501 Âm thanh chú ngữ thủy hệ ma pháp từ trong miệng Đế Á Na ngâm lên, đột nhiên xuất hiện những bông tuyết rơi xuống, thiên địa kết băng, vạn vật đông cứng.
502 Đế Á Na ra quyết định rất nhanh, cơ hồ không một chút do dự lập tức bỏ chạy. Trong khi mấy người Hàn Thạc đại chiến ở thủ đô Tạp Tây Đế Quốc thì đám người quanh phòng đấu giá đã được sơ tán ra ngoài, bọn họ chỉ dám đứng trên những con đường xa xa ngóng lại.
503 Không thể không nói, Băng Thần Khoa Lý đối đãi với người dân Tạp Tây Đế Quốc cũng coi như còn có chút lương tri. Nếu hắn không khống chế phạm vi tự hủy trong vòng mười thước, thì Hàn Thạc cho dù được Khải Lợi nhắc nhở cũng không có thể tránh khỏi sóng tự bạo của Băng Thần Khoa Lý khiến cho bị trọng thương.
504 Hàn Thạc kiên quyết lắc lắc đầu, trước ánh mắt ngạc nhiên của Khải Lợi, nói: - Chưa tới lúc!- Sao cơ?Khải Lợi cảm thấy vô cùng khó hiểu, chỉ là nhìn chủ nhân của tay Nữ Thần, làm gì lại khó dễ như vậy, hắn không nghĩ ra tại sao Hàn Thạc lại kiên quyết cự tuyệt.
505 Hàn Thạc sửng sốt, dường như không hiểu hết ý câu nói của Tô Phỉ, khựng lại một chút, hắn cẩn thận hỏi lại : - Ngươi bảo ta mang ngươi đi, tức là rời khỏi Tạp Tây Đế Quốc sao?Đôi mắt trong veo của Tô Phỉ nhìn chằm chằm vào Hàn Thạc, tựa hồ muốn xem từng biến hóa trên mặt hắn rồi nói tiếp : - Ngươi là thành chủ Bố Lôi Đặc Nhĩ Thành của Lan Tư Lạc Đặc Đế Quốc, ngươi có thể chống lại lực lượng của Băng Tuyết Thần Điện, trong số bằng hữu ta biết, ta nghĩ chỉ có ngươi là có thể giúp ta.
506 Tô Phỉ sao có thể là đối thủ của Hàn Thạc chứ. Khi Tô Phỉ thở hổn hển lao về phía hắn, Hàn Thạc chỉ mỉm cười nhìn nàng, căn bản không hoàn thủ không phản kháng, đưa ngực ra nhận mấy cú đấm của Tô Phỉ, cười cười rồi cũng giả kêu đau vài tiếng.
507 Sinh vật bất tử tràn ngập ở khắp nơi đang hướng về tòa núi khổng lồ cao tới vạn thước. Lúc này, Tiểu Khô Lâu là vương giả bất tử uy danh nhất trong phương viên trăm dặm.
508 Cốt Long bị Cương Thi Vương ôm cứng, đến khi thanh âm Tiểu Khô Lâu vang lên, hắn biết đã tiêu đời rồi. Một cơn sợ hãi xâm nhập linh hồn đột nhiên lan ra.
509 Sinh vật bất tử khắp núi, tới cũng mau mà đi cũng chóng. Tiểu Khô Lâu vừa ra lệnh xong, chẳng bao lâu cả đám đã theo đường cũ trở về. Đến khi cả ngọn núi khôi phục lại bình thường, thân thể cao lớn của Tiểu Khô Lâu từ từ thu nhỏ lại, biến thành hình dáng gầy gò lúc trước, nhìn Hàn Thạc hỏi:- Phụ thân, người đến đây làm gì thế?- Ta cảm giác linh hồn ngươi và nguyên tố tinh thể bản nguyên Tử Vong đã dung hợp nên ta đến xem tình huống của ngươi.
