21 Đến khi hắn gọi tôi lần nữa, tôi mới giật mình nhận ra hắn là Triệu Phá Nô! Cuối cùng cũng nhìn thấy được một gương mặt quen thuộc, tôi rất vui mừng. “Vừa rồi tôi không dám nhận người quen, Lý cơ hóa ra lại là một đại mỹ nhân!” Hắn cười lớn nhìn tôi gãi đầu, đôi mắt trong suốt tỏa sáng trên khuôn mặt ngăm đen.
22 Tròng trành trên xe ngựa ước chừng bảy ngày mới đến kinh thành, dọc đường đi tôi say xe nôn mửa, hết sức chật vật. Không thể không ngán ngẩm phương tiện giao thông cổ đại thật bất tiện, với quãng đường này nếu ngồi tàu lửa nhiều nhất cũng chỉ mất hai ngày!Xe đi qua cổng thành, qua phố Chương Đài chạy thẳng về hướng Bình Dương phủ.
23 Tôi kinh ngạc quay đầu lại đụng phải cằm người phía sau. “Làm phiền các hạ, ta sẽ đưa nàng quay về. ” Giọng nói trong suốt không chút ấm áp vang lên, giữa trời đông tuyết phủ lại khiến người tôi rét lạnh.
24 Mồng một tết, giữa lúc đang lơ mơ ngủ lại bị tiếng pháo đì đùng đánh thức, phủ công chúa ngập tràn không khí vui vẻ hòa thuận, yến tiệc linh đình, pháo nổ lốp bốp, cũng tương tự như lễ mừng năm mới ở nhà.
25 Đầu xuân năm Nguyên Thú, Vệ trưởng công chúa tứ hôn cho Bình Dương Hầu, Vệ Thanh vẫn là đại tướng quân, Hoắc Khứ Bệnh được phong hầu, gia tộc Vệ thị phồn hưng cực thịnh, trong ngoài triều đình không một ai dám chống lại.
26 Thả Trương Cơ. Được, hay lắm, không uổng công tâm tôi dành cho chàng!Kẻ kia đẩy Trương Cơ ra ngoài, nàng ngã vào lòng Hoắc Khứ Bệnh, sợ hãi khóc lóc, tôi nhìn nàng co rúm người lại mà chẳng chút cảm xúc nào.
27 Thúy Lâu không biết đi đâu mà cả ngày nay chẳng thấy bóng dáng, trong phủ vì đang sửa sang lại lầu các nên trên đường từ Mai Uyển trở về Thanh Tuyết Cư thường xuyên có những chiếc xe vận chuyển vật liệu tới lui, tôi theo đường vòng phía tây trở về phòng.
28 “Là ngươi? Ngươi sao lại ở đây?” Tôi há hốc miệng kinh ngạc, hắn chính là người tôi đã nhận lầm hôm tết Nguyên Tiêu. “Có gì không thể?” Hắn sải bước thong thả đến trước mặt tôi, gương mặt góc cạnh rõ ràng đập vào mắt tôi, dưới ánh mặt trời lại lấp ló một tia sáng nhu hòa, không còn sắc bén giống lần trước nữa, con ngươi vẫn hàm chứa ý cười.
29 Tôi thầm khẩn trương, từ từ ngẩng đầu lên. Ánh nhìn của nàng dừng lại trên mặt tôi, trong đôi mắt nhỏ dài thoáng do dự, Vệ Tử Phu không được tính là quá đẹp nhưng lại có phong thái liễu yếu đào tơ, khóe mắt đầu mày đều phong tao không kể xiết dù đã không còn trẻ.
30 Giữa cảnh sắc ngày hè yên bình tĩnh lặng, một màu xanh mướt phủ chụp lên nhiều loài hoa khiến tôi khó khăn kéo mình ra khỏi ý xuân mơn mởn ấy. Năm nay mùa xuân tự dưng ngắn lạ thường, tôi nằm duỗi mình trên tháp, trong tay là một cuốn thẻ tre bí mật Lương công tử tối qua đưa tới.
