Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 961 : Ý Thức Hải, Thiên Đạo Chi Biến.

Chương trước: Chương 959 -960: Bạo Loạn Tinh Hải.



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 961: Ý thức hải, Thiên Đạo chi biến.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Lâm Dịch bảo trì khuôn mặt bình tĩnh có chút tái nhợt của mình. Hai mắt hắn khép mờ, dần dần khôi phục lại một tia thong dong.

Hiện giờ Thiên Đạo Lâm Dịch bắt chước còn xa xa mới đạt được trình độ tùy ý diễn biến. Nếu muốn bảo trì một tia quỹ tích Thiên Đạo kia, hắn phải toàn tâm toàn ý. Cũng may là tâm chí Lâm Dịch cực kỳ kiên cường, mặc dù tư liệu kia có sai lầm rất lớn. Nhưng hắn cũng lập tức loại ý nghĩ này ra khỏi đầu óc. Toàn tâm toàn ý diễn biến Thiên Đạo ngày đó Chu Khắc sử dụng.

Đến hôm nay, bắt chước Thiên Đạo và tự bản thân lĩnh ngộ Thiên Đạo, khác nhau như thế nào?

Bắt chước Thiên Đạo, dù sao thì cũng không phù hợp với bản tính của mình, cho nên phải toàn tâm toàn ý nắm chặt một tia quỹ tích Thiên Đạo mịt mờ kia. Nhưng mà tự mình lĩnh ngộ Thiên Đạo, lại hoàn toàn có thể thuận theo bản tâm. Ai mạnh ai yếu, chỉ cần một mắt là có thể nhìn thấu được!

Một cỗ gió mạnh tàn sát bừa bãi tung hoành chung quanh. Dù thân thể cường hãn phảng phất như đúc ra từ Thiên Đạo của Lâm Dịch cũng như cũ vẫn cảm giác được hàn ý kịch liệt đến thấu xương của cỗ gió mạnh kia!

Gió mạnh lạnh thấu xương gào thét bên tai, Lâm Dịch cắn chặt hàm răng, cố gắng bảo trì một tia hệ với Thiên Đạo! Cỗ gió mạnh này là gió mạnh nhất mà hắn thấy. Dù là Không Gian Loạn Lưu cũng không có lực phá hoại lớn như thế này. Phải biết rằng, thân thể Lâm Dịch hiện giờ cũng không phải cường giả Hư Thần Cảnh bình thường có thể so sánh. Nhưng dù là như thế, hôm nay, chỉ trong nháy mắt hắn đã bị thương. Tuy rằng phản ứng cực nhanh, nhưng nhìn cỗ gió mạnh phá hoại này, khe hở kỳ dị này tựa hồ tùy thời đều có thể sụp đổ.

Dù ở chính giữa đường hầm không gian, Lâm Dịch cũng không có cảm giác nguy hiểm đến như vậy!

Bạo Loạn Tinh Hải, đệ nhất hiểm địa tại Thiên Giới, rốt cục Lâm Dịch cũng lĩnh hội sơ qua rồi.

Hắc động này như không có điểm tận cùng. Lọt vào tầm mắt là một phiến hắc ám, kéo dài liên tục, tựa hồ không có điểm cuối. Lọt vào tai là từng đợt tiếng rít sắc bén khiến da đầu người run lên. Nhưng hiện giờ Lâm Dịch lại không thể phân tâm một chút nào. Một khi khe hở kỳ dị này biến mất, lựa chọn duy nhất của hắn chính là tiến vào bên trong Hổ Thần cư rồi.

Mà loại phương thức tiến nhập Hổ Thần cư này, đến tột cùng có thể xảy ra chuyện gì ay không, cũng có thể biết được rồi.

Rơi vào đường cùng, Lâm Dịch cũng chỉ có thể cắn chặt hàm răng, cố gắng chèo chống.

Thời gian trôi qua, Lâm Dịch vẫn kiên trì.

Trong tinh thần của hắn, một tia Thiên Đạo phảng phất như của Chu Khắc tồn tại. Một đám thần thức phù hợp với quỹ tích của hắn, không ngừng vận chuyển, bảo trì.

Khe hở kỳ dị này tràn đầy nguy cơ. Thời gian dần qua, Lâm Dịch tiến nhập vào một trạng thái chung cực.

Tiếng rít đã không còn bên tai, từng cỗ hàn ý không ngừng xâm nhập vào trong cơ thể cũng lập tức biến mất không còn một mảnh. Trong ý thức Lâm Dịch, hết thảy chung quanh đều đã biến mất không thấy gì nữa. Bên trong tâm thần cũng chỉ còn lại Thiên Đạo của Chu Khắc.

Lại diễn biến một lần nữa. Chợt, một đạo thân ảnh hư vô mờ mịt xuất hiện trong đầu hắn.

Hai đạo thân ảnh bắt đầu nhanh nhẹn nhảy múa trong Ý thức hải của hắn, đó chính là Thiên Đạo của Tố Vân!

Tố Vân và Chu Khắc tựa hồ xác minh lẫn nhau. Từng người không ngừng diễn biến Thiên Đạo của mình trong đầu Lâm Dịch.

