121 Ngãi Giai Giai một mình canh giữ ở bên giường Tề Hiên, nắm tay của anh, nhìn anh ngay cả ánh mắt cũng không nháy một cái, mong đợi anh sớm tỉnh lại. .
122 Tề Hiên nhìn thấy bộ dạng y tá không tin, trong lòng liền đốt lửa, chán ghét cô ta tới cực điểm. . Mục đích của y tá này cũng biểu hiện quá rõ ràng, trên mặt đều viết cô ta muốn anh, Tề Hiên anh là người dễ dàng lấy được như vậy sao, nếu như vậy, thì Diệp Tầm Phương cũng không quấn quít lấy anh nhiều năm như vậy.
123 Ngãi Giai Giai gật đầu, mỉm cười. . Chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi, cô đề cập tới làm gì, sẽ làm tổn thương tình cảm. "Thiếu chủ, chúng ta đều quên chuyện này được không, từ nay về sau cũng không cho phép ai nhắc lại.
124 Tề Hiên thay quần áo xong thì định rời bệnh viện, nhưng mà vừa mới mở cửa, y tá kia lại đến, trên tay còn cầm kim và nước thuốc. . Ngãi Giai Giai nhìn thấy y tá lại đến nữa, mặc dù không có sợ hãi như vừa rồi, nhưng vẫn hơi sợ một chút, nhưng vẫn có thể chịu đựng đựơc.
125 Diệp Tầm Phương nhìn thấy Tề Hiên và Ngãi Giai Giai đang nắm tay nhau bước chậm rãi, cười cười nói nói, cơn tức trong lòng càng lúc càng lớn, vì thế đi đến trước mặt bọn họ, chặn đường đi của bọn họ.
126 Ngãi Giai Giai đi theo Tề Hiên, im lặng, bởi vì cô biết rõ Tề Hiên đang suy nghĩ chuyện gì, cho nên không muốn quấy rầy anh. . Thiếu chủ nói có thể làm cho Tiểu Hiên bình an trở về thì nhất định có thể làm được, cô cần phải làm là ngoan ngoãn nghe lời thiếu chủ nói là đựơc rồi, miễn mang đến phiền toái cho thiếu chủ.
127 Ngãi Giai Giai ngồi ở vị trí tốt, chờ Tề Hiên thanh toán trở về, nhưng Tề Hiên vẫn còn chưa trở lại, đã có hai tên lưu manh đi đến, quả thực chỉ muốn đuổi cô đi.
128 Tề Hiên đầu tiên là kinh ngạc, sau đó chính là vẻ mặt khinh thường. . Thì ra tên Tăng Hải Lâm kia chính là lão đại của đám lưu manh này, thượng bất chính, hạ tất loạn, xem ra Tăng Hải Lâm này cũng không phải là tốt.
129 Tề Hiên và Ngãi Giai Giai chơi cả ngày, đến tối mới về nhà, nhưng vừa về tới nhà đã cảm thấy không khí bất thường, mỗi người đều một khuôn mặt cứng nhắc ngồi ở trong phòng khách, không khí rất nặng trĩu, làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông.
130 Ngãi Giai Giai thấy Tề Hiên và Tề Hùng đang nhìn nhau, đột nhiên lại có một cơn xúc động, muốn hóa giải mâu thuẫn giữa hai cha con họ. . Kỳ thật nhìn thấy bọn họ có thể ở chung, cô cũng rất vui vẻ, nhưng cô sợ mình mở miệng, sẽ khiến thiếu chủ không vui.
131 Ngãi Giai Giai từ từ vươn tay, sau đó giữ chặt tay Tề Hiên, bộ dáng nhìn anh ra vẻ làm sai chuyện cầu khẩn anh tha thứ. . "Thiếu chủ, thực xin lỗi, em không phải cố ý chọc cho anh tức giận, em chỉ muốn hóa giải mâu thuẫn giữa anh và bác trai, kỳ thật ông ấy biết mình sai rồi, giữa hai cha con có thâm cừu đại hận gì không thể buông chứ?""Giai Giai, đừng nói những việc này được không, anh không muốn nghe.
132 Ngãi Giai Giai bị mấy tên lưu manh rất nhanh kéo đến trong hẻm nhỏ không có người, trên đường đi, người bên ngoài thấy được cũng mặc kệ. "Mấy người là ai, mau thả tôi ra.
133 Ngãi Giai Giai bị người ta khiêng đến đâu, cô cũng không biết, cái gì cũng nhìn không thấy, bởi vì bao tải không có mở ra, nhưng cô biết mình bị ném vào trong góc, sau lại không người đến trông coi cô.
134 Ngãi Giai Giai còn chưa đi đến cửa lớn, đã bị một tên lưu manh đẩy ngã lên mặt đất, không cho cô đi ra ngoài. Bị tên lưu manh đẩy như thế, Ngãi Giai Giai đứng không vững ngã trên mặt đất, kinh hô một tiếng, thân thể hơi đau, nhưng cô vẫn có thể nhịn được.
135 Giãi Giai Giai nghiêng tai đi nghe một kho hàng, nghe một chút xem là cái kho hàng nào phát ra tiếng động, muốn trợ giúp người bị giam, nghe rất nhiều lần, rốt cuộc nghe được động tĩnh ở một kho hàng.
136 Ngãi Tiểu Hiên cảm giác được Tề Triển đang mở trói cho cậu, vì vậy len lén mở mắt ra, xem tình huống một chút, đợi đến khi Tề Triển cởi toàn bộ sợi dây ra, lập tức cắn một cái thật to ở trên cánh tay của ông, tiếp theo đánh một quyền lên bụng của ông, sau đó chạy ra phía ngoài.
137 Tề Hiên ngồi trong phòng bệnh chờ Tề Hùng tỉnh lại, còn bà Lâm thì ở ngoài cửa lo lắng, bước đi thoạt nhìn giống như là kiến bò trên chảo nóng vậy. Ông Lâm nói đi tìm Giai Giai, nhưng nói tìm thế thôi, cụ thể làm sao để tìm được, đi nơi nào tìm ông cũng không biết.
138 Ngãi Giai Giai thuê xe trở về thì lại phát hiện cửa lớn đã đóng, không có ai ở nhà. Cô cũng không mang chìa khóa trên người, cũng không có điện thoại di động liên lạc với những người khác, không thể làm gì khác hơn là ngồi chờ ở cửa.
139 Tề Hiên chở Tề Hùng đi tới ‘cửa hàng Ái Chúng’, tức giận hầm hầm đi vào trong cửa hàng, khí thế kia có hơi dọa người, khách ở bên trong cũng nhao nhao rời đi, ngay cả nhân viên bán hàng cũng sợ tới mức không dám đến gần, thậm chí còn tìm chỗ trốn.
140 Tề Hiên dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà, phát hiện mình cũng không có mang cái chìa khóa, kết quả là gõ cửa mấy lần, vẫn không có phản ứng, nóng nảy, vì vậy một cước đá văng cửa, vọt vào, tìm chung quanh.
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Cường, Ngôn Tình
Số chương: 50