81 Từ lần trước khi độc giác mã có chuyện, Lô Địch Tam Thế nổi trận lôi đình, giao trách nhiệm cho Bối Tư đặc phái các ma thú cao cấp ngày cũng như đêm canh giữ mã doanh, gần đây, ở mã doanh ngày nào cũng có hai ma thú cao cấp trở lên bảo vệ, hơn nữa Khố Á Tháp và Xích Diễm cũng thường xuyên đến tuần tra, cục tình báo đế quốc cũng bố trí đầy mật thám xung quanh mã doanh, chỉ cần có bất cứ chuyện gì ở đó thì những tin tình báo đó lập tức đến tay của Lô Địch Tam Thế.
82 Tuy Sở Thiên không thể xác định An Đạo Nhĩ chính là người muốn loại trừ mình, nhưng hắn lại là người đáng nghi ngờ nhất, thà giết lầm còn hơn bỏ sót, Sở Thiên hiện không có chút đầu mối nào, chỉ có thể hạ thủ với An Đạo Nhĩ.
83 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Sở Thiên nheo mắt lại, vừa đi vừa nói với Ba Bác Tát bên cạnh mình: “Nói với binh đoàn Thổ Long, từ ngày mai trở đi, ngày đêm giám sát hữu tướng phủ, chỉ cần An Đạo Nhĩ xuất hiện, lập tức thông báo cho ta.
84 Một đạo hồng quang xoẹt qua, Nộ Hỏa của Đức Khố Lạp xuất hiện trong tay Sở Thiên, sau đó mạnh mẽ bổ vào người Mặc Phỉ Đặc! “Hắc hắc! Vấn đề này, ngươi tự xuống địa ngục mà hỏi diêm vương nhé…” Đắc ý nói hết một nửa, Sở Thiên không nói được gì thêm nữa.
85 Mặc Phỉ Đặc đang mờ mắt vì giận dữ, một lòng chỉ muốn giết Sở Thiên nên cũng không để ý tới!Thậm chí bản thân Sở Thiên cũng không biết, trong khoảnh khắc lưỡi đao chạm vào người, hai mắt của Sở Thiên biến thành màu hoàng kim!“Chuyện gì vậy?” Mặc Phỉ Đặc kinh ngạc phát hiện, trường đao trong tay mình không thể nhúc nhích được chút nào! Còn không gian chung quanh Sở Thiên chừng nửa mét, không khí bắt đầu chuyển động uốn éo, nhiệt độ hạ xuống, tay phải Mặc Phỉ Đặc bị vây chặt trong không gian ấy, dường như trong khoảng không hỗn độn ấy, da thịt bị nứt tách ra, máu thịt cùng bị hòa tan…“Trả lại cho ta!” Mặc Phỉ Đặc đang sững người, nhưng Sở Thiên lại rất tỉnh táo, tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cơ hội tốt như vậy Sở Thiên không thể bỏ qua, cướp lấy Nộ Hỏa của Đức Khố Lạp về tay, thuận thế chém thẳng về Mặc Phi Đặc!“Á!!” Mặc Phỉ Đặc kêu lên thảm thiết, lần tấn công này cuối cùng đã có hiệu quả, từ vai xuống hông Mặc Phỉ Đặc xuất hiện một vết thương dài, máu đen từ vết thương phun ra!“Bị thương ư? Ha ha ha, ta mà lại bị thương ư?” Mặc Phỉ Đặc không để ý đến thương thế của mình lại cười lớn lên, “Phất Lạp Địch Nặc, đa tạ ngươi! Một nghìn năm rồi, cuối cùng ta cũng được nếm thử mùi vị đau đớn đấy!”“Đi mau!” Nhân lúc Mặc Phỉ Đặc không chú ý tới, Sở Thiên vẫy tay cho thủ hạ, sau đó mau chóng chạy đi“Muốn chạy? Không dễ thế đâu!” Mặc Phỉ Đặc thò tay chụp lấy Sở Thiên.
