81 Tô Tiểu Mễ dưới sự bức bách mãnh liệt của mẹ, đành mặc vào y phục bà hài lòng, trang điểm trang nhã, lấy xuống gọng kính đen của cô. "Cái này đúng rồi, nhìn con gái của chúng ta này.
82 Lâm Khải đi theo mẹ tham gia một buổi tiệc nhỏ của một hội nhóm tư nhân. Hôm nay là sinh nhật nữ chính của hội nhóm này, trong nháy mắt cô ra sân, lập tức liền đả thương ánh mắt của hắn.
83 Tô Tiểu Mễ đứng ở ven đường, lại nhìn đồng hồ trên tay lần nữa, lông mày lập tức nhăn sâu hơn: "Đáng chết, sắp tới trễ rồi!"Phất tay đón xe, mỗi một chiếc taxi đi ngang qua đều đã có người.
84 Tô Tiểu Mễ vừa lui ra, Lâm Khải liền đặt câu hỏi: "Sao hai người quen nhau?""Trùng hợp thôi, mới sáng sớm hôm nay biết nhau, đây là duyên phận nha!" Hắn cười khẽ, khóe miệng nhếch lên, trông thật là đẹp!"Cô ấy là người đứng đắn, không phải đối tượng cậu có thể đùa giỡn.
85 Bên trong một nhà hàng cổ kính, tao nhã. Ở Bắc Kinh có rất nhiều những nhà hàng có lối kiến trúc thời phong kiến, cất giấu rất nhiều "bí ẩn" mà lại có những món ăn đặc sắc.
86 Cuộc sống của Tô Tiểu Mễ cho đến trước 27 tuổi đều là tương đối thuận lợi, tuổi thơ vui vẻ, an ổn đến thời học sinh vô tư vô lo, công việc cũng thuận buồm xuôi gió.
87 Tô Tiểu Mễ về đến nhà liền bắt đầu kiểm kê, tất cả những thứ đáng giá đem bán ước chừng sẽ có bao nhiêu tiền. Nhà đem bán đi, ước chừng có thể có tám trăm vạn, sổ tiết kiệm của ba mẹ và Tiểu Mễ, ước chừng hai trăm vạn, bán đi tất cả đồ điện gia dụng trong nhà, cùng với cô góp nhặt mấy năm, cộng lại cao nhất cũng chỉ mới một ngàn vạn.
88 Trong mộng hỗn loạn, khiến cho Tô Tiểu Mễ cơ hồ hít thở không thông, cô cho là mình chết, nhưng cô lại đang liều mạng muốn bắt lấy một cái gì đó. Không ngừng có người qua lại từ bên người cô, có người đang băng bó vết thương cho cô, chốc lát, lại là sự yên lặng.
89 Biệt thự nhà họ Lâm. An Ôn xanh mặt với Lâm Khải, bà rất ít khi tức giận như vậy. "Thời điểm con dùng Trần Hãn, tại sao không nói cho mẹ biết?" Thanh âm của bà tràn đầy chất vấn, bà rất ít nổi giận với con trai, nhưng chuyện này, lại làm cho tâm tình bà giận đến cực điểm.
90 Tô Tiểu Mễ cầm hiệp ước tình nhân kia, từng cái qui định đập vào mắt khiến cô kinh hãi, cũng chỉ có Lâm Khải, tên đàn ông thối kia mới nghĩ ra được chiêu như vậy.
91 Cô bị hắn chặt chẽ bao quanh, dùng sức trên thân thể cô. Tiết tấu của hắn có chút chậm lại, tay cô nắm chặt bả vai hắn, "Không nên. . . Không nên như vậy, mau.
92 Hạ Tử Vi không nghĩ tới người đàn ông này khi bị khơi mào, ngược lại cái gì cũng không sợ. Ngón tay của hắn vừa đụng đến cô, liền cười xấu xa nhìn thẳng vào mắt cô: "Em ướt như vậy rồi, là em gấp hay tôi gấp?"Hắn dùng sức, hung hăng đâm vào trong cơ thể cô, có một chút điểm thô ma sát, cô theo bản năng khẩn trương lên, ngón tay của hắn cũng không có dừng lại, từng điểm từng điểm tiến sâu hơn vào đất liền.
93 Sau khi tan việc một lúc, Tô Tiểu Mễ bị Lâm Khải gọi vào phòng làm việc. Cô thấp thỏm bất an, mấy ngày không gặp, chỉ mong Lâm Khải hiện tại sẽ không nhìn cô không vừa mắt, bằng không cô sẽ nếm đủ mùi đau khổ.
94 Tô Tiểu Mễ mỗi ngày tan sở sẽ đi gặp mẹ và ba, bệnh tình của ba vẫn duy trì hiện trạng như cũ, bệnh của mẹ lại từ từ chuyển biến tốt, chỉ cần nhìn thấy ba mẹ, cô dù bị ủy khuất cũng cảm thấy đáng giá.
95 MC của party lần này là MC của tiết mục hẹn hò đang nóng bỏng hiện nay, thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái, súc tích mà không mất nhu hòa, giới thiệu đơn giản chủ đề tối nay: Party liên hoan do Hiên Hãn công ty làm chủ.
96 Đầu của hắn nhẹ nhàng tiến lại, tay Tô Tiểu Mễ liền nắm thật chặt. Hắn không có hôn cô, nhẹ nhàng ngửi phần cổ của cô, giống như đang ngửi tìm cái gì, cô ngồi ở đó, không dám nhúc nhích, hơi nhắm mắt lại, hắn muốn cái gì cô sẽ phải cho cái đó, đây là điều thứ 25 trong hiệp ước tình nhân.
97 Thật lâu sau, Tô Tiểu Mễ mới dần dần ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt khiến cho cô thoạt nhìn thật yếu ớt, khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô lại làm cho mình thoạt nhìn rất nhẹ nhàng, cường ngạnh nặn ra khuôn mặt tươi cười với hắn.
98 Sau khi Tô Tiểu Mễ tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trên giường, cô cố gắng nhớ lại tối qua, nhưng cô không nhớ rõ mình làm thế nào lên đến giường, càng không biết mình làm thế nào thay áo ngủ.
99 Cuối cùng, Lãnh Tĩnh Thi mua một sợi dây chuyền rất đẹp, Tiểu Mễ không thể không cảm thán, nhưng việc cô không thể ngờ tới chính là Lãnh Tĩnh Thi đem sợi dây chuyền này đeo trên cổ của cô.
100 Tô Tiểu Mễ từ phòng của Lâm Khải đi ra, đi được một đoạn, vừa rẽ vào khúc quanh liền thấy một thân ảnh quen thuộc đi vào công ty, cô liền nhận ra đó là Lãnh Tĩnh Thi.