81 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 81 - Viễn Đông Chi Hổ Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Vẻ mặt Tiêu Thiên trở nên khổ sở, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, ấp úng nói: - Anh à, anh biết tính cách của em mà, nếu như em nghiêm túc đi lăn lộn trong thể chế thì không biết sẽ đắc tội bao nhiêu người.
82 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 82 – Người Phụ Nữ Của Tôi xem tại Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Ngày thứ hai, đến lúc mặt trời lên cao thì Angelina mới ung dung tỉnh dậy, duỗi thân mình vô cùng thoải mái.
83 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 83 - Tiêu Lão Gia Bình Phục Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Tiêu Phàm tiếp tục ở thủ đô đợi bảy ngày.
84 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 84 - Đại Tông Đỉnh Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Đông Nhạc Thái Sơn. Tiêu Phàm và Tân Lâm chậm rãi đi trên ba mươi tám bậc thang bằng đá chậc hẹp.
85 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 85 - Quy Tắc Của Văn Nhị Thái Gia Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Bất hạnh của người đàn ông áo đen chính là ở chỗ hắn có thể đánh trúng loại người trâu bò như A Cổ Lạp, nhưng chỉ có thể đánh khi đối thủ đứng bất động.
86 Đại Hào Môn Tác giả: Bất Tín Thiên Thượng Điệu Hãm Bính Chương 86 - Dạ Xoa Thăm Dò Đại Dương Biên tập: Vân Du Nguồn: Truyen. org Người đàn ông áo đen và Tân Lâm đánh nhau có phần tương tự với trận đánh giữa A Cổ Lạp và người đàn ông áo đen vừa rồi, chỉ là hoán đổi vị trí mà thôi.
87 Chương 87 - Nhị sư huynh Những người đàn ông Mông Cổ chợt đứng lên, dùng ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào Tân Lâm, vừa giận vừa sợ. Một người đàn ông có vóc dáng tương đối nhỏ bé trong đó chợt hành động, cổ tay hắn vừa lật một cái, trong tay đã sinh ra nhiều hơn một con dao nhỏ.
88 Văn nhị thái gia “Hừ” một tiếng, nói:– Tư Viễn à! Mấy năm nay, ông chủ lớn như con luôn gấp rút kiếm tiền, cho nên lễ nghi phép tắc càng ngày càng thụt lùi rồi sao?Văn Tư Viễn cười nói:– Sư phụ, là con sai lầm, đệ tử biết sai rồi.
89 Văn nhị thái gia vừa nói ra câu này thì vẻ mặt của Tân Lâm và Văn Tư Viễn cũng trở nên vô cùng chuyên chú. – Xin sư huynh chỉ điểm. Tiêu Phàm kính cẩn nói.
90 Văn nhị thái gia trầm ngâm nói:– Sư đệ, nơi này là miếu thờ Thanh Đế, mượn oai linh của Thái Hạo Phục Hy đại đế, theo lý ta thôi diễn mệnh tướng cho sư đệ ở nơi này là thích hợp nhất.
91 Buổi tối ở trang viên rất vắng vẻ, chỉ có tiếng gió xào xạc. Thoạt nhìn đình viện Giang Nam bình yên ấm áp, nhưng thật ra nơi đây được canh gác rất nghiêm ngặt.
92 Một canh giờ trôi qua, thiên địa nguyên khí không ngừng quay cuồng ầm ầm trên bầu trời phía trên căn mật thất, cuối cùng tan biến. Sắc mặt của Văn nhị thái gia vốn rất hồng hào chợt biến thành tái nhợt, tối tăm không ánh sáng, trên trán đổ mồ hôi đầm đìa, miệng hé mở phun ra một ngụm máu tươi.
93 Thành phố núi Khánh Nam nằm giữa dãy núi cao trùng điệp, giữa hai ngọn núi có một thác nước đổ thẳng đứng như một dãy lụa mỏng phát ra tiếng nước chảy róc rách nghe rất vui tai.
94 – Tân cô nương!Tuyết Vực Đao Vương Đan Tăng Đa Cát dừng bước, yên lặng nhìn về phía Tân Lâm, âm thanh trầm thấp. Ba người đàn ông cao lớn phía sau hắn lập tức tản ra mơ hồ tạo thành thế bao vây vây kín Tân Lâm.
95 – Quản chi ngươi có mấy người, không giao kinh văn chỉ có con đường chết!Tên Lạt ma tính tình nóng nảy dường như đã nhẫn nại đến cực hạn, cánh tay hắn run lên, chiết đao sắc bén trong tay lóe lên hàn quang lập tức bổ về phía Tân Lâm.
96 Sau đó Tiêu Phàm nói tiếp:– Đan Cát thượng sư à! Như vầy đi, nếu như tôi cũng có dính dáng trong chuyện này vậy thì tôi sẽ đi tìm Gia Cát Thâu Vương đem kinh văn quyển thượng về.
97 Tiêu Phàm mỉm cười nói: Còn có chuyện chưa làm xong, lúc ăn cơm rồi hãy nói. Đặng Thông Thiên liền gật đầu. Lúc này, anh ta mang đến chính là rượu ngô tự ủ, nồng độ rất cao, nhưng uống rất đỉnh, có thể được coi là loại rượu thượng hạng.
98 Xin hỏi là Tiêu tiên sinh phải không? Ta là Trần Quả, Khánh Nguyên Trần lão thất. . . Trong điện thoại, giọng Trần Quả truyền đến, dường như hơi có chút do dự, giọng điệu cũng rất khiêm tốn.
99 Hội giao dịch tại đại sảnh trên lầu mười hai của khách sạn Khánh Nguyênvẫn đèn đuốc sáng trưng, khách đến rất đông. Tám mươi cái bàn đều ngồi đầy khách.
100 Người tới ba nam một nữ, chính là Tiêu Phàm, Tân Lâm, Yến Tây Lâu và Đặng Thông Thiên toàn thân băng bó. Trần Quả biết Tiêu Phàm sẽ đến, chỉ có điều không ngờ Tiêu Phàm đã tới Khánh Nguyên rồi, ngay cả cái bắt chuyện cũng không cho ông ta có cơ hội, liền trực tiếp đến hội giao dịch này.