510 Đáng tiếc lần này đối thủ của nó không còn là Độc Nhãn Cự Nhân, Độc Nhãn Cự Nhân mặc dù thể tích khổng lồ, nhưng không cách nào đuổi kịp nó được. Nhưng Hàn Thạc hiển nhiên nhanh hơn Độc Nhãn Cự Nhân nhiều.
511 Sâu trong U Ám sâm lâm, cổ thụ che trời, hoa cỏ thơm ngào ngạt, nước suối róc rách, cảnh tượng đẹp đẽ sinh cơ bừng bừng. Đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy nơi nơi đều có kỳ hoa dị thảo, mỗi một gốc cây đều có giá trị liên thành ở bên ngoài.
512 Con viễn cổ Cự Long đứng trên trái núi cao, ngoái đầu hướng lên trời phun ra từng đạo long tức (hơi thở rồng) sáng lóe, long uy kinh khủng từ long tức hắn phát ra giống như có sức mạnh xé rách không gian.
513 Đưa mắt nhìn quanh, toàn bộ đều là sinh vật kỳ dị trước giờ chưa từng gặp qua. Những sinh vật này tràn ngập cả không gian xám xịt, con nào con nấy giương nanh múa vuốt, ngoại hình dữ tợn đáng sợ, xông lên rất hung hãn.
514 Thị Huyết Phiên vừa xuất ra, mấy trăm ác ma Thâm Uyên bị huyết vụ bao phủ, thi nhau bạo thể chết sạch. Đến cả tên thủ lãnh, một ác ma Thâm Uyên trông như một cục ghẻ lở, dưới sự ảnh hưởng của Thị Huyết Phiên cũng không chịu nổi ầm ầm nổ ra, bắn ra máu sắc lục mang theo mùi hôi thối nồng nặc, bắn tung tóe ra cả một khu vực lớn như thiên nữ tán hoa.
515 Chỉ là số lượng ác ma Thâm Uyên vẫn khổng lồ như trước, hiển nhiên không có ý định buông tha Hàn Thạc. Cho dù chúng thấy vị diện thông đạo đã khép lại, cũng phải giết chết tên đã giết không biết bao nhiêu đồng bạn của chúng.
516 Một thế giới hoàn toàn xa lạ đập vào mắt Hàn Thạc. Đưa mắt nhìn quanh, thực vật khắp nơi đều dữ tợn như yêu ma, những sinh vật Thâm Uyên với cành lá đầy những cái gai nhọn hoắt như răng nanh, mỗi cây bề ngoài đều như bàn tay khổng lồ, không hề cảm giác được chút khí tức màu xanh đầy sinh cơ nào cả, ngược lại có một loại mùi vị tanh tanh như máu.
517 Bao nhiêu ngày sâu dưới đất, không có khái niệm thời gian, Hàn Thạc một mạch ở tại chỗ, lặng lẽ chữa trị tổn hại kinh mạch xương cốt. Khi hắn tĩnh tâm lại, đem tất cả toàn bộ tinh lực làm một việc, luôn rất dễ dàng đắm chìm trong đó.
518 Hàn Thạc âm thầm tìm tòi, thần thức vận chuyển với tốc độ cao, dần dần, vài đầu mối nhỏ bé đã tiến vào trong thần thức hắn. Ngôn ngữ các nàng nói chuyện với nhau như những sợi tơ được kéo ra từ cái kén, được thần thức phân tích, quy nạp biến thành ký ức của Hàn Thạc.
519 Trước mắt Thâm Uyên giới do năm vị Đại Ma Vương thống trị, phân biệt là Bối Hi Ma Tư, Khắc Khắc Lạc Phổ Tư, Qua Lan Đức Nhĩ, Lợi Duy Thản, Mạn Đề Kha Nhĩ.
520 Một đầm lầy thật lớn, mấy ngàn sinh vật Thâm Uyên giao chiến với nhau. Những sinh vật Thâm Uyên này có cấp bậc rất cao, có tộc nhân Tam Nhãn cao bốn năm thước, cũng có ác ma Thâm Uyên nam tính nhìn tương tự như hai người Hải Mạn Na cưỡi Bát Trảo Độc Nhãn khổng lồ.