101
102
Tập đoàn Ninh thị, văn phòng tổng giám đốc.
Một tay Ninh Doãn Ngân chống lên trán, vẻ mặt làm cho người ta không nhìn ra là vui hay buồn.
"Ngân.
103
104
Ánh mắt hồ ly của Ninh Doãn Ngân nhìn chằm chằm vào cánh cửa, hai mắt vẫn không nhúc nhích. Khóe miệng hơi cong lên, khơi lên một tia đắc ý không nói nên lời.
105
106
"Tôi nghĩ hợp tác giữa chúng ta không cần nữa!"
Lời nói của Hàn Mộ làm cho Ninh Doãn Ngân chấn động cả người, lông mày hơi nhíu lại.
Nhưng mà chưa đến năm giây, anh đã khôi phục lại trạng thái bình tĩnh tự nhiên.
107
108
"Cô đang trốn tránh cái gì. . . . . "
Lời nói của Ninh Doãn Ngân làm cho Hàn Mộ thất thần.
Trốn tránh cái gì?
Đúng vậy, thật ra cô đang trốn tránh.
109
110
Khu nhà cao cấp của nhà họ Ninh.
Hai mắt Ninh Trúc Mặc vẫn nhìn chăm chú không rời mắt vào cô bé trước mặt, ria mép hơi nhếch lên, chọc cho cô bé nào đó cười ha ha không ngừng.
111
112
"Hả?" Lời nói của Hàn Khuynh Thược làm Ninh Trúc Mặc nhíu mày lại.
"Mẹ của con phải về Mỹ rồi!" Hai tay Hàn Khuynh Thược khoanh trước ngực, nhìn Ninh Trúc Mặc.
113
114
"Nếu không muốn con về Mỹ, vậy cũng không phải không có cách. . . . . . . . "
Trong mắt Hàn Khuynh Thược hiện lên ý cười.
"Thật sự?" Ninh Trúc Mặc vừa nghe, lập tức hơi vui mừng, sức lực cầm tay Hàn Khuynh Thược tăng thêm vài phần.
115
116
"Cái này. . . . . . . " Lông mày Ninh Trúc Mặc nhíu lại. Đứa cháu này cũng có thể như ý của mình. Nhưng trong chuyện hôn nhân. Ông đã từng sắp xếp cho anh, ví dụ như Bạch Thanh Tinh.
117
118
"Ông nội" Ninh Doãn Ngân mở cửa đi vào, nhìn thấy ánh mắt Ninh Trúc Mặc hơi kỳ lạ.
Sao anh cảm thấy không khí trong phòng khách hơi kỳ quái, cũng hơi quen thuộc.
119
120
Giọng nói không vui không buồn của Ninh Trúc Mặc truyền vào lỗ tai Ninh Doãn Ngân
Ninh Doãn Ngân đau đầu nhắm mắt lại.
Nếu cô bé kia là con của anh, cuối cùng ông cụ có thể tiếp nhận con bé không?
Con nữa, người phụ nữ kia.