86 “Ư ư!” Nhìn thấy Sở Thiên đã tỉnh, Tiểu Bạch vui sướng kêu lên, thè lưỡi ra liếm lấy tai Sở Thiên: ô ô. … làmngười ta lo chết được. “Ha ha, ta đã ngủ bao lâu rồi?” Sở Thiên trìu mến vỗ đầu của Tiểu Bạch, sau đó hỏi.
87 “Bệ hạ!” Sở Thiên còn đang nằm trên giường, nhưng sau khi nhìn thấy Lô Địch Tam Thế, hắn muốn cố trở người ngồi dậy, nhưng lại bị cơn đau dữ dội cả người ngăn cản lại.
88 Sáng sớm hôm sau, Sở Thiên đã bị bí mật đưa vào hoàng cung, bước vào thư phòng của Lô Địch Tam Thế, “Bái kiến bệ hạ!” Sở Thiên ngoài mặt cunh kính hành lễ với Lô Địch Tam Thế, nhưng trong lòng lại mắng thầm: Con bà nó, lão tử hiện giờ tứ chi rã rời, đi bộ còn khó, tiểu tử người còn bắt ta đến hoàng cung? Muốn hại chết ta à!?“Uhm, đứng lên đi!” Lô Địch Tam Thế đích thân đỡ Sở Thiên dậy, điều này khiến lửa giận trong lòng Sở đại thiếu gia cũng vơi đi không ít!Là nơi nghị bàn cao nhất của bộ thống soái đế quốc, thư phòng của Lô Địch Tam Thế ngày thường người đông như trẩy hội, nhưng hôm này ở đây là yên tĩnh hơn rất nhiều, chỉ có mỗi cục trưởng tình báo Ba Lý trơ trọi ở bên cạnh Lô Địch Tam Thế, đại thần tác chiến Mã Khoa Lý và đại thần ma pháp Đạt Mã Nhĩ đã dẫn quân xuất chinh, hiện tại đang vào sinh ra tử ở Thái Thạch Bảo, còn đại thần ma thú Bối Tư Đặc nghe nói đã đi chấp hành một nhiệm vụ bí mật gì đó rồi.
89 “Phất Lạp Địch Nặc, An Đức Sâm sẽ đến chứ?” Người vừa lên tiếng là Xích Diễm, từ khi Sở Thiên có thái độ ủng hộ rõ ràng cho tình yêu giữa người và thú của hai người, thái độ của Xích Diễm với Sở Thiên đã khá hơn trước rất nhiều.
90 Việc kinh doanh của Lôi Đức Nặc mấy năm nay đều có thành quả tốt, có thể nhìn ra từ trên quy mô của tổng bộ dong binh đoàn, một sân lớn chu vi vài dặm, mấy chục căn phong được sắp xếp xây dựng theo cấu tạo để phòng ngự tốt nhất, còn phần giữa sân, chính là đại sảnh được phong bế lại.
91 Hỏa hồng liêm đao, mái tóc hỏa hồng, nhuyễn giáp hỏa hồng cứ như một đóa hoa rực rỡ đang tung bay, không khí xung quanh cũng mang theo từng cơn gió xoáy đỏ rực, “Rất đáng tiếc, ngươi không có cơ hội để triệu hồi ma sủng đâu!” Tốc độ xoay tròn của liêm đao càng lúc càng nhanh, cuối cùng tạo thành một xoáy lửa kín mít, theo tiếng long ngâm của Xích Diễm, một tốc độ phi thường khiến mắt thường không thể nhìn thấy lao thẳng vào An Đạo Nhĩ.
92 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Sở Thiên chỉ vào đằng sau của An Đạo Nhĩ, “An Đạo Nhĩ tiên sinh, ta nghĩ, chúng ta không cần thiết phải bàn thêm nữa rồi.
