41 "Anh Tiêu, Lão Quỷ bên kia ngậm miệng quá chặt, có cần phải dùng chút thủ đoạn không?” Mục Mộc đột nhiên hỏi. Người đàn ông di chuyển cái ly, chất lỏng trong ly sóng sánh bờ mép theo chuyển động của anh ta, chỉ nghe anh ta lười biếng nói: "Hắn là một người sợ chết, người sợ chết… nhất định không muốn chết?""Đã hiểu.
42 "Thiên Thanh, cô táo bón à?" Lý Dược nhìn Mộ Thiên Thanh, mặt kinh ngạc đùa giỡn hỏi. Dù sao Lâm Hải cũng là người lớn tuổi, dĩ nhiên cũng sáng suốt hơn, thấy Mộ Thiên Thanh tiếp điện thoại xong trên mặt cũng có gì đó không thích hợp, quan tâm hỏi: "Có chuyện gì không?" "Không có.
43 Mộ Thiên Thanh bĩu môi, ai oán cất điện thoại vào trong túi, đón nhận ánh mắt sâu xa của Lãnh Tĩnh Hàn. . . "Người đàn ông của cậu!" Chỉ năm chữ đơn giản cũng làm cho không khí trở nên lạnh lẽo.
44 Đến gần tối, bầu trời âm u đen kịt giống như muốn sụp xuống, chỉ nghe thấy một tiếng sấm rền vang, ngay sau đó mưa đổ xuống xối xả như trút nước làm cho người đi đường trở tay không kịp.
45 Editor: Mèo Thượng Quan Mộc ngồi ở trên ghế sa lon, ánh mắt vẫn nhàn nhạt nhìn bốn phía, khóe miệng lơ đãng nâng lên thành một đường cong nhẹ, mặc kệ là lúc nào thì trong căn hộ không lớn này đều là chỉnh chỉnh tề tề.
46 Editor: Mèo mũm mĩm Thượng Quan Mộc lạnh lẽo đi vào, toàn thân lộ ra sát khí, ánh mắt của anh phức tạp nhìn Mộ Thiên Thanh, ra lệnh: "Mộ Thiên Thanh, đến phòng làm việc của anh.
47 Mộ Thiên Thanh nhìn Thượng Quan Mộc, Thượng Quan Mộc cũng nhìn cô, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong bất chợt hình như thế giới bên ngoài không còn liên quan đến bọn họ nữa.
48 Thượng Quan Mộc khí phách bảo vệ bạn gái đã yêu nhau năm năm, tuyên bố về công về tư đều tin tưởng Mộ Thiên Thanh vô điều kiện. Hình Thiên nhìn tựa đề này, khinh thường cong khóe miệng, anh thu hồi tầm mắt nhìn về phía Lãnh Tĩnh Hàn nói: "Joy nói mọi việc ở bên kia đã ổn định.
49 Thượng Quan Mộc buồn bã thu hồi ánh mắt, lúc xe chạy qua một khúc quanh của con phố đông đúc, một chiếc xe lướt qua xe của anh, người ngồi bên trong xe khẽ nghiêng đầu nhìn chiếc Land Rover xuyên qua màn mưa, khóe miệng nhếch lên tạo thành một nụ cười tàn bạo mà quỷ quyệt.
50 Thượng Quan Mộc đưa Mộ Thiên Thanh trở về chung cư, lấy ra trong xe đồ dự bị cái ô tặng cô đến dưới lầu, giọt mưa vỗ cây dù, âm thanh như vậy không cảm thấy bất kỳ lãng mạn, lại làm cho người tôi tâm phiền ý loạn?"Em nghỉ ngơi một chút đi, buổi chiều anh tới đón em.
51 "Cháu cảm thấy Mộ Thiên Thanh là người như thế nào?" Lãnh Tiếu Thiên đột nhiên hỏi. Đồng thời ông cũng đặt ly trà trong tay vào trong khay trà, ly trà đụng vào mặt bàn đá Lưu Ly phát ra âm thanh làm chấn động trái tim của Đường Lam.
52 Mưa tí tách, bầu trời âm u. Lãnh Tĩnh Hàn đút tay trong túi quần, đứng ở cửa sổ sát đất trong biệt thự, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra bên ngoài, đèn đêm trên sân cỏ bị nước mưa làm nhòe, phát ra ánh sáng mờ mờ.
53 Thượng Quan Mộc kéo thân thể Mộ Thiên Thanh qua, nhẹ nhàng nói: "Nếu em không muốn nói thì anh sẽ không hỏi, nhưng. . . Thiên Thanh, em nên biết bả vai của anh vĩnh viễn chỉ thuộc về em mà thôi.
54 Trong sảnh lớn của trường cảnh sát, mọi người nâng rượu tâm sự.
Khóe miệng Đường Lam chứa đựng nụ cười quyến rũ mà thanh nhã ứng trả lời những người chào hỏi, mặc dù là ngày kỷ niệm thành lập trường của trường cảnh sát nhưng cá nước luôn không thể chia lìa, người trong giới kinh doanh cũng tới không ít, là Tổng giám đốc của tập đoàn Thiên Lân, tất nhiên là cô cũng bận rộn đến mỏi mệt.
55 Một tiếng động vang nhỏ, thông qua ống hãm thanh đạn súng lục được bắn ra nhanh chóng bay về phía Mộ Thiên Thanh. . . Tốc độ nhanh tới mức làm người ta chắc lưỡi hít hà.
56 Lãnh Tĩnh Hàn chậm rãi bò dậy, lãnh đạm sửa sang lại quần áo, ánh mắt thâm thúy nhìn người ở phía sau ngọn lửa và cột khói đen khổng lồ. . .
Đối phương cũng đã đứng lên, khóe miệng chứa đựng nụ cười thản nhiên, nghênh đón tầm mắt của Lãnh Tĩnh Hàn từ sau ngọn lửa.
57 "Anh Thiên, anh đúng là liều. . . Anh không sợ bọn họ thật sự đi lên hay sao?"
Hình Thiên nhìn về địa phương Thượng Quan Mộc và Mộ Thiên Thanh biến mất, cười cười, nói: "Bọn họ sẽ không đi lên.
58 “Vâng. " Hình Thiên đáp một tiếng sau đó nói: “Bọn họ nổi lên trong thương giới vào ba năm trước đây. Lấy thế ngựa đen nhanh chóng khẳng định vị thế ở thương giới.
59 “Tại sao đối phương lại cố ý nói giao dịch của Dạ Ưng có liên quan đến tập đoàn Thiên Lân. Hai bên có quan hệ gì với nhau…”
Suy nghĩ này chiếm toàn bộ tâm trí Mộ Thiên Thanh, cô từ từ xâu chuỗi lại những việc kì lạ xảy ra gần đây, như tìm ra được manh mối gì đó nhưng rồi lại thiếu đi một mắt xích quan trọng để kết nối các dữ kiện với nhau.
60 Lãnh Tĩnh Hàn khẽ nhíu đôi mắt chim Ưng, con ngươi sâu không thấy đáy như muốn cắn nuốt người đang đứng trước mặt, lạnh lùng nói: “Em lặp lại lần nữa?”
Mộ Thiên Thanh thấy thần sắc Lãnh Tĩnh Hàn như vậy thì trong đầu cảm thấy mờ mịt, thân thể không tự chủ được lùi về phía sau cho đến khi cảm thấy không còn đường lùi nữa mới dừng lại.