121 Thứ nhất, niềm tự hào của các Tế Tự đại lục, Tế Tự thượng cổ cấp chín, Hữu thừa tướng của Khải Tát Phất Lạp Địch Nặc điện hạ bị mắc vào cuộc chiến của hai cao thủ Bố Lãng và Phất La Đa đồng thời đã biến mất bởi Thượng cổ thần kỹ.
122 Đức Khố Lạp không còn sức mạnh nhưng vẫn có thể lừa Sở Thiên viết một bức hôn thư, thế này làm sao lại không khiến Sở Thiên lộn ruột chứ? Tay Sở Thiên từ từ chạm vào chuôi của Lưỡi đao Phán Quyết.
123 “Chuẩn bị ra tay!” cũng lúc ấy phát ra tiếng nói từ các Dong binh trong Công hội, mặc dù âm thanh rất nhỏ nhưng Sở Thiên vì có máu Long hoàng nên đã nghe thấy rõ.
124 Sở Thiên lập tức phải đem Tiểu Bạch để cùng đi chuyển hàng với Đái Duy Tư rồi, nhưng Sở Thiên tin mục đích của Đái Duy Tư không đơn giản như thế. Vì vậy mà dấu hiệu của Tế Tự thần thánh Phất Lạp Địch Nặc là Tiểu Bạch đây phải thay đổi một chút.
125 Nhìn từ bên trái đây là một con sói rất đẹp, bộ lông có màu xanh đen, hàm răng trắng bóng, đôi mắt xanh lam sâu thẳm, khí chất kiêu ngạo mà cô đơn, nếu trang điểm hơn chút xíu thì đây sẽ là trở thành một con U Minh Lang nổi tiếng cả đại lục.
126 Nếu như hỏi những vị tuyệt đại cao thủ khác thì họ sẽ không do dự mà trả lời rằng --- Thần kỹ! Chỉ có Thượng cổ Thần kỹ mới là vô địch trên đại lục này!Nhưng câu trả lời của Sở Thiên lại khác, hắn đưa ra một đáp án khiến các nhà sử học đại lục đã bị phí hoài hàng vạn năm --- cao thủ quyết đấu, chất lượng của đao mới là quan trọng nhất!Kiếm khí màu hoàng kim vút tới trước mặt Sở Thiên, còn chủ nhân của đường kiếm khí ấy đang nghiến răng nhìn trừng trừng vào Sở Thiên, đồng thời cơ thể cũng lao về phía Sở Thiên.
127 “Em rể, nói mau, chuyện hôm nay là thế nào?” Lạc Khắc nghi ngờ hỏi. Biểu hiện hôm này của Sở thiên tuyệt đối không phải là điều mà một đạo tặc bình thường có thể làm nổi, “Tiểu tử ngươi lại có thể một lúc xử lý hai chức nghiệp giả trung cấp?!”“Hì hì, ta cũng không biết, có lẽ là ta may mắn!” Sở Thiên cười: “Ngươi cũng tập luyện với ta đấy thôi, thực lực của ta chỉ là đạo tặc sơ cấp thôi.
128 “Không lẽ ban nãy tiên sinh dùng không phải thuật Thượng cổ Tế tự?” Khải Văn ngẩn ra. “Ta hỏi ngài, ngài đã từng thấy thuật Thượng cổ Tế tự bao giờ chưa?” Sở Thiên hỏi.
129 Sói ăn thì không dùng bàn nên ba người bọn Sở Thiên và Tiểu Bạch đành nhập gia tùy tục, cùng ngồi đất với Khải Văn. Tuy tư thế không ra làm sao, có điều Khải Văn đều thuê những người đầu bếp nổi tiếng, hơn nữa cơm rượu cũng phong phú, khiến Sở Thiên phải thốt lên: Ở thời đại này, trà trộn vào xã hội đen quả thật kiếm được rất nhiều!Sở Thiên là bạn, cũng là khách quý của Lang tộc bờ Tây Hải, Khải Văn đương nhiên không có gì phải giấu hắn, nên trên bàn rượu, Khải Văn giới thiệu tường tận về cuộc sống của tộc mình.
130 Suốt trên đường đi Lạc Khắc tỏ ra vô cùng hưng phấn vì con sói hắn cưỡi hơn hắn một cấp, là ma thú cấp bốn. Điều này khiến tên kiếm sĩ cấp ba nhỏ bé này cảm thấy vô cùng đắc ý.
