101 Tô Tiểu Mễ từ bệnh viện ra về, không dám từ chối thịnh tình của Hiên thiếu gia, để cho hắn đưa trở về nhà. Cô bước vào cửa không tới một phút, liền vang lên tiếng gõ cửa.
102 Ngày thứ hai, cô lại ói lần nữa, hơn nữa cái cảm giác muốn ói này. . . cảm giác càng ngày càng thường xuyên, cái loại dự cảm mãnh liệt của trực giác này cũng khiến cho cô càng ngày càng bất an.
103 Tô Tiểu Mễ len lén hẹn bác sĩ, cô quyết định tự mình giết con đi. Đó là một quá trình không có thống khổ, nhưng cô vẫn có thể cảm giác được có đồ từ trong cơ thể cô chạy mất, thậm chí cô nghe được thanh âm lòng đang rỉ máu, cô nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt theo gương mặt của cô chảy xuốngThật xin lỗi, bảo bảoKhi cô từ trong bệnh viện ra ngoài rồi, thế nào cũng không có nghĩ đến Lâm Khải cư nhiên liền đứng ở nơi đó, mà ánh mắt hắn nhìn cô đó là một loại gần như tuyệt vọng, trong trẻo mà lạnh lùng.
104 Bên trong một toà cao ốc ở Bắc Kinh, trong phòng truyền đến thanh âm lay động cực kỳ mập mờ. . . "Ừ. . . A. . . anh Thành. . . Mau đi. . . " Tóc dài của người phụ nữ tán ở sau ót, từ phía sau nhìn thật xinh đẹp mà quyến rũ, cô cưỡi trên người một người đàn ông, nhanh chóng vận động thân thể của mình, phập phồng lên xuống, bắt đầu khởi động qua lại.
105 An Ôn nhìn ông tỉnh lại, đôi mắt thâm thúy đã dần dần vẩn đục, người đàn ông mà bà dùng nửa đời người để yêu, để chinh phục, giờ phút này nhìn lại. . .
106 Sau khi nghỉ ngơi một tuần lễ, Tô Tiểu Mễ với một diện mạo hoàn toàn mới tiến vào phòng làm việc, đồng nghiệp ở Dung Khoa thấy biến đổi của Tô Tiểu Mễ, cũng cả kinh suýt chút nữa rớt cằm.
107 Tô Tiểu Mễ quay lại phòng làm việc, điều hòa nhịp thở trở lại bình thường, tự nói với mình không nên nghĩ quá nhiều, việc nên xảy ra thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, đây hết thảy không phải đều là chính mình đã đoán trước sao?"Hi, Tiểu Mễ!" Lãnh Tĩnh Thi nhìn thấy Tiểu Mễ, rất hưng phấn chào hỏi"Tĩnh Thi.
108 Cô bưng cà phê, đem cái ly đặt trên tay của hắn"Nếm thử xem có hợp khẩu vị của anh không?" Tô Tiểu Mễ nhẹ nhàng nói"Anh đột nhiên không muốn uống cà phê nữa, anh đói bụng, anh muốn ăn cái gì đó" Vào thời khắc này, Lâm Khải tựa như một đứa con nít.
109 "Alô!" Tô Tiểu Mễ nhẹ giọng nhận lấy điện thoại. "Thích không?" Tô Tiểu Mễ vừa nghe liền biết là thanh âm của Lâm Khải, tự nhiên cũng biết hắn đang nói tới cái gì.
110 Tô Tiểu Mễ ở một bên nhỏ giọng nhắc nhở hắn, tài xế phía sau đều đang nổi giận, Hiên thiếu gia mới nổ máy xe, tốc độ dần dần nhanh lên. "Hiên thiếu gia, anh chậm một chút!"Hắn chỉ là buồn bực quay đầu, lái xe về phía chỗ ở của cô, sau khi dừng xe một bên trước cửa cư xá, tay của hắn hung hăng gõ tay lái.
111 Đầu đối phương bị Hạ Tử Vi kẹp ở phía dưới cô, hắn nhẹ nhàng ngửi, cũng không có mùi khai khác thường, thậm chí có một chút mùi thơm thanh thanh đạm đạm.
