữ Hinh, nếu là ánh mắt có thể giết người, nàng cũng không biết bị giết bao nhiêu lần.
102 Ngữ Hoa vội vội vàng vàng quay đầu, thấy Mạnh Hạo nhìn lại, nàng vội vàng đổi thành bộ dáng mỉm cười. "A, không có sao? Ta vừa còn tưởng rằng là có ác lang đang nhìn ta chứ?" Ác lang.
103 Đông Phương Ngữ Hinh xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng mà, thời điểm tới cửa, nàng tốt bụng quay đầu, nhắc nhở nói: “Theo ta cảm giác, nhiệt độ cơ thể của hắn cũng không thấp, Mạnh Hạo ngươi nên nắm chặt thời gian, nếu là trong vòng một hai canh giờ nghiên cứu không ra giải dược.
104 Nửa canh giờ đi qua. . . . . . “Còn chưa có tắm xong?” “Hồi đại công tử, tiểu thư tắm rửa ít nhất luôn luôn là hai canh giờ. . . . . . ” Hồng Lăng vội vàng giải thích nói, Ngữ Tuyệt nghe xong muốn hộc máu, ngươi tắm rửa cái gì đây? Tắm hai canh giờ? “Đi kêu nàng đi ra.
105 “Tiểu thư, đây là y phục mà Vân Ti phường vừa gấp gáp may xong, tiểu thư thử xem mặc có vừa không?” Vân Ti phường. . . . . . Đông Phương Ngữ Hoa vừa nghe ba chữ này, ánh mắt đều đỏ, Vân Ti phường, đó là tú trang nổi tiếng nhất kinh thành, y phục ở đó, tuỳ tiện lấy một bộ cũng có giá trị xa xỉ (đắt).
106 “Hừ, ta chỉ biết ngươi không hiểu, không hiểu lại giả vờ biết, cũng không biết xấu hổ ở trước mặt Mạnh công tử múa búa trước cửa Lỗ Ban. . . . . . ” Ngữ Hoa nghe nói như thế, rốt cục tìm được cơ hội đả kích Đông Phương Ngữ Hinh, nàng cũng sẽ không buông tha.
107 Đông Phương Ngữ Hinh nhàn nhạt cười, vẫn là một thân bạch y như cũ, phiêu dật như tuyết, làm cho người ta nhìn cảm giác giống như thiên nữ hạ phàm. “Ngữ Hinh, thật đúng là làm cho bổn vương kinh hỉ (kinh ngạc vui mừng) đâu?” Tứ vương gia nhìn đến Đông Phương Ngữ Hinh cùng một người nam nhân ở cùng nhau, trong lòng có chút không thoải mái, lại vẫn đi tới như cũ, thanh âm mang theo vài phần ghen tuông.
108 “Ngữ Hinh, bổn vương phát hiện cái vấn đề. . . . . . ” Xem cặp mắt kia sáng lạn thông minh, Lục vương gia nhàn nhạt thở dài. “Vương gia, vấn đề gì?” Đông Phương Ngữ Hinh không hiểu nhìn hắn, người này, luôn luôn rất là thông minh a.
109 Hồng Lăng vươn hai ngón tay, nhỏ giọng nói. “Cái thứ nhất là chuyện của năm năm trước, không biết là ai lôi ra đồn đãi trước kia của tiểu thư. . . . .
110 Hơn nữa, còn xinh đẹp như vậy, mặc dù có cái nữ nhi, hãy nhìn tiểu cô nương trên khán đài kia xem, mặc kệ là nam nhân nữ nhân lão nhân tiểu hài tử, không một ai nhìn mà cảm thấy chán ghét cả (ý câu này là ai nhìn thấy cũng thích).
111 “Vậy đi thôi. ” Tin tức này nhưng là truyền rất nhanh. Đông Phương Ngữ Hinh quay đầu nhìn Hoan Hoan liếc mắt một cái, lạnh mặt nói: “Trở về úp mặt vào tường sám hối, chờ ta trở về lại cùng con tính sổ.
112 “Ngươi muốn phụ thân không quan tâm? Nói thật dễ nghe, ngươi xem mặt trên này viết cái gì? Nhị tiểu thư Đông Phương tướng quân phủ. . . . . . Nhị tỷ a, muội muội cũng biết ngươi cùng phụ thân trong lúc đó có hiểu lầm, thế nhưng ngươi cũng không thể phá huỷ thanh danh của phụ thân như vậy đi?” Lời này, thật đúng là nói đủ chính nghĩa.
113 Các ngươi không phải không muốn cử hành sao? Các ngươi không phải sợ dọa người sao? Ta liền càng muốn làm như vậy. Về phần nàng Đông Phương Ngữ Hinh, nữ nhân phóng đãng, ngốc tử danh hào gì gì đó đều nghe vào lỗ tai, cũng không để ý nhiều làm cho người ta có chút đề tài bát quái.
114 Đông Phương Ngữ Hinh im lặng, lại còn mang theo dự phòng ? Dự phòng này là ai? “Hoan Hoan, con nói dự phòng sẽ không phải là. . . . . . Mỹ nam của con đi?” Đông Phương Ngữ Hinh thử hỏi, Hoan Hoan vừa nghe cao hứng thiếu chút nữa nhảy lên: “Oa, mẫu thân, con phát hiện người thật sự là mẫu thân của con a.
115 Thanh danh, đối với người khác mà nói thì nó so với mạng đều muốn trọng yếu hơn, không giống như Đông Phương Ngữ Hinh, cái gì thanh danh, đã sớm bị quăng ra bên ngoài cho chó ăn.
116 Đám người bỗng nhiên thối lui, một hoàng y nam tử chậm rãi đi tới. Hoàng y, hơn nữa là còn là màu vàng sáng, cũng không phải là tùy tiện một người có thể mặc.
117 Bỗng nhiên nghe được một thanh âm thở hổn hển, hắn bay bổng trên trời mà đến, mồ hôi trên mặt chưa từng lau khô, xem ra dọc theo đường đi này, đuổi thực vội a.
118 Cũng không cần miệt mài theo đuổi, nhưng sắc mặt hoàng thượng cũng càng thêm âm trầm. “Hay là nàng thật là yêu nghiệt chuyển thế sao? Bằng không làm sao có thể.
119 “Hoan Hoan, Hoan Hoan tiểu thư bị người trong cung mang đi. . . . . . ” Trong cung? Đông Phương Ngữ Hinh ngẩn ngơ, nếu là người trong cung , kia. . . .
120 . . Lam Thiên. . “Hoàng thượng, ngươi đáp ứng chuyện của ta đâu?” Áp chế bất an trong lòng, Đông Phương Ngữ Hinh trầm giọng hỏi. “Ngươi muốn gặp cái đứa nhỏ kia? Hảo, trẫm đáp ứng rồi ngươi, làm sao có thể nuốt lời đây? Chờ lúc đại hỏa thiêu, trẫm sẽ tự mình mang nó đến đưa cho ngươi.