93 Hai tay dâng tặng sơn hà, chỉ mong thấy được nụ cười của mỹ nhân! Sở Thiên đã vượt qua dự liệu của tất cả mọi người, một kẻ vốn dĩ lòng dạ thâm trầm như An Đạo Nhĩ, cũng không tránh khỏi kinh ngạc nhìn Sở Thiên, không biết nói gì hơn; trường tiễn trong tay An Na cũng có chút buông lỏng, dường như mới quen biết ông chủ mình, hai cánh tay của Sắt Lâm Na đã từ từ ôm chặt lấy Sở Thiên…Một lúc lâu sau, hai người rời nhau ra, Sở Thiên trong lòng cười hăng hắc, không ngờ những phân đoạn lâm ly bị người ta dùng chán rồi trên trái đất, ở dị giới lại có tác dụng lớn như thế!Nhẹ nhàng buông Sắt Lâm Na ra, hai mắt Sở Thiên nheo lại, sau đó xoay sang An Đạo Nhĩ, “An Đạo Nhĩ tiên sinh, hiện tại ta muốn bàn với ngươi một vụ làm ăn!” Tuy An Đức Sâm có thể bán đứng An Đạo Nhĩ, nhưng Sở Thiên tin rằng, An Đạo Nhĩ nhất định sẽ quan tâm đến kẻ thừa kế duy nhất của mình là An Đức Sâm!Hiện tại sự sống chết của An Đức Sâm hoàn toàn nằm trong tay của Sở Thiên, cho nên Sở Thiên có tư cách đàm phán với An Đạo Nhĩ, “Vì an toàn của con trai ngươi, hãy nói ta biết, thân phận của ngươi ở Lôi Tư!”“Hắc, ha ha ha ha…” An Đạo Nhĩ ngẩng mặt lên trời cười lớn, hai tay dang ra, trường bào trên người rách thành từng mảnh bắn tung tóe, lộ ra một trường bào Vong Linh ở bên trong, cười rồi An Đạo Nhĩ chỉ vào An Đức Sâm, “Phất Lạp Địch Nặc, ngươi tưởng rằng dựa vào nó có thể uy hiếp ta sao!?”“Không thể sao? Ha ha,” Sở Thiên nở một nụ cười trên khóe môi, nhưng cơ thể lại tiến sát gần Hỗn Huyết Long NMD hơn, “An Đức Sâm là con trai duy nhất của ngươi!”“Không sai! Nó là con trai duy nhất của ta!” Sắc máu trên mặt An Đạo Nhĩ từ từ biến mất, thay vào đó lại một khuôn mặt trắng ngoét đầy sự khủng bố, cơ thể vốn béo tròn cũng thu lại lộ ra vẻ nhanh nhẹn cường tráng, “Đáng tiếc, An Đức Sâm làm ta quá thất vọng…”Đại sảnh đã bị dư ba cuộc chiến của Xích Diễm và Cốt Long phá thành đống đổ nát, gió lạnh trong đêm tối tuy khiến con người phải phát lạnh, nhưng tuyệt đối không lạnh thấu xương như cái cảm giác mà An Đạo Nhĩ mang đến! Khí tức An Đạo Nhĩ tạo ra không chỉ là sự lạnh lẽo, mà còn là hơi lạnh lùng mang mùi vị của sự chết chóc.
94 An Đạo Nhĩ tuy có thể dựa vào thực lực Vong Linh Pháp Thần của mình để bỏ đi, nhưng hắn lại không thể đi và lại càng không dám đi, đầu tiên, An Đạo Nhĩ hôm nay đến đây với mục đích là vì bắt sống Sở Thiên, nếu ngay cả một Thánh Tế Tự không phóng thích được ma pháp mà hắn cũng không bắt được, vậy tôn nghiêm của Vong Linh Pháp Thần đã bị phá hủy hoàn toàn.
95 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Sở Thiên chợt nghiêm sắc mặt lại, áp Nộ Hỏa của Đức Khố Lạp vào cổ hắn, gầm gừ nói: “Mau nói ta biết! Thân phận của ngươi ở Lôi Tư! Ta cảnh cáo ngươi, lão tử không có nhiều kiên nhẫn đâu!” Sở Thiên sở dĩ muốn hỏi thân phận của An Đạo Nhĩ, là vì hắn vốn dĩ không tin, đế quốc Lôi Tư lại phái một kẻ vô danh đến nằm vùng.