Trầm vững xuống như núi, tầm đó, động tĩnh mang theo một cỗ nguy nga và trầm trọng. Khí thế kia bàng bạc khổng lồ, giống như núi cao khiến người không dám nhìn, phiêu miễu như mộng ảo. Cử chỉ tầm đó lộ ra tiêu sái và nhẹ nhàng đến không nói nên lời. Khí tức phiêu miễu mênh mông kia, giống như hải dương khiến nhân tâm cảm giác nhỏ bé lại. Cái này trầm ổn xuống, hai đạo thân ảnh linh hoạt, một trầm trọng một phiêu miễu liên tiếp diễn biến Thiên Đạo từng người trong đầu Lâm Dịch.

Lâm Dịch đã sớm quên hoàn toàn hết thảy. Hiện giờ chỉ còn lại hai thân hình phiêu miễu và trầm trọng cùng với Thiên Đạo mênh mông bàng bạc kia!

Thời gian dần trôi qua, hai thân ảnh tựa hồ càng diễn biến càng kịch liệt. Thời gian dần qua, rõ rằng bắt đầu dung hợp vào nhau.

Thời gian dần trôi qua, một đạo thân ảnh mơ hồ xuất hiện. Một cỗ khí thế quỷ dị như yêu lập tức tràn ngập ra!

Động tĩnh tầm đó, một cỗ khí thức vô cùng quỷ dị, trầm trọng như núi, nhẹ như gió lan tràn ra. Lộ ra hương vị không nói nên lời.

Một tiếng ông thật lớn lập tức vang lên trong đầu Lâm Dịch. Một tia mê mang lập lòe trong hai con ngươi hắn. Nhưng lại lập tức ầm ầm phát sáng rực rỡ!

Thời gian dần trôi qua. Quang mang rực rỡ kia dần ngưng tụ lại thành một bóng người, chính là Lâm Dịch!

Hiện tại, trong ý thức của Lâm Dịch đã không còn Chu Khắc, không còn Tố Vân. Chỉ có một mình Lâm Dịch!

Hai mắt Lâm Dịch này khép hờ, khóe miệng lộ ra một tia tươi cười quỷ dị không nói nên lời. Động tác của hắn khi thì phiêu nhiên như gió, khi thì trầm trọng như như núi, khi thì rộng lớn như biển...Từng động tác của hắn lộ ra một cỗ quỷ dị không nói nên lời. Nhưng mà bên trong loại quỷ dị này. Lại lộ ra một tia mị lực khiến người nhịn không được muốn trầm mê trong đó!

Núi dày đặc, gió nhẹ nhàng! Tầm đó, cử chỉ của hắn phát huy ra tinh tế vô cùng.

Nhưng trong cỗ tinh tế này, lại lộ ra một tia quỷ dị!

Loại quỷ dị này, chỉ là một loại cảm giác. Mặc dù nói không ra lời, nhưng vẫn thật sự cảm giác được quỷ dị!

Động tác của hắn giống như tự nhiên, từng đạo lưu tuyến hoàn mỹ tự nhiên. Dáng thuôn dài như một đầu tơ vàng kia khắc thật sâu trong óc Lâm Dịch.

Hết thảy những cái này, đều là ý thức bản thể Lâm Dịch hoàn toàn tiến vào cảnh giới Vật Ngã Lưỡng Vong mà phát sinh ra. Hắn căn bản không hề cảm ứng gì ở ngoại giới.

Tầm đó, ở ngoại giới, biểu lộ Lâm Dịch đột nhiên chậm rãi cải biến.

Thời gian dần qua, biểu lộ vốn trầm ổn nhưng không khỏi lộ ra một tia lo lắng của hắn biến thành một tia tươi cười quỷ dị. Mà trong lúc mỉm cười, lại để lộ ra một cỗ thong dong bình tĩnh.

Chậm rãi thu liễm khí thế bình ổn lại, khí chất của hắn cũng hoàn toàn phát sinh cải biến. Đây mới là khí chất của bản thân Lâm Dịch! Trong cỗ yêu dị này lại sinh ra một tia thân cận, trong cỗ trầm ổn lại mang theo một phần tiêu sái!

Mà vòng tròn năng lượng kỳ dị bên cạnh hắn lại chậm rãi tiêu tán. Tuy rằng khe hở biến mất, nhưng trong nháy mắt, gió chung quanh tựa hồ biến thành nhu hòa, tiếng rít chói tai cũng biến mất không thấy gì nữa. Mà cỗ hàn ý không ngừng xâm nhập thân thể Lâm Dịch, trong nháy mắt cũng biến mất vô ảnh vô tung!

Lâm Dịch cứ như vậy khép hờ hai mắt. Khóe miệng mang theo một tia mỉm cười yêu dị đến cực điểm. Trên người hắn không có huyết sắc quang mang, cũng không có khe hở kỳ dị nào. Nhưng chính là như vậy, khi thân thể hắn tới chỗ nào, gió mạnh trong phạm vi một kilomet chung quanh hắn đều biến thành gió nhẹ, nhẹ nhàng phất động. Hắn lộ ra bộ dáng tiêu sái thoải mái nói không nên lời, gió nhẹ mây nhẹ...

Loading...

Xem tiếp: Chương 962 -963: Ngưng Thần Kỳ.

Loading...

Bạn đã đọc thử chưa?

Ông Chủ Kiêu Ngạo

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 81


Quan Trường Vô Nhai

Thể loại: Đô Thị

Số chương: 117


Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Thể loại: Ngôn Tình, Đam Mỹ

Số chương: 174


Tang Thi Luyến Ái Nhật Ký

Thể loại: Bách Hợp

Số chương: 13