101
Thi Viêm nói xong liền đem khăn lông kéo ra ném ra ngoài.
Nhất Hạ ngẩn ra, Cổ Nhạc chớp mắt, Cổ Nhạc nhìn về phía Nhất Hạ, Nhất Hạ nhìn Cổ Nhạc, nhìn nhìn lại Thi Viêm, lùi về sau.
102
Nhất Hạ đứng ở trước tấm gương chỗ bồn rửa mặt.
Y trong đầu vẫn luôn nghĩ đến Kỷ Hạo, nhưng lại không ngừng bảo mình kia không phải Kỷ Hạo thật.
103
Nhất Hạ đối với việc Thi Viêm nói ra từ tên điên cảm thấy thực khó hiểu. Thậm chí trong nháy mắt, y còn tưởng rằng, Thi Viêm muốn chửi bới Kỷ Hạo.
Tay y để ở trên ngực Thi Viêm, lại bị Thi Viêm nắm trong lòng bàn tay hắn, bị đưa đến bên môi Thi Viêm, nhẹ nhàng liếm lấy.
104
Cố Gia nhìn đến Nhất Hạ, cũng ngẩn ra.
Cổ Nhạc chớp mắt, thấy cậu trừng mắt nhìn Nhất Hạ, cuối cùng, đứng ở trước mặt Cố Gia, chắn đi tầm mắt Cố Gia.
105
Thi Viêm nói chưa hết câu liền thấy được Nhất Hạ.
Nhất Hạ đứng trước cửa PUB, khoảng cách bọn họ cũng mất vài bước dài. Nhất Hạ đang do dự không biết có nên đi lại hay không.
106
Buổi sáng.
Cổ Nhạc dậy không thấy Nhất Hạ, rửa mặt xong“mộng du” đi từ trên lầu xuống dưới. Hắn quần áo lộn xộn, khuôn mặt tựa như trứng gà lột vỏ, ngã xuống sô pha, giống như tiểu hài tử, cuộn tròn gối vào chân Nhất Hạ, lại ngủ.
107
“Kỷ tiên sinh. ”
“Kỷ tiên sinh?”
“A?” Nhất Hạ đột nhiên hoàn hồn, hoảng loạn nhìn về phía người hầu, người hầu hỏi y: “Anh có khỏe không?”
Nhất Hạ thần sắc có điểm hoảng loạn, vô thố: “Khỏe.
108
Chiếc xe màu lam chậm rãi ngừng ở trước cửa một tiệm cơm nhỏ. Thi Viêm nhìn thời gian một chút, đối Nhất Hạ nói: “Ba giờ sau, tôi đến đây đón anh. ”
Nhất Hạ gật đầu.
109
Nhất Hạ gật đầu.
“Anh……” Cố Gia không còn lời nào, hắn tức giận lớn tiếng: “Anh hiện tại nhìn xem thế nào? Mặc kệ mình để bọn họ thay phiên thượng sao? Anh có phải ngốc hay không?”
Nhất Hạ giật mình, nhìn chung quanh.
110
“Cái gì?!”
Tại nhà Cổ Nhạc.
Bọn người hầu cùng hai thủ hạ song song đứng, Cổ Nhạc vẻ mặt khó có thể tin, Thi Viêm ngậm thuốc lá ngồi ở trên sô pha, rũ mắt nhìn bàn trà, mày nhíu chặt.
111
Tiếng kêu gào, tiếng nhục mạ, gây xích mích giết chóc. Trong căn nhà tối tăm, tiếng ồn hỏa làm bạo phát cảm xúc kích động của mọi người.
Bọn họ không ngừng huy động vũ khí trên tay, đối với người trong lồng sắt đang ngoan cường chống chọi không ngừng thúc giục chửi bậy.
112
Trong một cái chớp mắt, thần sắc khác nhau.
Cổ Nhạc chống eo, thực nóng nảy, hàm răng nghiến chặt môi dưới, cuối cùng, hắn nâng cằm: “Là ai?”
Tất cả mọi người đều không nói lời nào.
113
“Mẹ. ”
“Ân?”
Thi Viêm nhìn Mã Lệ Nhàn thật lâu, cuối cùng, đem tàn thuốc vê tắt ở gạt tàn thuốc, đạm hỏi: “Mẹ gần nhất…… Có phải chạm vào thứ gì hoặc là người của con hay không?”
Mã Lệ Nhàn không nói lời nào.
114
Di động Thi Viêm ném ở kia vẫn luôn rung lên.
Nhưng đầu này đã không có người rảnh để đi để ý tới.
Cố Gia ở đầu kia di động luôn chờ Thi Viêm bắt điện thoại.
115
Mã Lệ Nhàn liên hệ Bùi lão không được, đành phải từ bỏ.
Tuy nói bà vẫn luôn hy vọng Thi Viêm có thể trở thành con rể Bùi gia, nhưng vừa rồi nhìn đến Bùi Na đối Thi Viêm hung hăng như vậy, bà cũng không còn tình nguyện nữa.
116
“Phanh” một tiếng súng thật lớn.
Đại gia cả kinh quay đầu, nguyên bản một tên đang canh giữ ở cửa kho để hàng hoá chuyên chở cửa ngã xuống, chỗ đó nhanh chóng xuất hiện sáu, bảy người, cầm đầu là Cổ Nhạc hai tay đút túi, chuyển mắt thoáng nhìn, ánh mắt hắn cùng Thi Viêm nháy mắt mà đối diện nhau, thực sự ngẩn ra.
117
Lao thúc sờ soạng thật lâu trên người Nhất Hạ.
Dựa vào kinh nghiệm y học nhiều năm, chỉ dựa vào xúc cảm tinh tế kiểm tra chỗ dễ gãy xương của người, xem xét thương thế Nhất Hạ, Lao thúc bắt đầu chậm rì rì ngồi xuống mép giường bắt mạch cho Nhất Hạ.
118
Đêm khuya. Trong công viên, im ắng, một người qua đường cũng không có.
Lỗ công đi trước dưới ánh đèn đường đang chiếu rội, thủ hạ vẫn duy trì khoảng cách lẳng lặng theo phía sau, Thi Viêm đi bênh cạnh bồi lão chậm rãi đi dạo, cuối cùng, Lỗ công đối hắn: “Lại nói tiếp, ở bên này, ngươi là bằng hữu Cố Gia chơi thân nhất.
119
“Có phải có tin tức Nhất Hạ hay không?”
Cố Gia lập tức hỏi.
Khói trắng tràn ngập, Thi Viêm đối bartender nhẹ nhàng gõ gõ quầy bar, bartender liếc mắt nhìn cái ly một cái, xoay người rót rượu, thực mau đem ly không trước mặt hắn đổi đi.
120
Vài ngày sau.
“Tấm ảnh này làm sao ngươi có được?”
“Cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là ta hoài nghi đống hàng hóa ông không tìm thấy ở trong cái kho hàng này.