Tìm chuyện

Gõ vào bất kể từ gì bạn nhớ để tìm kiếm Ví dụ: Tên truyện, Tên tác giả, Tên nhân vật...
Để tìm kiếm chính xác hơn, Bạn có thể kết hợp nhiều từ khóa tìm kiếm và đưa vào trong ngoặc kép. Ví dụ: "Từ khóa 1" "Từ khóa 2"
Hệ thống hỗ trợ tìm kiếm với cả tiếng việt có dấu và không dấu

Chung Cực Truyền Thừa Chương 1153 -1155: Hội Nghị Bách Nguyên Tông.

Chương trước: Chương 1152 : Diễn Trò. (3)



Chung Cực Truyền Thừa

Tác giả: Vũ Thần Vũ

Chương 1153-1155: Hội nghị Bách Nguyên Tông.

Nhóm dịch: Dungnhi

Nguồn: Vipvandan

Share by MTQ

Chương 1155: Hội nghị Bách Nguyên Tông. (3)

- Đương nhiên.

Mang trưởng lão kiên định nói:

- Không những muốn chiến mà còn muốn chiến thắng.

Thôi trưởng lão kia hừ lạnh một tiếng nói:

- Chiến thắng sao? Hừ, nói thật dễ a. Thanh Long Bảo có mười ba Long tích, mỗi một Long tích đều có một cường giả Hư Thần Cảnh, trong mười ba Long Tích cực mạnh kia có năm gã cường giả Thần Cấp tọa trấn, ngươi nhìn lại Bách Nguyên Tông chúng ta xem? Chiến sao? Lấy cái gì để chiến? Không đợi Mang trưởng lão ngươi chạy tới chiến, chỉ sợ người của Thanh Long bảo vây lại cũng khiến cho ngươi chết bất đắc kỳ tử rồi a.

Mang trưởng lão dường như có chút giận dữ nói:

- Ta thừa nhận thực lực Thanh Long Bảo mạnh mẽ, nhưng thế thì sao? Bọn hắn có cường giả Thần Cấp, Đông Nam Thiên chúng ta không có sao? Mười ba Long Tích của bọn hắn quả thực lợi hại, thế nhưng cường giả Hư Thần Cảnh của Đông Nam Thiên cũng không khi dễ được đó thôi. Hừ...Ngay cả cái tên Lâm Dịch kia, không hề qua lại với Bách Nguyên Tông, thậm chí còn có chút hiềm khích, lại vì chuyện Thanh Long Bảo mà không tiếc xâm nhập vào sào huyệt đối phương, quấy nhiễu bọn chúng. Thôi trưởng lão ngươi thân là ngũ trưởng lão Bách Nguyên Tông, không những không chịu nghĩ cách đối địch, ngược lại trước tiên nghĩ cách né tránh cho tốt. Thôi trưởng lão, ngươi rốt cuộc có rắp tâm gì?

Sắt mặt Thôi trưởng lão tức thì đỏ lên, đang ngồi cũng bật dậy, phẫn nộ quát:

- Ngươi nói lời này là có ý tứ gì? Thôi mỗ làm như vậy chính là nghĩ vì toàn cục, há lại suy nghĩ cho bản thân mình? Thực lực của Thanh Long Bảo mạnh mẽ như vậy, xung quanh Bách Nguyên Tông cường địch san sát, ngươi nói chiến, căn bản là dẫn Bách Nguyên Tông đi trên tử lộ mà thôi. Ta còn chưa nói tới ngươi rắp tâm chủ chiến là có ý tứ gì ngươi lại giám nói ta trước?

Mang trưởng lão kia không cho là đúng, cũng đứng lên tức giận nói:

- Ta xem ngươi căn bản là nhát gan sợ chết, sống nhiều năm trong hòa bình như vậy, sợ rằng đã đem huyết tính của ngươi bào mòn không còn một mảnh rồi a? Chiến tranh không phân biệt khoảng cách. Trên chiến cường nếu như nhường đường cho địch nhân chính là tự đập đá vào chân mình. Cản trở bước tiến của địch nhân, đừng làm ảnh hưởng tới việc Thôi trưởng lão đang hưởng thụ cuộc sống a...Ta nói đúng chứ?

- Ngươi...

Thôi trưởng lão giận không thể nói ra được, trên người tức thì truyền đến ba động năng lượng.

Mang trưởng lão kia cũng không phải là người dễ chọc, năng lượng trên người tức thì cũng nhộn nhạo, tình huống hết sức căng thẳng.

- Được rồi, được rồi. Đều bình tĩnh một chút, đừng có để đám người Thanh Long Bảo còn chưa tấn công nội bộ chúng ta đã đấu đá nhau rồi. Ta tin tưởng là chiến cũng tốt, né tránh cũng tốt, đều là vì suy nghĩ cho Bách Nguyên Tông. Mang trưởng lão, những lời vừa rồi ngươi nói Thôi trưỡng lão đúng là có chút quá lên rồi.

Mang trưởng lão trầm ngâm, sau đó hít sâu một hơi nói:

- Tiểu đệ vừa rồi có chút kích động, mong rằng Thôi trưởng lão không để bụng.

Thôi trưởng lão hừ lạnh một tiếng, cũng không có đáp lại.

Bầu không khí chung quanh lần thứ hai lại yên lặng, một lát sau, môt người ngồi bên phải chậm rãi mở miệng nói:

- Thôi trưởng lão nói không sai, thế lực của Thanh Long Bảo quả thực mạnh mẽ, mười ba Long Tích tung hoành thiên hạ, quả thực không phải là thứ mà Bách Nguyên Tông chúng ta có thể chống lại. Hơn nữa mục tiêu lần này bọn hắn tấn công chỉ là một diện vị nho nhỏ mà thôi. Chúng ta không cần phải ngạnh kháng.

