161 Pháp lực của Ba Bác Tát, là bị Hoàng Kim Long Vương Mạch Khẳng Tích phong ấn, hơn nữa dùng chính là thượng cổ thần kỹ —— lĩnh vực! Đường đường là thập giai ma thú, đường đường lĩnh vực uy chấn đại lục, bị một tên tiểu tử ngốc giải khai.
162 "Bày trận!" Bội Kỳ hét lớn một tiếng, lập tức ba nghìn trọng trang cung kỵ chỉnh tề ngắm cùng một chỗ, "Nhắm bắn!"Soát soát… Ba nghìn cường nỏ, nhất lần bắn ba mũi tên, gần vạn cây tên theo hướng An Na chỉ chuẩn bị phát động.
163 "Cung nghênh hữu tướng đại nhân!" Ba liên đội của Khải Tát thiết kỵ xếp thành một hàng nhiệt liệt nghênh tiếp Sở Thiên, biết được Sở Thiên đến, thống lĩnh cấm vệ quân chuẩn bị một nghi thức hoan nghênh cực kì long trọng.
164 “Thúc thúc, người tìm ta?” Lỗ Tây Nạp vừa tới, đã nhảy lên chiếc ghế bên cạnh Sở Thiên, nhe răng cười nói: “Có phải ra ngoài đánh nhau không?”“Tiểu tử nhà ngươi chỉ biết có đánh nhau!” Sở Thiên cười mắng, sau đó hỏi: “Thiên phú chủng tộc của ngươi - thuật ẩn thân tu luyện thế nào rồi?”Lỗ Tây Nạp thân là U Minh lang, không có bất kì đấu khí và ma pháp nào, nhưng vẫn đạt được thực lực cấp 8, chủ yếu dựa vào nanh vuốt sắc bén của hắn, và kỹ năng ẩn thân đặc biệt của U Minh lang.
165 Vừa bay đến phía ngoài hoàng cung, thì nghe dưới đất vang đến tiếng rên rỉ yếu ớt, “Điện hạ… Cứu ta!”Ca ngợi Sinh Mệnh nữ thần! Sở Thiên nhìn xuống dưới, nhất thời đại tỉnh thất sắc, nằm trên vũng máu dưới đất, chính là cửu giai ma thú Khố Á Tháp!“Phất Lạp Địch Nặc, chàng đi cứu Khố Á Tháp trước, ta và NMD tiến vào hoàng cung!” Sắt Lâm Na vội nói.
166 Công tác xử lý sau đó tự nhiên sẽ có người phải đi làm, với sự giúp đỡ của đại quân và ma thú, các công trình tối qua bị kéo sập bắt đầu được trùng tu lại.
167 “Thí nghiệm của ta! Thí nghiệm thăng cấp cho ma thú!” Sở Thiên nắm chặt tay, cười lớn: “Chỉ cần Sinh Mệnh Tinh Hoa của Tinh Linh tộc đến, không những lão tử có thể phục sinh A Mạt Kỳ mà còn có thể thăng cấp cho hắn!”“Chúc mừng ông chủ! Tiểu tử A Mạt Kỳ cuối cùng cũng có thể sống lại rồi! Hắc hắc, ta cũng hơi nhớ hắn rồi!” Ba Bác Tát cũng cười, có điều, vị Pháp Thần già này cười, cười mãi, đến mức không ngậm mồm lại được nữa.
168 Mã Lệ Liên tuy là độc phẩm, nhưng lại khiến rất nhiều phú hào một phương trên đại lục, trong đó có Sở Thiên, còn vương quốc Tư Khoa Đặc do nguyên nhân có Mã Lệ Liên và vị trí địa lý đó, cũng trở thành vương quốc thương nghiệp lớn nhất trên đại lục, vương thành của Tư Khoa Đặc, thậm chí còn được mang tên là Mã Lệ Liên.
169 “Ha ha, vị này là niềm tự hào của Tế Tự đại lục, hữu tướng đế quốc Khải Tát, Thượng Cổ Thánh Tế Tự Phất Lạp Địch Nặc điện hạ!” Thác Ni cười ha ha giới thiệu Sở Thiên, vẫn là bộ dạng thân thiết hiền hòa ấy.
170 “Chỉ một mình hắn. ” Chu Lệ Á nói, thấy khí sắc của Sở Thiên có chút u ám, bèn hỏi: “Phất Lạp Địch Nặc, Tạp Tắc Nhĩ là bằng hữu của chàng sao?”“Đương nhiên rồi! Ha ha!” Sở Thiên đánh mắt với Ba Bác Tát, để hắn ra ngoài chuẩn bị, sau đó đứng dậy, nắm lấy tay Chu Lệ Á bước ra ngoài doanh đại, “Chu Lệ Á, cùng ta đi gặp lão bằng hữu nào.