96 Nhất thời, tính trẻ con của Sở Thiên trỗi dậy, kéo hai chiếc sừng rồng, gọi: “NMD!” Hỗn Huyết Long lập tức hiều ý của ông chủ mình, quẫy đuôi một cái, bịch… Đức Khắc bị đánh văng trở xuống.
97 “Tạp Nạp Tư đại ca cũng không muốn nhìn thấy ngươi bị thương như vậy đúng không?” Sở Thiên vô cùng phiền muộn, nếu không phải sợ liên lụy, Sở đại thiếu gia lại không tiếc cho Xích Diễm uống thuốc sao chứ? Từ khi phát hiện Long Hoàng ngược đãi NMD, Sở đại thiếu gia đã sớm đưa lũ rắn mối ở A Cổ Lạp sơn vào trong danh sách kẻ địch của mình!“Hừ!” Nhắc tới Tạp Nạp Tư, Xích Diễm lập tức thật thà hơn, quệt tay đón lấy bình thuốc, mở nắp lọ, một hơi uống hết thuốc vào người.
98 Bởi vì trên báo của đế đô sáng nay, tin tức đầu tiên chính là, Tế Tự mạnh nhất đế quốc, Thượng Cổ Thánh Tế Tự công tước Phất Lạp Địch Nặc đã hoàn toàn hồi phục sức khỏe, sắp tham gia vào chiến tranh với Lôi Tư!Thánh Tế Tự tham chiến rồi, tin tức này được mọi người mau chóng truyền miệng cho nhau, dẫn tới một luồng gió mạnh mới từ lúc Lô Địch Tam Thế tuyên chiến đến nay! Chiến dịch ở Thái Thạch Bảo ba mươi năm trước, An Đông Ni đã cứu vớt cả đế quốc, và hôm nay, học trò của ông - Phất Lạp Địch Nặc điện hạ cũng đi ra chiến trường, hiện giờ, mỗi người Khải Tát đều không nghi ngờ kết quả của chiến tranh! Trong mắt của họ, vấn đề duy nhất là, thắng lợi lúc nào mới đến!?Tin tức này khiến cho mọi người vô cùng bất ngờ và hoan hỉ, tự nhiên cũng sẽ quên đi một tin xấu khác - cánh tay đắc lực của Lô Địch Tam Thế bệ hạ, hữu tướng An Đạo Nhĩ đại nhân đã cống hiến sức lực trong ba mươi năm qua, đêm trước khi Phất Lạp Địch Nặc xuất chinh, do làm việc tận tụy vất vả quá độ, không may đã bệnh nặng qua đời ở nhà…Đế đô ngoài những người vui sướng hỉ hả đến chúc tụng Sở Thiên xuất chinh ra thì cơ hồ không có gì thay đổi, điều khác nhất là, trên đống hoang phế ở phía nam thành, một quý tộc mới được gia phong, tử tước Lôi Đức Nặc đang xây dựng lại tổng bộ mới cho quân đoàn của mình.
99 “Ha ha, tốt!” Mã Khoa Lý lớn tiếng cười vỗ vai của Sở Thiên, cất lời khen ngợi: “Vừa rồi làm tốt lắm!”“Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Sở Thiên khiêm nhường nhận lời tán thưởng, sau đó quay sang hướng Đạt Mã Nhĩ, “Ha ha, lão ca, lâu lắm không gặp rồi!”“Phất Lạp Địch Nặc, cuối cùng người đã tới!” Đạt Mã Nhĩ kích động lao tới ôm lấy Sở Thiên, sau đó thực thà nói: “Lão đệ, ngươi mà không đến nữa, thì ta sắp không chống đỡ nổi rồi!” Đạt Mã Nhĩ vốn dĩ chỉ thay thế vị trí của Sở Thiên xuất chinh, tuy trình độ ma pháp của hắn trong đế quốc không ai sánh kịp, nhưng xử lý quân vụ lại không phải nghề của mình, hơn một tháng nay, Đạt Mã Nhĩ đáng thương đã bận bịu đến mức ù đầu nhức óc.
