1 Tháng tư, mùa hạ. Năm thứ bốn mươi bốn đời Thần Tông nhà Đại Minh. Bát Kỳ Hộ Trận của Mãn Châu chia binh làm bốn đạo, sanh kỳ bát ngát, rần rần kéo vào biên giới Trung Nguyên, họ nêu bảy điều vấn tội, để công bố lý do thúc đẩy dấy binh.
2 Cách một ngày sau, trên con đường lớn trong thành, tại tiệm cầm đồ ở đầu đường phát sinh một chuyện. Tiệm cầm đồ rất lớn, chỉ bằng vào hai chữ "Cầm đồ" trên tấm bảng trước cửa tiệm, người ta cũng biết được sự làm ăn lớn lao của chủ nhân.
3 Mặt trời đã ngã về Tây. Ngày mùa hạ, giờ này là giờ nóng bức nhất. Muốn có chút chút không khí mát, phải đợi đến nửa đêm. Ngày mùa hạ tuy tối chậm, nhưng tại Trường An thành, nhiều nơi đã lên đèn.
4 Ngoài thành Trường An có một cây cầu nhỏ. Cầu tuy không lớn nhưng danh rất lớn. Nó là một cây cầu xưa nhất, nó cùng có tiếng như "Thiên Tân Kiều" ở Lạc Dương, "Sương Tử Kiều" ở Triều Châu và "Triệu Giai Kiều" ở Hồ Bắc.
5 Đông Xưởng thuộc Cơ mật viện. "Ngũ Quân Đô Đốc" là cơ quan tối cao thống lãnh quân tình, chia làm Tiền, Hậu, Tả, Hữu và Trung Quân Đô Đốc, năm tước phẩm cao nhất về quân sự.
6 Nhìn quanh bốn phía, lão trán sói cau mặt:- Thật không ngờ tên tiểu tử ấy quá gian ngoa. Lão già áo trắng dậm chân:- Nếu hắn để đúng ngày, nhất định mình sẽ trói hắn.
7 Bạch Y Khách nhìn sâu vào tấm rèn cửa kiệu như muốn thấy vẻ mặt của kẻ phát ngôn, hắn mỉm cười dịu giọng:- Mua bán lần đầu sao mà nghe hơi hám của cô nương nặng nề như thế?Thất Cách Cách nói:- Trong hai thứ đó, các hạ muốn bán thứ nào cũng được, nhưng nhất định phải có một.
8 Thấy dáng cách nhàn nhã của cô gái, Bạch Y Khách nói:- Vâng, tại hạ luôn luôn chuẩn bị. Thất Cách Cách nói:- Các hạ hãy đứng cho vững, sở học của ta không như người ta tưởng tượng đoán hơi hình dung.
9 Cỗ xe dừng ngay trước "Trường Lạc Phường" Kim Phủ. Bốn tên vệ sĩ Mãn Châu nhảy xuống thật lẹ và Hải Minh ôm xốc Phúc An đi thẳng vào nhà. Vừa đặt Phúc An nằm xuống thì Kim Nguyên Bá cũng từ ngoài cửa bước vào.
10 Vân Tiêu đi rồi, Lý Đức Uy quay trở vào Đô Đốc Phủ. Vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Dương Đô Đốc đứng sẵn ngoài hiên, Lý Đức Uy lật đật bước tới trong tay:- Thảo dân tham kiến đại nhân.
11 Kim Nguyên Bá lên tiếng vâng dạ và lại đưa tay vẫy về phía trong. Từ trong, hai tên tỳ nữ bước ra nâng bầu rượu ngọc châm đầy từng chén. Tổ Tài Thần nâng chén:- Đây vốn là thứ rượu mà Tổ gia chuyên đặc chế, mệnh danh là "phước lộc thọ tửu", cái tên tuy không được thanh, nhưng rượu thì kha khá, xin thỉnh nhị vị thưởng thức vài chén cho vui.
12 Tổ Tài Thần chỉ bước lên một bước rồi dừng lại. Khoảng cách giữa ông ta và Lý Đức Uy còn cách chừng một trượng, ông ta đứng xuôi tay bất động. Nét cười trên mặt của Lý Đức Uy cũng biến ngay, đôi mắt hắn dán cứng vào đôi mắt của Tổ Tài Thần, cả hai người không ai chớp mắt.
13 Chờ cho Lý Đức Uy đi xa rồi, Tổ Thiên Hương quay lại nói với Tổ Tài Thần:- Cha, hãy cho ngừơi thỉnh Thất Cách Cách trở lại, nàng đang ở gần đây chứ chưa đi hẳn đâu.
14 Gã thanh niên áo trắng do dự một giây và quay lại:- Bát sư muội, em còn muốn nói gì nữa hay sao?Cô gái gióc bính cúi đầu. . . Hình như trong lòng nàng đang có nhưng điều khó nói.
15 Như thường lệ, sáng sớm, giữa đại điện của Từ Aán Tự, thanh niên nam nữ "Bạch Liên Giáo" tụ tập đông đảo ngồi xếp bằng nghiêm chỉnh. "Lão Thần Tiên" ngồi trên cao, chính giữa, cô gái choàng mảnh lụa hồng hồi hôm ngồi sát một bên.
16 Thật lâu, cô gái gióc bính lau nước mắt giọng nàng thấp xuống:- Đã đành đại sư ca khó gặp cảnh ngộ như em nhưng. . . ngũ sư thư đã biết anh giết lục sư thư.
17 Thật là một chuyện ngoài sức tưởng tượng của Triệu Nghê Thường. Làm sao hắn lại biết nàng núp trong rừng?Nàng không tin nhưng vẫn phải tin, vì hắn đã nói rất rõ ràng.
18 Thật là lạ. Bằng vào khí thế của tên áo vàng, khi hắn đã muốn ai làm một công chuyện gì, chắc chắn không một ai ngăn được, cũng không ai dám cãi. Thế nhưng trong trường hợp này, người ta có cảm giác hắn như một đứa em phải nghe lời chị cả, một thần tử phải tuân lịnh hoàng gia.
19 Đã lâu lắm rồi, Nghệ Thường chưa được ai gọi tên mình một cách thân thiết Nghệ Thường. Cũng không hiểu tại sao, gọi đến tên nàng, giọng nói của La Hán nàng cảm thấy nghe êm ái lạ thường, hai tiếng "Nghệ Thường" từ cửa miệng hắn phát ra, nàng chợt nghe bàng hoàng xao xuyến.
20 Thấy Nghệ Thường đứng yên không nói, cô gái áo trắng cười hăn hắc:- A. . . Bát sư muội, nếu biết thế thì tôi đã không nói chuyện Bạch Liên Giáo, mà cái con người đó thật cũng quá tuyệt tình, tại sao lại trở mặt quá mau như thế ?Bạch Liên Giáo đâu có gì không tốt đâu, chính mình mới là tự do tự tại, muốn làm gì thì làm, khoái nhất là chuyện.