161 Sáng sớm hôm sau Ngãi Giai Giai đến mở cửa tiệm bán hoa rất trễ. Vậy mà vừa mới đi tới cửa tiệm bán hoa, thì phát hiện bên ngoài để đầy hoa hồng, lấp kín cửa tiệm bán hoa, làm cho cô giật mình.
162 Mặc dù Tề Hiên cười, nhưng mà Ngãi Giai Giai lại không biết tại sao anh cười, theo lý thuyết thì Tề Hiên nên tức giận mới đúng, thế mà lại khác với phỏng đoán của cô.
163 Ngày hôm sau Ngãi Giai Giai cho rằng Tăng Hải Lâm có thể lại tới tiệm bán hoa tặng hoa nữa, dù sao anh ta cũng là người khó chơi, cho nên phải nghĩ nhiều cái cớ và lời nói để đả kích anh ta, để cho anh ta lùi bước.
164 Tăng Hải Lâm và Hác Cường mới vừa đi, thì Trần Tiểu Ngoạn đi tới tiệm bán hoa, hơn nữa còn mang theo sự tức giận, vừa vào tiệm bán hoa liền ra sức oán trách với Ngãi Giai Giai:“Giai Giai cậu biết không, tên Nghiêm Chính Phong kia thật đáng ghét, anh ta rõ ràng nhìn thấy mình không đánh, còn không chào hỏi mình.
165 Ngãi Giai Giai vẫn ôm Trần Tiểu Ngoạn đang hôn mê, mà trong lòng nghẹn ngào, rất lo lắng, thật sự sợ Trần Tiểu Ngoạn xảy ra chuyện gì. Thỉnh thoảng vẫn nhìn ra ngoài đợi Nghiêm Chính Phong xuất hiện.
166 Tề Hiên thấy mấy tên lưu manh kia vọt tới muốn đập xe. Vì vậy đóng kỹ cửa sổ xe, trong lòng cũng suy nghĩ phương pháp trì hoãn, anh tin không lâu thì người của Tề Anh hội sẽ tới, đến lúc đó giải quyết những tên này cũng không phải là vấn đề.
167 Tề Hiên đi theo Ngãi Giai Giai tới, thì phát hiện không thấy Trần Tiểu Ngoạn cũng kinh ngạc một hồi. Vậy mà thấy bộ dạng Ngãi Giai Giai đau lòng khổ sở, trong lòng cũng khổ sở theo.
168 Bà Lâm thấy Ngãi Giai Giai đau lòng như vậy, cũng không biết nên làm thế nào để an ủi cô, chỉ có thể cùng ở chung một chỗ với cô. “Giai Giai, con phải kiên cường một chút, tiểu thiếu chủ nhất định sẽ bình an vô sự, Tiểu Ngoạn cũng giống vậy.
169 Trần Tiểu Ngoạn cùng Tề Tiểu Hiên bị người ta ném vào trong một phòng tối đen không thấy năm ngón tay, cả người bị trói quá chặt, căn bản không thoát ra đựơc, chớ nói chi là trốn.
170 Ngãi Giai Giai cả buổi tối đều tâm thần bất định bất an, nhưng lại không thể biểu hiện ra lo lắng của cô, Tề Hiên sẽ nhìn ra được sự khác thường của cô.
171 Tề Hiên sau khi nhận được điện thoại của Tề Tiểu Hiên, đã đem điện thoại đặt ở trên mặt bàn và đợi điện thoại kế tiếp của cậu nhóc, trong lòng vẫn luôn không yên bất an.
172 Diệp Tầm Phương sau khi gọi điện thoại cho Tề Hiên xong thì có hơi tức giận. Vì vậy đi vào nơi giam giữ Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên, kiêu ngạo nhìn bọn họ.
173 Ngãi Giai Giai ở nhà đứng ngồi không yên, vì không muốn để cho bà Lâm và Tề Hùng phát hiện sự khác thường của cô, nên cô nhốt mình ở trong phòng, trong tay cầm điện thoại di động đi tới đi lui, nhưng không ngồi được.
174 Tề Hiên vừa xuất hiện thì tất cả phóng viên lập tức vây quanh, không ngừng hỏi và chụp ảnh, thậm chí là chen lấn làm cho Tăng Hải Lâm có chút không chống đỡ được.
175 Diệp Tầm Phương rời khỏi khách sạn, sau đó trong bụng tức giận tới trước mặt Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên, căm tức nhìn bọn họ không nói được lời nào.
176 Tề Hiên trở về phòng tùy tiện tìm một bộ quần áo thoải mái để thay, nhưng anh vẫn không quên đem điện thoại của mình cất kỹ, bởi vì bây giờ điện thoại này là cách liên lạc duy nhất của anh với con.
177 Ngày hôm sau, Tề Hiên đi làm giống như thường ngày, Ngãi Giai Giai tiễn anh ra cửa, rồi buồn rầu vào nhà ngồi, trong tay vẫn cầm điện thoại và đợi điện thoại của Tăng Hải Lâm.
178 Quỳ gối cầu hôn trước mặt Ngãi Giai Giai, không phải ai khác chính là Tề Hiên. Bởi vì lúc này Tề Hiên đang đưa lưng về phía Tăng Hải Lâm, cho nên Tăng Hải Lâm vẫn không dám xác định người này chính là Tề Hiên.
179 Tề Tiểu Hiên đang định nói kế tiếp Tề Hiên nên làm như thế nào, nhưng cửa sắt đột nhiên bị người đụng vỡ, sợ tới mức Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên giật mình, kế hoạch AB còn chưa nói ra.
180 Trần Tiểu Ngoạn kéo tay Tề Tiểu Hiên đang định rời đi, thì ở cửa lại xuất hiện một ngừơi đàn ông trung niên lạ, mang kính đen dùng ánh mắt phức tạp nhìn Trần Tiểu Ngoạn, khiến cho người ta có chút quái lạ.