561 Chòm Đại Hùng. Hàn Băng Ngưng lau mồ hôi, nghỉ ngơi khoảng mười phút rồi lại bắt đầu một lượt tu luyện mới. Sylar liên tục khiến thể lực nàng tiêu hao gần như tới cực hạn, thế nhưng nàng cắn răng kiên trì, kiếm chiêu không hề rối loạn.
562 Mãi tới tận khi tiến vào thôn Hồng Thảo, Thạch Dũng cùng các đồng đội của hắn vẫn còn ngây ngẩn. Thắng lợi?Thật sự thắng lợi?Thạch Dũng bỗng thấy mê man, lam triều thi thoảng lại phát sinh, nhiều làn chúng thậm chí chẳng khác gì động đất, đất đá trôi, hồng thủy.
563 Barbara là một người lùn xanh bình thường nhất không có điểm nào hơn g, trong đội ngũ cũng chẳng dễ thấy. Thực lực hắn thấp kém, luôn bị người khác bắt nạt, thế nhưng tính cách hắn khéo đưa đẩy, biết cách nịnh bợ, ngược lại sống cũng tạm ổn.
564 "Chủ nhân được gọi là kẻ xâm nhập là do năm xưa chủ nhân xông vào Lam Hải. Trận chiến đầu tiên của chủ nhân chấn nhiếp Lam Hải, người dùng sức một mình, đối kháng với binh đoàn Bạch Lệnh lúc đó có danh xưng Lam Thủ.
565 Kiếm tiền là một nan đề trên thế giới này, ở thế giới mới cũng vậy. Hơn nữa Thương Châu hẻo lánh lạc hậu, xứ này vốn cực kỳ bần cùng, muốn kiếm tiền ắt phải ra khỏi noi này.
566 Bốn phía xung quan pháo đài là mặt đất màu đen bằng phẳng, như một khoảng san rộng rãi, càng khiến người ta lấy làm lạ là nó nối liền một khối cùng tường thành.
567 "Sao nào?"Đường Thiên chống đầu gối, mồ hôi uốn lượn như suối, chảy dọc gò má của gã, nhỏ xuống sàn nhà. Gã như vớt từ trong nước ra, quần áo ướt đẫm mồ hôi, sắc mặt trắng bệch, hít thở nặng nề như kéo bế, gã cảm giác mình muốn cử động một ngón tay cũng không được.
568 Cơ thể Đường Thiên hơi nghiêng về phía trước, gã như con báo vận sức chờ phát động, như con gấu dữ chuẩn bị tấn côn. Đôi mắt khép chặt lúc này mở bừng, ánh sáng lạnh lẽo chiếu thẳng vào lòng người, như ánh đao dưới bông tuyết.
569 Bốn mươi sáu người, thân hình biến ảo, năng lượng phùn trào, ẩn hiện hình rồng. Bọn họ liền thành một khối, hào quang bao phủ bọn họ như rồng triển thân, nhào về phía Đường Thiên.
570 Thạch Sâm ngẩng đầu lên, quan sát thiếu niên đã đánh bại mình. Cảm giác đầu tiên của hắn là tuổi trẻ, quả thật quá trẻ! Ngoài ra, hắn không thấy bất cứ ưu điểm gì, không có sự tự tin của đệ tử thế gia, không có thong dong nắm chắc mọi thứ, càng không có vẻ tùy ý như thường.
571 Đường Thiên mệt như đống bùn nhão nằm trên mặt đất. Gã nhìn bầu trời đên xuất thần, thở hổn hển, mặc ồ hôi chảy dọc gương mặt. Gã không biết vì sao mình lại tức giận đến vậy, nhưng gã rất tức giận.
572 Địch Địch Tùng lộ vẻ suy tư, lời giải thích của Barbara là điều trước đây hắn không nghĩ tới. Tri thức liên quan tới binh đoàn hắn đều học được trong học viên pHân Cách.
573 "Nhiệm vụ đầu tiên của các ngươi là đấu luyện. "Thạch Sâm khi nghe nhiệm vụ này, thần sắc rất bình thản, đấ luyện thôi mà, thoải mái thôi. Vừa hay bọn họ cũng cần thích ứng với trang bị mới, tuy bọn họ lần đầu đấu luyện nhưng Thạch Sâm không để trong lòng.
574 Thạch Sâm khiếp sợ trước tốc độ tiến bộ của đại nhân, vài ngày ngắn ngủi, số người đấu luyện đã lên tới hai mươi lăm ngươi. Dưới tay hắn đều là U Châu Quỷ Kỵ, đều là tinh nhuệ chân chính thực lực của họ ra sao, không ai hiểu rõ hơn Thạch Sâm.
575 "Thành thật một chút!"Trên lưng Thạch Dũng đau xót, máu tươi bắn toé ra, một vết roi hằn trên lưng hắn. Thạch Dũng ko hé răng, ánh mắt hắn lộ vẻ thù hận.
576 Lăng Húc tùy ý điên cuồng, Hạc mờ ảo kỳ vĩ, nhưng đều không khiến Tôn Kiệt chấn động mạnh như Tỉnh Hào. Tỉnh Hào lúc này trông càng thêm bình thường, thế nhưng Tỉnh Hào lúc này lại bất giác thu hút ánh mắt mọi người.
577 Tôn Chính cũng há hốc mồm, bê đê. . . Mặc dù hắn là phường giá áo túi cơm, thế nhưng vẫn hiểu người anh họ này hơn người thường nhiều. Anh họ của hắn ngày thường dáng vẻ hiền lành lịch sự, với bất cứ ai cũng khiêm tốn lễ phép.
578 Người khai sáng Mười Hai Cung Hoàng Đạo đã mang võ kỹ Thánh Vực tới Thiên Lộ, đồng thời hoàn cảnh năng lượng thấp hồn cao tại Thiên Lộ đã phát triển ra võ kỹ hoàn toàn khác với Thánh Vực.
579 Đường Thiên như con ếch, hai tay hai chân đột nhiên đạp xuống dưới, nỗ lực giảm bớt tốc độ rơi của mình. Tốc độ hơi chậm lại, tuy mức độ rất nhỏ, thế nhưng Đường Thiên lập tức phấn chấn, trong đầu gã hiện lên một suy nghĩ cực kỳ to gan.
580 Mầm Mầm hung tàn như vậy cũng khiến Đường Thiên giật mình, thế nhưng suy nghĩ đầu tiên của gã lại là tên nhóc này cái gì cũng ăn, không bị tiêu chảy chứ? Nhưng thấy sắc mặt Mầm Mầm thỏa mãn, hiển nhiên không vấn đề gì, thế nhưng sắc mặt và dáng vẻ ngốc nghếch lại giống như ăn no quá tới mức choáng váng.