1161 “Đông!”Chưởng xích chạm nhau, tức thì tạo ra một âm thanh trầm thấp nặng nề vang vọng trong không gian, kình phong hung hãn như gió bão cuồn cuộn quét ngang.
1162 Sau khi rời khỏi gò núi, Tiêu Viêm bay thẳng đến Vạn Dược sơn mạch, sau đó chần chừ một hồi, cuối cùng thân hình chuyển động, lướt vào trong rặng núi mờ mịt.
1163 Nhận thấy Ma thú Thủ hộ đang ẩn náu dưới hồ sâu, Tiêu Viêm nhìn bốn phía xung quanh, sau đó lặng lẽ rút lui về phía sau vài trăm trượng, tìm một chỗ thông với hồ nước rồi lấy ra từ trong nạp giới một gốc cây.
1164 Vì lo lắng bị con Huyền Thủy Hổ Giao truy tung, Tiêu Viêm đem hơi thở ẩn nặc cẩn thận. Sau một hồi lâu cuồng bạo mới từ từ yên tĩnh lại, hắn đưa mắt nhìn bốn phía giữa sườn núi đang đứng.
1165 "Ha hả, Tiêu Viêm. Chậc chậc! Ta còn chưa đi tìm ngươi, ngươi cư nhiên lại đưa thân mình tới cửa "Nhìn thấy thân ảnh đang ẩn núp là Tiêu Viêm, Hắc y nam tử ngẩn ra sau đó khuôn mặt lại hiện ra một nụ cười quỷ dị, nói.
1166 Tiêu Viêm phản ứng rất nhanh, những người khác cũng không dám chậm trễ, ngay khi hắn xoay người lướt đi, nhóm người Tống Thanh cũng trong nháy mắt thoát khỏi vòng chiến, sau đó dồn lực lên chân lướt vào sâu trong Sâm Lâm.
1167 Nghe thanh âm vang vọng từ trong rừng kia, sắc mặt Mộ Cốt lão nhân cũng hơi đổi, ánh mắt đảo qua xung quanh, sau đó dừng lại trên một thân cây cổ thụ cách đó không xa.
1168 Một tiếng động lớn như cửu thiên kinh lôi* đột ngột vang lên, cơn bão năng lượng đáng sợ thành hình, sau đó điên cuồng tràn ra bốn phía. Cả vùng sơn mạch đều vì nó mà run rẩy, từng vệt nứt khổng lồ nhanh chóng kéo dài, lan tràn ra xung quanh.
1169 Nhìn thân ảnh Mộ Cốt lão nhân dần biến mất, Tiêu Viêm chậm rãi thở ra một hơi, cuối cùng cũng thoát đc lão quái này. Nhưng xem ra, hắn sẽ không từ bỏ ý đồ đơn giản như vậy, sau này nếu gặp lại, tất nhiên sẽ có một cuộc chiến sinh tử.
1170 Khối đá màu xanh biếc nhìn từ xa cũng thật bình thường như bao khối đá khác, nhưng đến khi tiếp cận mới có thể phát hiện tại trên tảng đá kia che kín hoa văn kì dị, hơn nữa mặt ngoài nó còn hơi trong suốt, nếu đặt ở nơi có ánh sáng thì có thể mơ hồ thấy được bên trong chảy xuôi chút ít tương thể sền sệt.
1171 Cảm nhận được biến cố bất ngờ, trong lòng Tiêu Viêm cũng cả kinh, nhưng lúc này hắn cũng không dám quá mức lỗ mãng, chỉ có thể cố gắng ổn định tâm thần, nhìn chăm chú vào biến hóa của cơ thể.
1172 Xa xa trên bầu trời, một đạo hào quang vô hình trôi nổi. Linh Hồn Lực lượng bàng bạc mênh mông như cơn thuỷ triều lấy nơi này làm trung tâm nhanh chóng từ bốn phương tám hướng thổi quét qua.
1173 Cửa ra của Đan giới nằm ở địa vực tận cùng phương bắc, cách Vạn Dược Sơn Mạch khá xa. Cũng may có đầu điểu thú của Hùng Chiến hỗ trợ, với tốc độ của nó, trong vòng một ngày là có thể rời khỏi Đan giới kịp thời hạn.
1174 Đây là một quảng trường có quy mô hoành tráng, làm người ta rung động khi nhìn vào. Xung quanh nó là một biển người chen chúc không thấy điểm cuối, phát ra âm thanh ầm ầm như sấm dội rung trời, tựa như tiếng rít gào điên cuồng của cự long vang dội mãi không ngớt.
1175 Nhìn quảng trường đang sôi sục, Huyền Không Tử cũng không khỏi mỉm cười. Bầu không khí thế này, nhìn khắp toàn bộ đại lục, chỉ e rằng cũng chỉ có khi tổ chức Đan hội mà thôi.
1176 Xôn xao!Nhìn trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một màn này, trong quảng trường liền vang lên những âm thanh ồn ào, những ánh mắt mang theo vẻ khiếp sợ đều nhìn về phía ngọn lửa hình hỏa long xanh biếc bay ra từ cơ thể Tiêu Viêm, ngọn lửa này cũng không hề e ngại Dị Hỏa của đối phương, hiển nhiên nó cũng là một loại Dị Hỏa.
1177 Luyện đan là một chuyện cực kỳ tiêu tốn thời gian, đặc biệt là luyện chế đan dược. Thường thì một lần luyện là mười ngày nửa tháng, cũng không hiếm thấy.
1178 Uy áp mênh mông vô bờ trên bầu trời, tiếng sấm trầm thấp vang vọng không ngừng. Mây đen dày đặc đè ép làm cho người ta có cảm giác áp lực cực độ. ”Uỳnh” Bên trong mây đen dày đặc, một đạo Lôi đình màu bạc tựa như Cự Mãng đột nhiên xé rách bầu trời dữ dội lướt xuống, sau đó bị một đạo nhân ảnh phía trên bệ đá đón đỡ.
1179 Đối với những ánh mắt khiêu khích từ xa xa phóng tới, Tiêu Viêm gần như là tùy ý nhìn thoáng qua, liền thu trở về, tiểu tử này ngày trước che dấu đích xác không tồi, bất quá hôm nay thực sự là hưng phấn quá rồi.
1180 Dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú, Tiêu Viêm chậm rãi đứng dậy, trên bầu trời Lôi Đình nổ vang, ngẫu nhiên thiểm điện xẹt qua thiên không, mang theo cường quang chiếu xạ lên khuôn mặt trẻ tuổi kia, nhìn lại có vẻ hết sức bình tĩnh.