31 Lương công tử không nói gì, chỉ im lặng nhìn tôi, hắn đã biết từ lâu rằng tôi không thể ở bên hắn. “Đều không muốn, muội chỉ muốn ở lại phủ Bình Dương làm một ca cơ.
32 Từ khi Hoắc Khứ Bệnh đi rồi, thấm thoát đã qua hơn một tháng, tôi khắc từng ngày lên một thẻ tre. Lực bất tòng tâm, chỉ có thể lặng lẽ chờ đợi kết cục, có lẽ điều duy nhất có thể làm là cố gắng hết sức bầu bạn bên chàng.
33 Biến cố đột nhiên xảy đến khiến đầu óc tôi không thể nghĩ được gì, cũng quên luôn cả phản kháng và nói năng, trên người hắn phảng phất mùi long diên hương, tôi cứ như một con rối gỗ bị hắn mang vào tẩm thất.
34 “Tiểu muội, đại ca là vì muội!” Hắn đỡ lấy vai tôi. Tôi căm ghét hất tay hắn ra, “Nói cho tôi biết ngài không phải Lý Duyên Niên, ngài nói cho tôi biết đi!”Vẻ mặt hắn vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu, chúng tôi giằng co một chốc, cuối cùng hắn bật cười khổ, “Có lẽ muội đang oán hận đại ca.
35 “Đây là kiếp số cuộc đời, cô đến nơi đây để hoàn thành sứ mệnh. ”“Kiếp gì số gì, huynh cho tôi biết, tôi nhất định có thể làm được!” Trước mắt như vừa hiện ra con đường về nhà.
36 Quay về giường nằm, tôi nắm chặt cây trâm đồng mà khóc cả buổi tối, nước mắt đã chảy ra hết cả, từ nay về sau tôi sẽ không yếu đuối nữa. Sớm hôm sau có cung nữ đến giục tôi, lúc ấy mới nhớ ra thời gian nghỉ ngơi của tôi đã không còn giống thường ngày nữa.
37 “Cô ho ra máu như vậy bao lâu rồi?” Tôi theo bản năng của người bác sĩ hỏi. “Không nhớ nữa, ngày này qua ngày khác. ” Nàng cười buồn nói, tay lau vết máu bên miệng, nàng chỉ cử động thân trên còn thân dưới vẫn giữ nguyên, tôi giúp nàng kéo chăn thì chạm đến chân nàng, cứng đờ không co không gấp, tôi kinh ngạc, thì ra nàng bị liệt.
38 “Tâm sáng mà không thấy, chính là bất trung. Thấy mà không tỏ, ấy là bất minh…” Phía trước vọng lại tiếng người rì rầm loáng thoáng. Nghe thì thấy thanh thanh nhưng gặp rồi, tôi lại thấy một nam tử trung niên sầu não đang thong thả tiến về bên này, trong tay cầm một bộ thẻ tre, vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm, chẳng màng đến xung quanh, điệu bộ lại rất chi thích thú.
39 “Được, tôi hứa với cô. Mai tôi sẽ đi cầu xin bệ hạ phái thái y tới cho cô!” Tôi nhặt chiếc vòng ngọc đã vỡ lên cất vào tay áo. Nàng túm tay tôi khi thân mình đổ về sau, tôi xoa má nàng, “Đừng ngủ…Ho tiếp đi!”“Con ta…Nó tên là Lưu Hoành…Xin bệ hạ…” Tay nàng thõng xuống, ánh chớp lóe lên phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của nàng.
40 Trong Ty chế phường hội tụ đầy cung nữ, căn cứ theo phẩm trật của các cung phi mà kiểu dáng màu sắc của phục sức cũng khác nhau. Tôi nhìn các xấp y phục, lại thấy trong đó có một bộ váy màu đỏ rực, cổ tay và viền áo thêu hoa văn phượng hoàng, đai lưng thắt dải lụa vàng, màu đỏ và phượng hoàng chỉ có hoàng hậu mới được sử dụng.