100 “Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Trên đường đi ra cổng thành, Sở Thiên không nhịn được đẩy Đạt Mã Nhĩ ra, “Lão ca, ta đã nói nhiều lần rồi, ngươi yên tâm, ta không sao!” Từ lúc nghe thấy Sở Thiên yêu cầu quyết đấu, tất cả mọi người đều sửng sốt, Thánh Tế Tự không thể phóng thích ma pháp quyết đấu với Thần Thánh Long Kỵ Sĩ? Cho dù Sở Thiên có nhiều ma sủng, nhưng hiện giờ cũng không có ai nghi ngờ kết quả của trận quyết đấu này!“Lão đệ à, thực lực của Khắc Lâm Tư ngươi cũng nhìn thấy rồi đấy, chỉ cần hắn ngồi lên Cự Long, cho dù A Mạt Kỳ và Khố Á Tháp liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn!” Đạt Mã Nhĩ lại kéo lấy Sở Thiên, khổ sở khuyên nhủ: “Chi bằng hủy bỏ quyết đấu đi!”“Không được!” Còn chưa đợi Sở Thiên cự tuyệt, Mã Khoa Lý đã răn đe Đạt Mã Nhĩ trước, “Nếu như hủy bỏ quyết đấu, vậy tôn nghiêm của đế quốc sẽ làm thế nào!” Sở Thiên đưa ra quyết đấu ở chiến trường, hơn nữa thân phận hai bên lại không bình thường, cho nên, trận đấu này đã đại diện cho cuộc chiến đấu giữa hai nước, nếu Sở Thiên hủy bỏ quyết đấu, vậy mấy vạn thiết kỵ Khải Tát cũng sẽ nhục nhã vô cùng!“Nếu không… Nếu không chúng ta nhận thua là xong!” Đạt Mã Nhĩ vẫn không từ bỏ tiếp tục khuyên Sở Thiên, “Phất Lạp Địch Nặc, tất cả mọi người đều biết ngươi không thể phóng thích ma pháp, nếu ngươi nhận thua, vậy cũng không mất mặt đâu!”“Ông chủ! Chúng ta hợp lại cũng chưa chắc đã thua!” A Mạt Kỳ đang theo sau Sở Thiên, “Ta đối phó Khắc Lâm Tư, chỉ cần NMD và Hãn Mã có thể bảo vệ người không để Cự Long làm cho thụ thương là được! Sau đó đợi ta xử lý xong Khắc Lâm Tư sẽ đến thu thập còn Cự Long đó!”“A Mạt Kỳ, ngươi đối phó được với Khắc Lâm Tư?” Khố Á Tháp có chút không dám tin, nó và A Mạt Kỳ đã cùng nhau phối hợp một thời gian, tự nhiên cũng sẽ hiểu thực lực của A Mạt Kỳ, “Cho dù không có tọa kỵ, gã đó cũng không dễ đối phó đâu!”A Mạt Kỳ bị Khố Á Tháp nói, nhất thời bị nghẹn lời, nhưng lại không thể phản bác lại, đúng như Khố Á Tháp nói, Khắc Lâm Tư không có tọa kỵ thì thực lực vẫn vượt trội so với A Mạt Kỳ! “Hừ! Cùng lắm thì liều cái mạng này!”“Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh!” Sở Thiên hết cách ôm lấy trán, “A Mạt Kỳ, ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi? Hãy nhớ! Đánh nhau là cần dùng cái đầu! Không phải lấy cái mạng mình để liếu chết! Ngươi nói phải không, Địch Áo!”“Uhm, trí tuệ của lão sư là vô địch!” Địch Áo tiếp tục mù quáng tôn sùng Sở Thiên, trong mắt hắn, lão sư vĩ đại tuyệt đối sẽ không bao giờ thất bại!“Ông chủ, người mang theo cái này!” Ba Bác Tát nhanh chân đuổi kịp Sở Thiên, lấy một bình thuốc nhét vào tay Sở Thiên, còn về bên trong có cái gì.