81
Nhất Hạ cảm xúc thực kích động.
Nhất Hạ bị chuốc mệ, bị đẩy mạnh lên xe.
Xe nhanh chóng biến mất ở trên phố, Nhất Hạ lần nữa tỉnh lại, đã ở trên một cái đảo nhỏ.
82
“Lão tử cũng không muốn chọc vào cột sống người khác!”
Cố Gia kéo chăn đi ngủ, Nhất Hạ nhìn cậu, thực buồn bực.
“Nguyên bản tôi cùng Kỷ Hạo sinh hoạt vẫn luôn rất yên bình……”
Kỷ Hạo xuất hiện, là lúc sinh hoạt của Nhất Hạ thật buồn chán tĩnh lặng.
83
Đại trạch
“Con phải biết được người đang ở đâu. ”
Kỷ Hạo bắt lấy tay EVE, sốt ruột ( ngoại ngữ): “Mẹ nhất định phải giúp con, con muốn biết anh ấy ở đâu, con không thể mất anh ấy.
84
“Em làm sao tới được chỗ này?”
“Đi theo đuôi người khác tìm tới……”
Kỷ Hạo đã tắm xong.
Lúc này một thân bận quần áo Cố Gia, cậu ngoan ngoãn ngồi xếp bằng trên sô pha, nhắm mắt lại, cúi đầu, hưởng thụ sự phục vụ tận tình Nhất Hạ.
85
Cố Gia chạy về đến đảo, trống không.
Hắn đem nhà ở lục soát một lần, tìm không thấy người, phát hiện ở trên giường có tờ giấy nhắn lại, thực sinh khí.
86
Cố Gia nghe thực kinh ngạc.
Nhưng là ngẫm lại, hiện tại là chế độ pháp chế, Kỷ Hạo nếu thật sự đã giết người, lại khiến cho phố biết hẻm nghe, không có khả năng giống như người không có việc gì phá phách đến tận bây giờ.
87
Thẩm Võ?!
Nhất Hạ hai mắt chớp chớp, thực ngoài ý muốn, có chút khẩn trương.
Thẩm Võ như bình thường, trái phải nhìn nhìn, hỏi: “Kỷ Hạo không ở nhà?”
Nhất Hạ lắc đầu.
88
Nhất Hạ cùng Thi Viêm ngồi xuống trong một nhà hàng.
Cơm trưa biến thành trà chiều, Nhất Hạ có điểm băn khoăn.
Y định nói bữa trưa này để y mời, một phục vụ đi đến bên cạnh Thi Viêm, khom người ghé vào tai Thi Viêm nói gì đó.
89
Nhất Hạ yên lặng đến độ khiến cho lòng người hoảng.
Kỷ Hạo trong lòng khủng hoảng thăng cấp đi lên, từ trong góc ban công đi ra: “Anh!”
“Em còn không vứt đi?”
Nhất Hạ đột nhiên rất hung hăng.
90
Hai giờ sau
Thi Viêm bước nhanh đến bệnh viện.
Thật vất vả tìm được Nhất Hạ đang ngồi vật vờ trên một dãy ghế, hắn thở dài một hơi, đến gần, hỏi: “Anh làm sao vậy?”
“Giám định DNA ……” Nhất Hạ tâm thần bất ổn, hồn vía lên mây: “…… Ở đâu vậy?”
Thi Viêm ngẩn ra.
91
Phòng bệnh trên ghế dài.
Câu Câu mang theo nút bịt tai, nghe nhạc, không nghĩ, bên cạnh đột nhiên chấn động, hắn kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy Cố Gia vừa đi đã quay lại, giật mình.
92
Kỷ Hạo nao nao, trên mặt lại không có biến hóa quá lớn.
Cậu nhu nhu thấp giọng, hỏi Nhất Hạ: “Anh hiện tại hoài nghi cái gì?”
Nhất Hạ trong lúc nhất thời không biết nói như thế nào, dời ánh mắt, lắc đầu, nói: “Không có.
93
Nhất Hạ kinh ngạc.
Trong đầu trống rỗng, y hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, đối với Kỷ Hạo đột nhiên nói ra càng vô pháp tiếp thu.
94
Khách sạn
Trong phòng khách quý.
Cố Gia dựa lưng vào sô pha, mím môi, nhìn chằm chằm Nhất Hạ ngồi ở trên giường, thật lâu.
Nhất Hạ vẫn luôn lẳng lặng không nói lời nào.
95
“Tôi……”
Nhất Hạ muốn giải thích.
Nhưng là y vừa động, dưới thân cảm giác ướt dính làm y hoảng loạn.
Vì cái gì……
“Tôi……”
“Đi tắm rửa.
96
Cố Gia sửng sốt một phen, giận.
“Anh bây giờ giở chứng có phải không?”
Hắn thấy Nhất Hạ lẳng lặng nhặt quần áo lên mặc vào, tức giận kéo quần áo trong tay y ném sang một bên: “Anh hiện tại trái lại oán tôi có phải hay không?”
Nhất Hạ ngước mắt nhìn hắn.
97
Nhất Hạ nằm trong bao tải bị ném vào trước cửa một tòa nhà.
Bởi vì không an phận, Nhất Hạ vừa rồi bị người ta cách bao tải hung hăng tay đấm chân đá một trận.
98
Cơm nước xong A Lộ nói muốn đánh bài Poker, Nhất Hạ không muốn chơi, bị Cổ Nhạc ấn xuống bàn mạt chược, khai đài mạt chược.
Lên sân khấu ngoài A Lộ, Thi Viêm còn có một bảo tiêu.
99
Nhất Hạ bị mang về phòng.
Phòng rất lớn.
Cửa sổ sát đất nhìn ra toàn cảnh đối mặt hoa viên, chiếc giường kiểu tây có thể ngủ đến 4, 5 người, trên trần khắc hoa, TV khảm tường, phòng thay quần áo rộng mở, thư phòng rộng mở.
100
Biểu tình trên mặt Cổ Nhạc rõ ràng biến hóa.
Hắn nguyên bản muốn hôn lên Nhất Hạ động tác hoàn toàn dừng lại.
Nhất Hạ thấy Cổ Nhạc vẫn luôn quan sát mình, có điểm không hiểu ra sao, hỏi: “Làm sao vậy?”
Khóe miệng Cổ Nhạc giơ lên.