481 Hắn và Đột Lợi tình như huynh đệ, tuy không phải huynh đệ ruột thịt, nhưng như dê con cùng đàn. Hắn thực sự không đành lòng thấy A Sử Na Kết Xã Suất, A Sử Na Hạ La Cốt chết như vậy, sau khi Cáp Khắc Đa rời đi, liền dự định khuyên bọn họ chịu đòn nhận tội.
482 A Sử Na Hạ La Cốt đi tới trước mặt mọi người nói: - Hành động lần này không thành công, sẽ hi sinh vì lý tưởng. Đột Lợi khả hãn người để ta mang đến rượu tốt nhất kính các vị dũng sĩ, mỗi người một ngụm, sau khi uống xong, trực tiếp lên đường.
483 Đỗ Hà nhìn lên Quốc Công phủ giản dị trước mắt, trong lòng cũng sinh ra một tia kính ý. Quả nhiên đúng như lịch sử ghi chép lại, A Sử Na Xã Nhĩ sau khi quy hàng Đường triều, trung tâm như một, lâm trận anh dũng, liên tục xây dựng công huân.
484 Những lời cuối cùng của Đỗ Hà giống như vừa cảnh tỉnh, đem A Sử Na Xã Nhĩ cùng Chấp Thất Tư Lực choáng váng ngây người. Bọn họ vẫn luôn cho rằng tạo thành hết thảy cục diện hôm nay không phải lỗi do bọn họ, mà là người Đường triều, là những quan chức Đường triều lòng dạ hẹp hòi, không dung nạp được họ.
485 Một câu này của A Sử Na Xã Nhĩ không thể nghi ngờ ngay trước mặt quần thần hung hăng tát cho bọn hắn một bạt tai, khiến bọn hắn không nhìn thấy rõ phương hướng.
486 Mục đích Đại Độ Thiết tiềm phục tại Đại Đường chính là ở sau màn gây rắc rối cho Đại Đường, suy yếu thực lực của Đại Đường. Mà sự tồn tại của Đông Đột Quyết chính là tai họa ngầm của Đại Đường, tuy Đông Đột Quyết đã bị tiêu diệt, nhưng Đông Đột Quyết binh tướng đầu hàng vẫn còn tồn tại, bọn hắn làm việc cho Đại Đường, vì Đại Đường mà chiến.
487 Nghe Đỗ Hà nói như vậy, Lý Dật Phong cũng không hỏi nhiều. Hắn là một du hiệp, nói dễ nghe là hành hiệp trượng nghĩa, đi ngắm cảnh đẹp của tổ quốc sơn hà, gia tăng kiến thức.
488 Ngạ Lang Mạc Hạ Ba Cáp là thủ lĩnh mã tặc hung ác nhất trên thảo nguyên. Bọn hắn không phải là một bộ lạc nhưng có chiến sĩ kiêu dũng nhất, tham lam nhất, bởi vì không bao giờ cảm thấy thỏa mãn nên được xưng là Ngạ Lang (sói đói).
489 Nhạn Môn Quan còn có tên là Tây Kính quan, là quan ải trọng yếu, cùng với Ninh Vũ Quan, Thiên Quan hợp thành “Ngoại tam quan”, còn có người gọi là “Thiên hạ cửu tắc, Nhạn Môn vi thủ”, từ đó có thể thấy được sự trọng yếu của nó.
490 Mặt trời treo cao phía chân trời, ánh dương chiếu thẳng vào mặt đất khiến cả thiên địa trắng xóa, chiếu vào suối làm bừng lên những tia sáng phản chiếu rực rỡ.
491 Mạc Hạ Ba Cáp xanh mặt, nhìn đội ngũ dưới trướng bị áp chế gắt gao, cắn môi đến bật máu. Hắn thế nào cũng không ngờ tới có kết quả như vậy, hắn cũng biết tên nỏ Đường triều lợi hại, bởi vì hành quân cần tốc độ cực nhanh nên bọn chúng đều một người dẫn theo ba ngựa, không mang theo bất kỳ vật nặng, không mang áo giáp nên dù Kim Lang quân cũng ngăn cản không nổi tên nỏ, tạo thành thương vong cực lớn.
492 Sắc mặt Mạc Hạ Ba Cáp kịch biến, hùng ưng thần tuấn nhất phương bắc, mà Đột Quyết bọn họ đời đời sinh hoạt trên thảo nguyên, lấy dã thú làm bạn, có lẽ là trước đây đã tinh thông thuật huấn luyện chim ưng rồi.
493 Chỉ là thân thận của bị thư sinh che mặt ngay cả Mạc Hạ Ba Cáp cũng không rõ ràng lắm, càng đừng nói là bọn họ. Ba Vũ Hưng ủ rũ nói: - Ai, kết quả là không có bất cứ tin tức nào có tác dụng, thực sự là mất hứng.
494 Đỗ Hà cười nói: - Vậy chuyện này giao cho tiểu tế đi, tiểu tế hi vọng nhạc phụ đại nhân có thể để tiểu tế đi sứ Tiết Duyên Đà, tiểu tế có nắm chắc tại trước thời điểm Đại Đường ta chuẩn bị sẵn sàng, Tiết Duyên Đà không dám là địch với Đại Đường ta.
495 Vũ Văn Bác Vĩ lập tức nói: - Quả thực khả hãn không nên quá hoang mang, mặc dù những người Đường triều đó hoài nghi chúng ta, nhưng bọn họ không làm gì được chúng ta.
496 Nhưng hiện tại hắn đang ở thảo nguyên xa nghìn dặm, Lý Thế Dân, Đỗ Như Hối không thể bảo vệ hắn, để hắn kiến nghị. Tuy rằng Đỗ Hà rất ít khi dựa vào họ, nhưng chính nhờ vào bọn họ, Đỗ Hà mới có thể thể hiện bản lĩnh của bản thân mà không hề cố kỵ.
497 Đỗ Hà không quan tâm tới thần sắc của bọn họ, cười nói: - Ta sẽ ở đây, vị trí nơi này thật không tồi. Di Nam mỉm cười, mặt lộ rõ vẻ hưng phấn, không nói thêm gì nữa, tiếp hắn vào trong phủ.
498 Đại Độ Thiết nóng lòng cầu thắng, công kích càng lúc càng nhanh, binh khí giao nhau vang lên thành tiếng liên tục không dứt. Nhãn tình Đỗ Hà sáng lên, biết thời cơ phản kích đã tới.
499 - Các ngươi hãy nghĩ kỹ lại, ngày hôm qua sau khi các ngươi rời đi, có đi địa phương nào, có bị người theo dõi không? Nếu là như vậy hết thảy đều có thể giải thích! Đỗ Hà tiếp tục hỏi, nhưng tận đáy lòng lại không hi vọng hai người nói phải.
500 Uyên Cái Minh Đông đi tới lui trong phòng, diễn cảm khi thì kích động khi thì khẩn trương, lúc nhíu mày lúc lại cười, thiên biến vạn hóa. Kim Bác Triết ở một bên nhìn thấy trong lòng run sợ, có chút kinh hãi nhìn Uyên Cái Minh Đông, không biết hắn đang suy nghĩ chuyện gì.