281 Cho nên, ánh sáng màu vàng kim trên người cô không phải là tầng ánh sáng quá kiên cố, mà là. . . Ánh sáng xuất hiện, Mộng Hồng Trần thoáng cái đã lướt đi hơn mười thước, vừa vặn tránh được một kích cực mạnh từ Đái Thược Hành.
282 - Lượt đấu 2-2-3 này, trận đầu tiên nhất định là Mã Như Long và Tiêu Hạ Phong, bọn họ tuyệt đối phải tranh thủ thời gian cho hai anh em Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần nghỉ ngơi.
283 Kiện Hồn Đạo Khí cấp sáu này của Mã Như Long đặc biết nhất chính là miễn khi chạm vào sẽ hệt như ruồi bọ dính vào mạng nhện, không sao thoát ra được. Hơn nữa tất cả năng lượng Lôi Điện bên trong nó còn nháy mắt bao phủ lấy người bị bắt dính.
284 Mã Tiểu Đào đã không thể khống chế bản thân nữa. Bên ngoài, hơi thở quang minh điên cuồng áp bức làm ngọn lửa hắc ám của cô tán loạn khắp nơi, còn bên trong, Tà Hỏa kết hợp cùng Hắc Ám tàn sát điên cuồng.
285 Đây là tình huống gì? Tất cả mọi người đều giật mình kinh hãi, không ai ngờ thực lực của Mã Tiểu Đào lại mạnh như vậy. Ngay cả cường giả bậc Phong Hào Đấu La, Hoàng Tân Tự sử dụng vũ hồn Thiên Sát Cô Tinh dưới tình huống thuần phòng ngự cũng không thể ngăn cản hoàn toàn ngọn lửa màu đen của Mã Tiểu Đào.
286 Khi huynh muội Tiếu Hồng Trần và Mộng Hồng Trần bước lên sàn đấu, trong đầu hai người hiện rõ như in hình ảnh mất hồn lạc phách của Mã Như Long và Tiêu Hạ Phong.
287 Trong thời khắc cuối cùng đấu với Đái Thược Hành, kiện áo giáp cấp sáu trên người Mộng Hồng Trần đã cứu cô bé một mạng, nhưng cô vẫn bị một chút thương tổn nhất định.
288 Khi chém ra một kiếm này, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại khẽ hô một câu:- Cẩn thận. Vương Đông liếc mắt nhìn cô thật sâu, đôi ngươi bỗng trở nên nhu hòa, đến nỗi Mộng Hồng Trần cũng không kềm được mà mỉm người tự hỏi: "Hắn đang nghĩ gì thế không biết?"Nháy mắt, cả người Vương Đông khẽ lách về bên trái, rồi lách người chui qua hai lưỡi kiếm kia.
289 Một tiếng nổ chói tai vang vọng khắp toàn trường, luồng sáng ánh kim kia nháy mắt va chạm với hàng loạt tia kiếm của Mộng Hồng Trần, sau đó nổ tung, hóa thành vô số tia sáng nồng đậm hơi thở quang minh.
290 Áp lực từ Băng Bích Đế Hoàng Hạt cũng giống như phù dung sớm nở tối tàn, thoáng cái tan biến. Vương Đông lại giang rộng hai cánh, cả người lạng lách né tránh.
291 Khi vầng sáng màu ánh kim ấy khuếch tán khắp nơi cũng chính là lúc Quyến Luyến Hồng Trần bùng nổ. Xoáy nước màu đỏ ánh kim nháy mắt hóa thành dòng nước lũ quét thẳng về phía ảo ảnh hư vô kia.
292 Mãi đến lúc này mới có người chú ý đến huynh muội bọn họ, cả hai có thể nói là vô cùng thê thảm, không nói đến Tiếu Hồng Trần, ngay cả Mộng Hồng Trần, mũi miệng đều chảy máu, có điều lúc này cả hai đã có chút tỉnh tảo lại, nhưng ánh mắt ngoại trừ sự sợ hãi ra thì chẳng còn gì nữa.
293 Hoàng đế Tinh La, Hứa Gia Vĩ cũng kích động đỏ bừng mặt, hắn cũng không ngoại lệ, ảo ảnh khuynh quốc khuynh thành kia đã khắc sâu vào nội tâm vị hoàng đế này.
294 Trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái xinh đẹp tuyệt mỹ nhảy múa trên bầu trời khiến Hoắc Vũ Hạo không khỏi ngây người. Mái tóc dài màu xanh lam của cô gái ấy, sao lại giống màu tóc của Vương Đông thế? Hắn không khỏi nhớ lại lúc hắn và Vương Đông sử dụng kỹ năng Thiên Đế Chùy cũng đã huyễn hóa ra bản thân hắn trưởng thành sau này, ảo ảnh đó đã phát động một kích cực kỳ mạnh mẽ.
295 Vương Đông hừ một tiếng nói: - Sao ta phải lên tiếng? Ta chờ xem ngươi làm gì, quả nhiên bị ta bắt quả tang, hừ! Hoắc Vũ Hạo cười to nói: - Thấy thì thấy, làm sao nào? Bây giờ ngươi đang suy yếu còn tí sức lực gì đâu, ngươi làm được gì ta hả? Tuy Vương Đông đã tỉnh nhưng giọng nói của hắn đã chứng tỏ bản thân hắn chẳng còn chút sức lực, có lẽ hắn so với lúc Hoắc Vũ Hạo tỉnh dậy lần đầu tiên lúc ban trưa không khác bao nhiêu.
296 Ông lão kia không ai khác chính là Các Chủ của Hải Thần Các, đồng thời cũng là cường giả đứng đầu học viện Sử Lai Khắc, Mục lão. Chẳng trách bình thường lão đều nằm im trên ghế dựa, hóa ra vì lão có bệnh, thắt lưng không thể đứng thẳng được.
297 Học viện Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư. Minh Đức đường. Trong một sảnh đường rộng lớn, được trang hoàng bằng các vật trang trí kim loại, với màu vàng nhạt làm chủ đạo.
298 Đường chủ Minh Đức đường nói những lời vô cùng tàn nhẫn với một giọng điệu hết sức hòa ái hệt như nói chuyện với con cháu trong gia đình. Phụt. Màn sương mù màu trắng tức thì liền bùng nổ, va chạm vào Phong Thần đài, trong Tinh Thần Hải của Đường chủ Minh Đức đường dường như vang lên một tiếng thét vô cùng chói tai.
299 Quầng sáng màu vàng trông rất nồng đậm nhưng lại nhẹ nhàng trôi nổi, bao phủ lấy tất cả mọi người. Một luồng hơi thở ấm áp chứa đầy khí tức quang minh lặng lẽ xoa dịu cơ thể từng người, cảm giác mệt mỏi vì phải di chuyển một đoạn đường dài thoáng cái đã biến mất.
300 Ngôn Thiểu Triết gật đầu nói: - Các ngươi lần này cũng đã vất vả nhiều, về nghỉ ngơi đi. doc truyen tai. Nhớ kỹ, những gì các con thấy về Hải Thần các phải tuyệt đối giữ bí mật.