101 - Tam gia Trần Quả đi tới trước người đàn ông trung niên to lớn mạnh mẽ, hành lễ một cách cổ quái, thấp giọng kêu lên. Lại nhìn đám người lão Lục, cả đám một hơi cũng không dám thở mạnh, ánh mắt nhìn về phía người đàn ông trung niên vạm vỡ, vừa kính sợ lại vừa ngưỡng mộ, còn thiếu mỗi dập đầu xuống đất bày tỏ sự sùng bái thôi.
102 Đại sảnh giao dịch thật là vắng vẻ. Đại sảnh hơn một ngàn mét vuông, đèn đuốc sáng trưng, mấy người đứng lẻ loi, lộ ra vẻ vô cùng trống trải. Hoàng Bân chuyển hướng sang Tiêu Phàm, thản nhiên nói: - Tiêu tiên sinh, Đoàn Khổng Tước ngang ngược càn rỡ, đúng người đúng tội.
103 Mùa xuân đến, thủ đô vạn vật sống lại, tràn trề sức sống. Việc kinh doanh các ngành nghề đều rất thịnh vượng, thể hiện ra sự vô cùng phồn hoa của thủ đô một nước cổ xưa lớn.
104 - Đến đây, uống ngụm trà nóng. Đối với sự căng thẳng của Ager lena, Đại tỷ hoàn toàn có thể hiểu được. Bưng một chén trà màu vàng cam trước mặt, đưa tới tay Ager lena.
105 Ager lena về đến quán bar Tinh Ngữ, thời gian đã không còn sớm nữa. Nữ hoàng hộp đêm lập tức thay trang phục, lên sân khấu biểu diễn. Ager lena vừa bước lên sân khấu, quán bar vốn dĩ ồn ào náo động không ngừng chợt yên tĩnh lại, vô số ánh mắt lập tứctập trung lên trên người cô.
106 Nói thực, hôm nay Kim thiếu gia rất hưng phấn. Gã là khách quen của quán bar Tinh Ngữ, tuy nhiên hơn nửa năm rồi, cũng không tìm được cơ hội nói mấy câu với Ager lena, càng không nói đến việc gọi Ager lena đến cùng uống rượu nói chuyện phiếm.
107 Adger Lena hình như một chút cũng không nhận ra sự khó chịu của Diệp Hạo Văn, khẽ gật đầu. Mái tóc vàng của cô có chút lay dộng tựa như những cơn sóng vàng.
108 Diệp Hạo Văn cười thất thanh, một chút cũng không có ý đinh rút lui. Rất nhiều khách vãn lai bị thu hút bởi tiếng cười, đều rối rít qua xem vui, muốn xem thử bên này đã xảy ra chuyện hấp dẫn gì.
109 - Là Tiêu Nhị ca?!Trên lầu hai có người tinh mắt đã thốt lên. Người đến chính là Tiêu Thiên, Giang Vũ Thành và Tiểu Quế Tử đều là anh em một bang. - Anh!Tiêu Thiên chen vào bên trong, kêu lên, mặt đầy vẻ giận dữ.
110 Lần này, La Soái uống trước Diệp Hạo Văn!Bốn người cùng lên, chưa đầy một khắc đã ngã xuống hai người. Ban đầu vẫn tưởng Tiêu Phàm thuần túy là đang “muốn chết”, không ngờ trình độ đã sớm đạt tới chín tầng mậy.
111 Ở bãi đỗ xe của quán rượu, không ngạc nhiên khi mọi người gặp phải Tân Lâm!Tiêu Thiên trong lòng có chút khựng lại. Tuy nói Tiêu Phàm chưa từng nhắc tới Tân Lâm trước mặt của y, cũng chưa từng nhận là có quan hệ gì với Tân Lâm, nhưng dựa vào trực giác, Tiêu Thiên cũng có thể đoán được, quan hệ giữa Tân Lâm và anh mình tuyệt đối không đơn giản.
112 Tiêu Phàm và Tân Lâm ở trong phòng ngủ xì xào bàn luận, Ager lena liền ngoan ngoãn ngồi đợi ở phòng khách, hai tay để trên đầu gối, tư thế ngồi nghiêm chỉnh, tuyệt không nhìn ngắm lung tung, cũng không có lo lắng bất an.
113 Sáng ngày thứ hai, một chiếc ô tô nhỏ không mới lắm chạy ra khỏi tầng ngầm khách sạn Thời Đại, lập tức chạy thẳng đến một tòa tứ hợp viện cổ kính. Tứ hợp viện (kiểu nhà cổ xưa của TQ có 4 căn nhà bao quanh một cái sân rộng) đó là nơi Tiêu lão gia tử ở.
114 Tiêu Phàm chỉ cười, không nói gì nữa!Đây là thói quen của hắn, không muốn giải thích quá nhiều với người khác, kể cả đối với cha của hắn cũng không ngoại lệ.
115 Lúc đi vào “quán trà Giải Ngữ”, sắc mặt của Thứ trưởng Lục là xanh mét, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng ứa ra. Lái xe và thư ký đều sợ hãi. Làm hai nhân viên thân cận nhất bên cạnh Lục Hồng, lái xe và thư ký biết Thứ trưởng Lục có bệnh cũ là đau đầu.
116 Hoa Giải Ngữ vừa mới pha xong một bình trà, cửa phòng đã bị người vội vàng đẩy ra, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, lưng vác một hòm thuốc, đi vào.
117 - Này, điều này cũng quá thần kỳ đi?Sửng sốt một lúc lâu, bác sĩ Cao thực chướng tai gai mắt mà nuốt từng ngụm nước, nói. Thân là một vị bác sĩ có tiếng, nói ra lời như vậy, đủ để thấy được Tiêu Phàm đã làm cho y rất dao động.
118 - Tiêu Phàm, thuật châm cứu này của cháu thật là cao siêu, tối hôm qua ta nằm xuống ngủ một giấc ngon. Ôi chao, mấy tháng rồi không có ngày nào ngủ được an ổn như vậy cả…Lục thúc thúc cảm ơn cháu.
119 - Chú đã chuyển cái chặn giấy này tới phòng làm việc ư?Tiêu Phàm hỏi. - ĐúngLục hồng gật đầu. Cái chặn giấy này vốn là bằng hữu chúc mừng ông thăng quan mà tặng, ý nịnh nọt rất rõ ràng.
120 Tiêu Trạm không có ở nhà cấp bốn của Lão gia tử, ông ấy ở trong ký túc xá cán bộ. Bộ trưởng Tiêu là một hiếu tử, lẽ ra nên ở nhà cùng cha. Hơn nữa Lão thái thái sau khi qua đời, lão gia tử thân đơn bóng chiếc, phận làm con càng phải ở bên cạnh.