81 Mấy ngày sau đó, Ngãi Giai Giai sau khi bàn bạc với Trần Tiểu Ngoạn xong, liền mang o Ngãi Tiểu Hiên rời khỏi làng nhỏ đã ở sáu năm, tiến về thành phố lớn.
82 Ngãi Giai Giai đứng ở toilet một thời gian ngắn, sau đó xoay người trở lại, vừa vặn nhìn thấy Ngãi Tiểu Hiên từ trong toilet đi ra, vì vậy tiến lên, giữ chặt tay của cậu, cười hỏi.
83 Ngãi Giai Giai cầm một cái túi xách trong tay, đứng ở cửa trường học chờ Ngãi Tiểu Hiên tan học. . Các cô đi tới nơi này không quen cuộc sống ở thành phố A, chuyện gì cũng phải làm lại từ đầu, mà ngay cả học phí của Tiểu Hiên đều là Trần Tiểu Ngoạn bỏ ra, sáu năm, một chút để dành cô cũng không có, ăn uống đều là dùng tiền của Trần Tiểu Ngoạn, rất là áy náy, nhưng mà cô lại không biện pháp kiếm ra nhiều tiền như vậy để đưa Tiểu Hiên đến trường, mỗi lúc khi nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn đưa tiền ra, lòng của cô liền bị nhéo đau.
84 Ngãi Tiểu Hiên sau khi cướp lại được túi xách về, vẫn không quên ở trên người tên cướp hung hăng đạp một cước, căm hận. . "Người xấu, xem ông từ nay về sau còn dám làm chuyện xấu hay không.
85 Ngãi Giai Giai đi đã lâu, cũng không có nhìn thấy thân ảnh của Ngãi Tiểu Hiên, trong lòng sốt ruột cũng rất lo lắng, cô thật sự lo lắng Tiểu Hiên xảy ra chuyện.
86 Tề Hiên nhìn Ngãi Giai Giai hôn mê, trong nội tâm vừa hưng phấn lại vừa đau lòng. . Hưng phấn là bởi vì anh đã tìm được Giai Giai của anh, đau lòng là vì cô gầy gò như thế, nhìn thì biết ăn uống khổ sở rồi.
87 Ngãi Giai Giai ngủ thiếp trên ghế dài ở trong công viên, gió lạnh thổi vào cô, khiến cho cô không ngừng run rẩy, sắc mặt tái nhợt đến dọa người, hơn nữa trên người cô còn mặc quần áo bệnh nhân, khiến cho người ta nhìn cũng biết là người bệnh, mọi người đi nhanh qua bên người cô, không muốn để ý tới cô.
88 Ngãi Giai Giai mê man khi tỉnh lại, mở to mắt, nhìn thấy cảnh đầu tiên chính là gian phòng quen thuộc, đây chính là gian phòng của cô, trong lòng an tâm rất nhiều, khi thấy Ngãi Tiểu Hiên ngủ say bên giường thì cô càng an tâm.
89 Tề Hiên lái xe đi qua cái cửa hàng bán hoa này, chợt thấy bên trong có hoa bách hợp rất đẹp, anh nhớ rõ Giai Giai tựa như một đóa hoa bách hợp, vì vậy muốn đem những hoa bách hợp này mua lại.
90 Trần Tiểu Ngoạn nhìn người trước mắt có chút quen, cảnh giác giảm bớt, tự hỏi chính mình giống như đã gặp ở chỗ nào, "Tiên sinh, hình như tôi đã gặp anh ở đâu rồi vậy?".
91 Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai, đặt cô vào trong phòng nhỏ, sau đó ngồi ở một bên, nắm tay của cô nhìn chằm chằm vào cô. Lúc này đây, anh tuyệt đối sẽ nhìn kỹ cô, không cho cô lại từ thân thể của anh thoát đi.
92 Ngãi Giai Giai từ từ tỉnh lại, mở to mắt liền nhìn thấy cảnh Tề Hiên ôm Ngãi Tiểu Hiên, hơn nữa tay của mình còn bị Tề Hiên nắm thật chặc, khẽ di chuyển, liền kinh động Tề Hiên.
93 Ngãi Tiểu Hiên đi tới cửa, sau đó cửa mở ra một chút, từ trong khe cửa nhìn ra bên ngoài, quả nhiên thấy một gã đàn ông đang đi tới đi lui ở bên ngoài, nhưng mà không bao lâu, rõ ràng anh ta ngồi lên xe của Tề Hiên.
94 Tề Hiên lấy điện thoại di động từ trong xe ra, nhìn nhìn mười mấy cuộc gọi nhỡ, Ngãi Giai Giai và Ngãi Tiểu Hiên cũng đi tới bên cạnh của anh, đặc biệt là Ngãi Tiểu Hiên, còn kiễng chân, nhìn lên điện thoại trong tay Tề Hiên.
95 Nghiêm Chính Phong sau khi nhận điện thoại liền bộ dạng như người thắng cuộc mà ngồi xuống, rất đắc ý, Trần Tiểu Ngoạn nhìn thấy cái bộ dạng đó, liền tức giận.
96 Đám người của Tề Hiên sau khi đi ra cục cảnh sát, Nghiêm Chính Phong và Trần Tiểu Ngoạn vẫn còn đang chiến tranh, anh trừng cô, cô trừng anh, hai người giống như là có thâm thù đại hận vậy.
97 Tề Hiên nhìn Diệp Tầm Phương ở trước mắt trang điểm đậm quần áo rực rỡ, đã muốn buồn nôn, người phụ nữ này động tác cũng quá nhanh đi, anh mới tới nơi này vài ngày, cô ta cũng lập tức đến đây, thật sự là phiền chết người đi được.
98 Diệp Tầm Phương nghe xong một chuỗi ngụy biện của Ngãi Tiểu Hiên, nhưng lại không biết phản bác làm sao, chỉ có thể dùng tức giận đối mặt với bọn họ. .
99 Sau khi ăn xong thì Ngãi Giai Giai và Ngãi Tiểu Hiên được Tề Hiên dẫn tới chỗ ở của mình, Ngãi Giai Giai vốn không muốn đi, nhưng mà không lay chuyển được Tề Hiên, đành phải đi theo.
100 Tề Hiên nhìn hai mắt Tề Hùng nhìn Ngãi Tiểu Hiên sáng lên, có một loại dự cảm bất thường, vì vậy kéo Ngãi Tiểu Hiên ra phía sau mình. . "Ba, làm sao vậy?"Ngãi Tiểu Hiên đột nhiên bị Tề Hiên kéo lại, cảm thấy rất kỳ quái.