112 Bên trong bệnh viện, Lãnh Tĩnh Thi khoác tay Lâm Khải, nhẹ nhàng dựa vào hắn. "Khải, không cần lo lắng, em tin ba sẽ tham dự, ông cũng sẽ tha thứ cho anh!" Cô ôn nhu nói xong, tay nhỏ bé truyền đi sự ấm áp của mình, không ngần ngại chút nào đem ba Lâm Khải gọi là ba.
113 Hoa phục xinh đẹp, thiên Sứ, piano, hạnh phúc nhìn nhau, ôm. . . Tô Tiểu Mễ từ khi đi vào tiệc đính hôn xa hoa này, tinh thần của cô liền lạnh quá đỗi, phảng phất như một mũi tên ở dây cung, chỉ chờ ra lệnh một tiếng.
114 Lâm Khải tay nắm chặt ly rượu, người phụ nữ này lại bắt đầu say khướt rồi, nghe thanh âm của cô, hắn thật muốn bóp vỡ cái ly trong tay. "Hiên thiếu gia, có muốn mời Tiểu Mễ của chúng ta khiêu vũ không?" Lãnh Tĩnh Thi nghe được âm nhạc vang lên, không khỏi đề nghị.
115 Tô Tiểu Mễ nhìn người đàn ông trước mắt, đầu cô đau như muốn nứt ra, tâm thấp đến đáy cốc, cuối cùng, hắn đối với cô, đơn giản vẫn chỉ là một công cụ phát tiết!Thế nhưng hắn lại lẳng lặng nhìn cô, một câu cũng không nói, loại cảm giác này để cho cô hoàn toàn tuyệt vọng, giờ phút này, cô cảm giác quả thật mình chính là một đứa ngốc.
116 Tất cả lại giống như trở về trật tự vốn có, Tô Tiểu Mễ thu thập xong tâm tình của mình, nói cho mình tất cả cuối cùng đã qua, mà cô như cũ là Tô Tiểu Mễ, không phải là vật thay thế của bất luận kẻ nào, đối với tất cả tối hôm qua, cô chỉ cho là một giấc mộng, tỉnh mộng, cái gì cũng tốt rồi!Buổi sáng thứ hai, tất cả ban ngành đều bận rộn làm việc, Hạ Tử Vi và Ngô Diệu Linh lần đầu tiên nổi lên xung đột trực diện, hơn nữa là trong phòng làm việc.
117 Hạ Tử Vi nhìn ánh mắt hơi phát ngốc của cô, quay đầu lại nhìn sang, cũng kinh ngạc, đó không phải là học trưởng Lý Triết trước kia Tô Tiểu Mễ thầm mến sao?"Tiểu Mễ!" Lý Triết rõ ràng nhận ra cô, lại nhìn bên cạnh, ngay sau đó chào hỏi "Hạ Tử Vi!""Học trưởng, anh trở về lúc nào a?" Hạ Tử Vi nhìn đến hắn, khó tránh khỏi có chút kích động.
118 Tô Tiểu Mễ nằm ở bên trong bồn tắm nghe nhạc, hơi nhắm hai mắt, mùi thơm tinh dầu trấn định suy nghĩ nhạy cảm của cô, toàn tâm để cho mình bình tĩnh, buông lỏng.
119 Tô Tiểu Mễ không dự liệu được, Lâm Khải lại không có phản ứng gì quá lớn. "Người đàn ông kia làm cho em rất vui vẻ sao?" Lâm Khải phảng phất muốn trêu cợt cô một chút, mang theo ý cười xoa nhẹ cằm của cô, hắn quên mất mình tới nơi này ý đồ muốn trừng phạt cô nói láo hắn.
120 Bên trong tòa soạn, một bưu phẩm chuyển phát trực tiếp đưa đến tay Lãnh Tĩnh Thi. Rất nhỏ, rất tinh sảo, không có lời nhắn, cô mỉm cười, trong lòng yên lặng vui mừng, chẳng lẽ là của Lâm Khải?Đóng cửa lại, nhẹ nhàng đem mở ra, trong đầu cũng không ngừng nghĩ tới, sẽ là gì chứ? Chẳng lẽ là nhẫn cầu hôn? Còn là.