131 “Đây là tọa kỵ của ta!” Sở Thiên đáp, rồi gọi một con Cự Lang ra cưỡi lên nó “Mau dẫn đường!”Tuy Sở Thiên rất không khách khí nhưng tên tướng quân béo ấy lại càng xun xoe nịnh hót.
132 “Sa Khắc, ngươi làm cái gì vậy?” Gia Đặc thấy thế thật mất thể diện, sao dám nói tên tiểu tử ngốc này là do hắn đem tới chứ? Chỉ có hắn là mất mặt. “Gia Đặc đoàn trưởng, đây là…” Sở Thiên muốn hất tên ngốc này ra nhưng cố mãi cũng không hất nổi.
133 Hắn là người mà nhìn thì không biết được hắn bao nhiêu tuổi, bộ quần áo đen tuyền, thân hình gầy guộc, dung mạo chẳng ra làm sao, không chỉ là một tên trọc mà lông mày cũng không có luôn.
134 Mất mời năm để từ đạo tặc sơ cấp thăng cấp lên Sát thủ ám sát, điều này với những đạo tặc khác thì đúng là một nhiệm vụ bất khả thi. Xét về tổng quan lịch sử đại lục, dù là mười bảy vị Sát thần kia cũng chưa làm được, nhưng Ảnh rất có lòng tin với Sở Thiên.
135 Tuy tránh được sự tấn công của Ảnh nhưng Sở Thiên không thể không công nhận Ảnh không hổ là đệ tam sát thủ đại lục!Nếu không có dự cảm hơn người, nếu không có thiên phú của kẻ thiếu khuyết ma pháp thì e là một đao Sở Thiên cũng không đỡ nổi! Trên đại lục này có mấy người có được cơ thể và giác quan như Sở Thiên? Câu trả lời là không có ai cả!“Trời sắp tối rồi!” Tiếng Ảnh vọng lại, vẫn không thể xác định được vị trí phát ra, “Nếu ngươi không đánh bại được ta thì ngươi chết chắc rồi! Đừng có nghĩ đến việc chạy trốn! Nếu không ngươi sẽ mãi mãi bị ta truy sát!”Lão tử vốn không hề muốn trốn! Sở Thiên thầm chửi.
136 “Đúng thế! Cướp đồ rồi còn đẩy ngã người ta. Đây là con nhà ai mà chẳng có giáo dục gì cả. . . ”Mọi người xung quanh tranh nhau chỉ trích Mặc Phỉ Đặc, còn Sở Thiên thì kéo Chu Lệ Á lùi lại, “An Địch, sao vậy?” Chu Lệ Á hỏi quan tâm.
137 Trời còn chưa sáng, Lạc Khắc và A Luân đã dẫn người đi thực hiện nhiệm vụ rồi. Chu Lệ Á đang luyện tập ma pháp, Tiểu Bạch thì đang uống rượu. Còn Sở Thiên đang nhăn nhó nằm trên giường tính toán làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn!Do sự nỗ lực của Lạc Khắc và A Luân, tuy không có cao thủ, không nhận được nhiệm vụ kiếm được nhiều tiền nhưng binh đoàn vẫn có thể cố duy trì được.
138 Với bằng chứng sống là Lỗ Tây Nạp và Trân Ny, việc làm ăn của Sở Thiên ngày càng lên như diều gặp gió, tiền kiếm được ngày càng nhiều. Đương nhiên, không phải ma thú nào cũng nhiều tiền như Trân Ny, phí sửa sang của chúng cũng ít hơn, nhưng bằng sự nỗ lực, tiền Sở Thiên kiếm được cũng vượt qua trăm vạn kim tệ rồi.
139 Người cao đến vài mét, bộ lông trắng pha đen, hàm răng sắc nhìn như những thanh đoản kiếm. Nếu Ba Ba Lạp không béo quá thì cũng mà một ma thú cấp chín có uy thế.
140 Đứng dậy hít một hơi sâu, Sở Thiên hét to: “Giữ hắn lại, tên khốn đó chưa trả tiền!”Vừa nói xong thì Sở Thiên hối hận, tên hói đấy có thể dọa Ba Ba Lạp - một ma thú cấp chín sợ bỏ chạy thì hắn nhất định là một cao thủ cấp chín rồi.
Thể loại: Kiếm Hiệp, Trọng Sinh, Tiên Hiệp
Số chương: 50