361 Thanh âm băng lãnh của Dịch Vân vang lên trong đêm. Lẳng lặng nhìn hết thảy phát sinh trong mộ viên, tiếng cười giận dữ khoái ý của Mặc Tây vẫn theo gió, trái ngược hoàn toàn với giọng nói đạm mạc của thiếu niên.
362 Mọi người nghe vậy tất cả đều ngẩn ra. Chỉ nghe Dịch Vân lạnh lùng thốt: “Mẫu thân sinh tiền bị các ngươi vô cùng lạnh nhạt, sống không vui, không cảm giác.
363 Kẻ vốn không nên tới, không được chào đón và chỉ mang lại toàn những phiền toái cũng như rắc rối, Bá Nạp Đốn, cuối cùng cũng đã dẫn theo đám tộc nhân lủi thủi rời đi! Mang theo cả bầu không khí đầy áp bách khẩn trương, trả lại cho vườn mộ một đêm xuân thanh tân yên tĩnh! Dịch Vân mỉm cười: "Bố Lỗ Thác đại nhân.
364 Âm thanh nghi hoặc vừa vang lên, một bóng người bất ngờ xuất hiện. Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo bào trắng, tầm bốn mươi tuổi. Nhìn thấy người này, Bá Nạp Đốn lập tức cúi đầu cung kính: "Tôn nhi Bá Nạp Đốn, bái kiến Tổ tiên!" Người đàn ông áo trắng này thậm chí còn trẻ hơn cả Mặc Tây và Bối Cách, vậy mà Bá Nạp Đốn lại dùng lễ vãn bối mà ra mắt với tổ tông, thật vô cùng kỳ quái.
365 Lão tổ cười nói: “Mấy người kia thiệt đúng là, tu luyện không phải là cứ ăn không là được, tu vi đều dừng lại ở cảnh giới Cửu Tinh đỉnh phong, không thể tiến thêm nữa, từ hơn một trăm năm trước, bản tổ liền ra lệnh cho bọn họ toàn bộ bế quan tiềm tu, nếu một ngày không đột phá cảnh giới tinh vực, thì không được phép xuất quan, đột phá xuất quan ở Tân Đức Lý Tư cấm địa này, hiện giờ cũng chỉ có bổn tọa cùng với Phổ Hân Độc Thủ, mấy người còn lại ngươi đương nhiên không thể thấy được bọn họ.
366 Trông vẻ mặt của Lão tổ có vẻ không vui, lần đầu lộ ra thần sắc bất mãn, Bá Nạp Đốn xấu hổ: “Bẩm Lão tổ, hắn là con thứ tư trực hệ của gia tộc, cùng với người ta vừa nói khi nãy - Dịch Vân trong quá khứ từng có xung đột, cho nên mới có hành động thất thố như vậy.
367 Mùa xuân tươi đẹp trong lịch sử Khung Võ năm ấy, được khen là đã tổ chức nên một Đại hội Ma Đấu đặc sắc nhất trong hơn ba mươi lần thịnh hội từ trước đến nay.
368 Một tòa cung điện còn to lớn hơn gấp mấy lần so với nơi diễn ra đại điển phong tước ở chính điện của hoàng cung của Kỳ Vũ. Tường đá thuần một màu trắng, mấy trăm cây cột đá điêu khắc hoa mĩ dựng san sát nhau ở trong diện.
369 Giữa trưa, ánh mặt trời chói chang, Mễ Nặc một mình ngồi ở giữa Diễn võ ma trận, cấm địa phía sau núi của học viện, giữa ngẩn người nhìn bốn phía vách núi đến xuất thần.
370 “Làm sao có thể được?” Sau một lúc ngây người, hắn vô cùng khó khăn mới nói ra được một câu như vậy. “Bố Lạp Tác mất hết 3 ngày mới đưa ra được kết luận kia.