Sắc mặt Mang trưởng lão tức thì biến đổi, vừa định nói, người nọ lại mở miệng nói tiếp:

- Thế nhưng chính bởi vì như thế cho nên chúng ta nhất định phải chiến. Vô luận là thắng hay bại đều phải chiến.

Kỳ Dương cảm thấy có chút ngoài ý muốn, không khỏi ngạc nhiên hỏi:

- Bạch trưởng lão nói như vậy là có ý gì?

Người nọ khẽ cười, sau đó nói tiếp;

- Có ba nguyên nhân. Thứ nhất, cũng là nguyên nhân quan trọng nhất. Đối phương chính là thế lực của Huyền Đông Thiên, thế nhưng lại là thế lực cực mạnh ở Huyền Đông Thiên. Bằng vào điểm này, chúng ta không thể làm như không thấy. Thù của Hắc Long Thần đại nhân, chúng ta không có biện pháp báo. Thế nhưng bọn chúng lại dám công khai tiến vào phạm vi thế lực của Nam Thiên chúng ta. Cũng không kiêng nể gì mà phá hủy diện vi, nếu để chúng thành công làm vậy thì chúng ta phải thực sự xin lỗi Hắc Long Thần đại nhân rồi.

Những người khác đều không khỏi rùng mình, nói tới Hắc Long Thần đại nhân, tất cả mọi người đều không khỏi kính ngưỡng.

Người nọ dừng một chút rồi lại nói tiếp:

- Thứ hai, chính là mục đích của đối phương. Mục đích của bọn họ là gì? Là diện vị thứ nguyên sao? Thử nghĩ xem, đại lục Bạch Đế kia đối với Bách Nguyên Tông chúng ta chi là một diện vị thứ nguyên không có gì quan trọng, lại nhỏ tới mức không thể nào nhỏ hơn nữa. Nhưng đối với Thanh Long Bảo kia nó là cái gì? Không có chút khoa trương nếu như nó, đối với Thanh Long Bảo kia, diện vị thứ nguyên bọn hắn không có một vạn cũng có tám nghìn a? Đối với bọn hắn mà nói, còn nhiều hơn chúng ta không ít. Thế nhưng một diện vị nhỏ như vậy dựa vào cái gì có thể khiến cho Thanh Long Bảo cảm thấy hứng thú? Mục đích của bọn hắn là gì? Là gần diện vị của bọn chúng hay là Thanh Long Bảo kia còn có một kế hoạch đáng sợ hơn ở phía sau nữa? Điều này chúng ta cũng không thể nào biết được, vì vậy, chỉ cần có một chút có thể thử, chúng ta cũng phải chiến, bất luận như thế nào cũng phải chiến.

Tất cả mọi người đều im lặng, hai hàng lông mày nhíu lại. Bạch trưởng lão này phân tích quả thực không sai. Một quái vật lớn như Thanh Long Bảo, sao lại có thể rảnh rỗi, sinh ra hứng thú đối với một diện vị nhỏ nhoi, cách xa hàng tỉ dặm mà đến hủy diệt? Đến tột cùng mục đích của bọn họ là diện vị nhỏ nhoi kia hay là phía sau còn có một âm mưu cực lớn nữa?

Mặc kệ mục đích của bọn hắn là vì diện vị kia ở gần hay là phía sau có âm mưu cũng được, quả thật không chiến cũng phải chiến.

Đầu lông mày Kỳ Dương nhíu lại, sau đó chậm rãi nói

- Vậy còn nguyên nhân còn lại?

Bạch trưởng lão cười nói:

- Nguyên nhân thứ ba chính là: Trận chiến này cũng không phải là trận chiến của riêng mình Bách Nguyên Tông và Thanh Long bảo. Mà là trận chiến của Đông Nam Thiên và Huyền Đông Thiên...Làm thế lực số một ở Đông Nam Thiên này, Bách Nguyên Tông chúng ta muốn bứt ra cũng không được.

- Bạch trưởng lão tại sao lại nói ra những lời đó?

Người bên trái lúc trước vẫn không nói gì, chợt nhíu mày, mở miệng.

Bạch trưởng lão nhìn hắn một cái, sao đó rồi chậm rãi nói:

- Trong mấy vị trưởng lão ngồi đây, niên kỷ của Bạch mỗ nhỏ nhất. Tin rằng tuyệt đại bộ phận mọi người đã từng trải qua Ngũ Thần biến đi a.

Những lời Bạch trưởng lão vừa nói ra, biểu tình trên mặt Kỳ Dương, người thứ nhất bên phải và thứ nhất bên trái đều thay đổi, tức thì trầm xuống, trầm mặc không nói gì.

Bạch trưởng lão nhìn quanh bốn phía rồi nói:

- Bạch Hổ Thần năm đó bị tứ thần vây công, có nguy cơ thần hình câu diệt. Mà Hắc Long Thần trong thời khắc mấu chốt lại chạy tới, hai người liên thủ, tuy rằng không thể chạy thoát khỏi kết cục ngã xuống. Thế nhưng cũng khiến cho tứ thần còn lại bị thương nặng. Lâm vào trong ngủ say, vì vậy, hơn sáu vạn năm qua, toàn bộ Thiên Giới coi như thái bình. Thế nhưng, hiện nay trải qua sáu vạn năm, có còn ai nhớ những lời khi Thanh Long Thần bị thương nặng nói qua không? nguồn

Xem tiếp: Chương 1156 -1157: Dư Luận.


Bạn đã đọc thử chưa?

Cô Nàng Lập Dị

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 5




Người Tôi Thích Chính Là Em

Thể loại: Truyện Teen

Số chương: 50


Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Thể loại: Ngôn Tình

Số chương: 271