171 Lần trước vì muốn công phá lãnh vực của Kỳ Đa, xông vào hoàng cung cứu Lô Địch Tam Thế, đại thần tác chiến Mã Khoa Lý đã vô tình nói đến cái tên chiến thần pháo, sau đó, Sở Thiên cố ý hỏi dò chuyện liên quan đến chiến thần pháo từ phía Cách Lôi Minh, nghĩ lại thân phân của Sở Thiên không hề thấp hơn mình, Cách Lôi Minh cũng đã nói hết những gì mình biết cho Sở Thiên.
172 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! Lỗ Tây Nạp ngươi sao lại đối đãi với khách của ta như vậy. ” Vừa bước vào trong miếu, Sở Thiên liền trách tội Lỗ Tây Nạp, vì hai ông cháu Địa Tinh đang bị ép chặt dưới vuốt sắc, dường như đã bị bất tỉnh.
173 Trong đó có ba doanh địa lập thành một thế chân vạc, từ trên không nhìn xuống sẽ thấy một hình tam giác được cấu tạo chắc chắn, đó chính là ba thế lực lớn của Sở Thiên, Tạp Tắc Nhĩ và Bố Luân Đạt, mà doanh địa dựa gần thành Mã Lệ Liên nhất chính là của Tạp Tắc Nhĩ.
174 Buổi tối ngày thứ ba, Sở Thiên chưa đợi được sát thủ tới, nhưng lại có một người khách kỳ lạ đến, chính là thương nhân súng ống đạn dược đã từng bán ma thú cho công tước Bố Luân Đạt.
175 NMD trong cốt lao đang không biết sống chết, nhưng đã bị cả trăm ngọn trủy thủ xuyên vào thân thế vốn dĩ không sợ đao kiếm, Ba Bác Tát không thể tin NMD còn có thể sống tiếp.
176 Tuy rằng sau khi thời đại thượng cổ đã kết thúc, trên đại lục vạn năm trở lại đây đã không xuất hiện thần tích nào, nhưng thế lực của Giáo Đình vẫn trải khắp đại lục, ngoài Lôi Tư ra, cho dù Lô Địch Tam Thế có quốc gia mạnh như Khải Tát cũng phải nể mặt Giáo Hoàng ba phần.
177 Để mọi người không nghi ngờ, Bố Luân Đạt và Sở Thiên không đồng thời bỏ đi, mà là hẹn một nơi để tụ hội. Bố Luân Đạt là người đi trước, nhưng trước khi hắn đi đã đặc biệt nhắc nhở Sở Thiên, để Sở Thiên ngoài những người cần thiết ra, những người khác vẫn để lại tại chỗ, còn đại doanh cũng không được có thay đổi gì, nói với bên ngoài là Phất Lạp Địch Nặc điện hạ vô cùng yêu mến phong cảnh ở thành Mã Lệ Liên, muốn lưu lại vài ngay.
178 “Phất Lạp Địch Nặc…” Chu Lệ Á muốn nói gì đó, nhưng lại vì cổ họng vị bóp chặt nên không nói ra được, chỉ có thể lo lắng đến hoa dung thất sắc. “Ô ô!” Tiểu Bạch bỗng nhảy lên, bổ về hướng của Đa Long, muốn cứu Chu Lệ Á trong tay của hắn.
179 Ma thú cấp mười sở dĩ trở thành một lực lượng không thể vượt qua trên đại lục, chính là vì họ có lĩnh vực đến từ thượng cổ chúng thần! Lĩnh vực lấy thần lực làm căn nguyên, tuyệt đối không phải là thứ mà ma pháp và đấu khí có thể chống chọi lại được, cho nên trước mặt ma thú cấp mười, cường giả nhân loại và ma thú cao cấp chỉ có thể đối diện với số phận bị giết.
180 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! Xin hỏi ngài là ai?” Sở Thiên thận trọng hỏi. “Kêu ma sủng bên cạnh ngươi đợi đó, ta muốn bàn một chuyện làm ăn riêng với ngươi!”“Lỗ Tây Nạp, ngươi quay về xe, nói với Chu Lệ Á thẩm thẩm và công tước Bố Luân Đạt một tiếng, nói ta đi bàn chuyện làm ăn rồi.