371 Vẫn bám theo sát, người vụng trộm đi tới dĩ nhiên là nàng, Dịch Vân có vẻ ngoài ý muốn. Nàng không phải đã trốn đi rất xa, ngay cả nói cũng không dám nói vài câu, thế nào hiện tại dám đơn độc một thân theo đuôi đến, nàng bỗng nhiên đổi tính? “Trời ạ! Ngươi thật muốn đi vào Lạc Nhật Sơn Mạch? Mễ Mễ Lộ nhìn Dịch Vân đứng ở lối vào khu rừng, đi thêm từng bước, chính là khu vực rộng lớn nhất Kỳ Võ đế quốc, cũng là sào huyệt ma thú đáng sợ nhất.
372 Mặt đất hơi rung lên, một con thú khổng lồ thoáng cái đã xuất hiện ở cao nguyên gần đó. Nó sừng sững đứng chen với những cây cổ thụ rậm rạp cao ngất trời.
373 “Tô Lỵ là muội muội của ngươi?” Dịch Vân có vẻ hơi ngạc nhiên. “Đúng thế, chúng ta vốn là con cháu trong Ba Nhĩ Đốn gia tộc, từ nhỏ đã cùng lớn lên nhau, là chị em ruột chỉ hơn kém nhau một tuổi.
374 Vô số đại thụ chọc trời , cành lá tươi tốt che khuất cả ánh trăng lấp lánh trên bầu trời đêm, bên trong Lạc Nhật Sơn Mạch là một mảnh tối đen đưa tay không thấy năm ngón.
375 Chạy đi mất hai ngày, Dịch Vân sử dụng chỉ bảy thành tốc độ, khéo léo để cho Mễ Mễ Lộ có thể theo kịp mình mà không bị rớt lại đằng sau. Đến tận bây giờ Mễ Mễ Lộ vẫn không biết mục đích chuyến đi này của hắn, chỉ thấy Dịch Vân một đường chạy thẳng, không hề do dự, tựa như đã xác định được mục tiêu vậy! Núi non Lạc Nhật hiểm trở vô ngần, có thể nói là vùng đất nguy hiểm nhất trong Đế quốc Kỳ Võ.
376 Tiến sát người Dịch Vân, Mễ Mễ Lộ nhìn theo ánh mắt của hắn về vùng núi đồi trùng điệp xa xa, một cái khe núi toàn là cát vàng không ngờ lại mọc đầy những đóa hoa trắng muốt, tinh khôi còn hơn băng tuyết, dưới ánh mặt trời gay gắt, bừng sáng long lanh đẹp tuyệt trần.
377 Chẳng biết tại sao, Dịch Vân lại nhớ đến khao khát của Lang Lang đối với Phách thạch Hỏa hệ, hắn vốn chỉ định lấy Phách thạch Hắc Ám hệ làm mồi nhử, không ngờ lại mang tới hiệu quả lớn đến như vậy.
378 Dưới sự uy hiếp của Cầu Cầu, tất cả Độc Chu cũng đều lẩn tránh xa xa, Mễ Mễ Lộ tự nhiên không biết nguyên nhân do Cầu Cầu, nhịn không được sự tò mò, kiên trì đi qua đại đạo (con đường lớn) đầy ma thú ở hai bên, đi tới bên cạnh cái động khổng lồ kia, đi đến gần vừa ghé mắt nhìn, nàng nhất thời kinh ngạc.
379 Tử diễm thoáng biến mất, tinh quang u lam lưu chuyển, ánh sáng đẹp chói mắt, một lúc sau, tròng mắt hai người đã quen với biến hóa bốn phía, lúc này mới nhận thấy, nơi này là một thạch động khổng lồ do thiên nhiên tạo nên, rồi những thứ lấp lánh, long lanh phát sáng kia, đều từ nham bích phát ra.
380 Thì ra đây chính là một mạch mỏ quặng phách thạch thô! Tất cả mỏ quặng các loại nguyên tố xuất hiện ở trên đại lục, đều được chôn sâu ở dưới lòng đất, bị mọi người đào bới mà lộ ra.