81
82
“Không có nếu như. . . . . . ”
Lời nói của Hàn Khuynh Thược giống như một chậu nước lạnh đổ từ trên đầu Ninh Doãn Tích đổ xuống, khiến cho anh cảm giác được từng trận lạnh buốt.
83
Ninh Doãn Tích bĩu môi một cái, nhìn bóng dáng xinh đẹp của Hàn Khuynh Thược tự nhiên rời đi.
Tại sao bây giờ anh lại cảm giác được ngay cả bóng lưng của tiểu nha đầu này cũng có vài phần tương tự!
Trong tay nắm vài cọng tóc, thái độ làm cho người ta khó có thể hình dung.
84
85
Đây là yến hội thuộc về tầng lớp nhân sĩ.
Trong đại sảnh sáng chói, tiếng nhạc êm tai từ sảnh chính truyền ra, bay vào tai mỗi người
Trong tay cầm ly rượi đế cao, loại rượi đỏ như máu tươi lay động trong ly.
86
Mọi người đều quay đầu, nhìn về phía cửa ra vào.
Ninh Doãn Tích nhìn sang, hơi sững sờ, Châu Tiêu Bằng? !
Tất cả mọi người biết, thiết kế Ninh thị cùng tập đoàn Chu thị luôn như nước với lửa không tan ra, giúp nhau cạnh tranh.
87
"Hít. . . " Mọi người hít vào một hơi.
Đây là một vòng trang sức như thế nào đây?
Vòng trang sức từ 21 viên bảo thạch hồng sâu chuổi thành. Mỗi viên đều như máu tươi ướt át.
88
89
"Một ngàn vạn. . . "
Toàn thân Ninh Doãn Tích chấn động. Giọng nói này rất quen thuộc!
"Tôi nói, tôi ra một ngàn vạn!"
Hàn Mộ chậm rãi đi đến, gót giày cao bảy phân giẩm kêu vang trên sàn nhà!
Nhìn lướt qua bốn phía, khóe miệng Hàn Mộ mỉm cười nói, nên tới, đều tới đông đủ!
"Tiểu Mộ.
90
"Đây. . . " Ninh Trúc Mặc nhìn chìa khóa vàng trong tay Hàn Mộ, bàng hoàng ông nhìn vê phía Ninh Doãn Tích, ánh mắt thăm dò.
Mặt Ninh Doãn Tích liền biến sắc.
91
92
"Ầm. . . " Ba chữ rơi vào trong trái tim Hứa Tâm Lam, toàn thân bà chấn động, sắc mặt tái nhợt.
"Thược Thược, làm sao con biết bà ngoại?" Hàn Mộ không thể tin được nhìn Hàn Khuynh Thược, giống như nó đã biết được chuyện gì rồi.
93
94
"Ông!" Ninh Doãn Ngân dùng giọng nói châm chọc Ninh Trúc Mặc "Dường như yến tiệc của ông sắp bị phá hỏng!"
"Một yến tiệc mà thôi!" Ninh Trúc Mặc mỉm cười: "Hai mẹ con này vì Hứa Tâm Lam mà đến.
95
96
"Rất tốt. Bây giờ, có thể biết rõ tất cả. " Hàn Khuynh Thược đứng nghiêm túc, dùng ánh mắt khinh thường nhìn Hứa Tâm Lam.
Chỉ thấy Hứa Tâm Lam cười ngây ngô vài tiếng.
97
98
"Bà đáng chết. . . . . . . " Khóe miệng Hàn Khuynh Thược nhếch lên, sắc mặt lạnh lùng lẽo như tuyết rơi tháng mười hai.
Họng súng chỉ thẳng vào Hứa Tâm Lam, muốn bóp cò.
99
Chu Tiêu Bằng có chút bi thương ôm bả vai Hứa Tâm Lam rời đi. Đột nhiên, Chu Tiêu Bằng dừng bước, quay đầu lại: "Có thể nói cho tôi biết, tại sao mẹ tôi lại biến thành như vậy không?"
Vẻ mặt Hàn Mộ dừng lại.
100
"Con. . . . . " Ninh Trúc Mặc khiếp sợ một câu cũng không nói nên lời, ông ngơ ngác nhìn Hàn Khuynh Thược, cảm xúc trên mặt không biết là vui hay buồn!
Hàn Khuynh Thược không nói một câu, chở trừng to hai mắt nhìn Ninh Trúc Mặc.