161 Bạch Gấm cũng xé rách y phục của hắn, cho đến khi thân thể hai người cũng không còn gì, đối mặt nhìn nhau. Tay của cô quấn lên cổ hắn, cặp chân cũng quấn chặt ở trên hông hắn, dùng sức kẹp nó lại.
162 Tô Tiểu Mễ quyết định đi thăm Lãnh Tĩnh Thi, dù sao chuyện này cô cũng có một phần trách nhiệm. Cô đang chuẩn bị gõ cửa, lại phát hiện cửa phòng bệnh khép hờ, cô vì không muốn kinh nhiễu Lãnh Tĩnh Thi nghỉ ngơi, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
163 Nhìn biểu tình của Tô Tiểu Mễ, Lãnh Tĩnh Thi trong lòng lạnh lùng cười một tiếng, có mấy lời vào thời khắc này là có thể hỏi. "Tiểu Mễ, có một việc em vẫn băn khoăn, hôm nay, ở chỗ này, chị giúp em cởi bỏ được không?" Ánh mắt cô nhu nhược mang theo một chút ưu thương.
164 Vô luận Tô Tiểu Mễ đi tới phòng rửa tay hay là phòng giải khát, cảm giác sau lưng đều có một nhóm người chỉ chỉ trỏ trỏ, khi cô quay đầu lại, đồng nghiệp lại vui vẻ hướng về phía cô cười, vẫy tay thân thiết gọi tên cô.
165 Biệt thự nhà họ Lâm. Lâm Khải vừa vào cửa nhà, An Ôn liền từ trên ghế salon đứng lên, gương mặt bình tĩnh giờ phút này không còn nữa, thay vào đó là sự âm trầm.
166 Sau hôm Lâm Khải nói ra lời đó, lời đồn bậy bạ trong công ty biến mất trong nháy mắt. Bất kể Lâm Khải dùng thủ đoạn gì, cũng không quản những bà cô về nhà còn nhiều chuyện hay không, nhưng ít ra ở công ty, cũng không người nào dám nhắc tới.
167 Dọc theo đường đi, Lâm Khải cũng không nói gì nữa, hắn lái xe vào một biệt thự xa hoa. Trừ bỏ lúc mở cửa xe ra, tay của hắn đều nắm chặt tay cô, giống như là dùng hết toàn bộ khí lực lôi kéo cô đi thẳng vào trong nhà.
168 Tô Tiểu Mễ hít một hơi thật sâu, tay cầm theo cái túi nhỏ, đi vào tòa nhà lớn đối diện Dung Khoa. Nhìn thang máy đến số 21, cô tự mỉm cười hướng về gian phòng làm việc kia đi tới.
169 Tô Tiểu Mễ không có đánh lại bà, cũng không có nhục mạ bà, mà tự mình lau vết cà phê trên mặt, sự trấn định của cô khiến An Ôn không thể ngờ được. "Tô Tiểu Mễ, đừng tưởng rằng cô như vậy, tôi sẽ đối với cô nể mặt vài phần, trong lòng tôi, cô vĩnh viễn đều là người thứ ba, phá hư tình cảm của người khác.
170 Tay Lữ Tình nhẹ nhàng hạ xuống, bình tĩnh nói: "Lão Phan vào năm năm trước cũng đã rời đi. "Lâm Tuấn Thiên ngẩn người một chút, giống như đột nhiên tỉnh ngộ lại "Thì ra là như vậy, không trách được.
171 Lâm Khải nhận được bức họa Tô Tiểu Mễ gửi, tìm đến nhân viên kỹ thuật tiến hành phân tích tìm kiếm, đã truy ra được người được gọi là Trần tổng, thân phận của Lý Triết cũng đã được đưa ra ánh sáng.
172 Lâm Khải chỉ là lười lười cười một tiếng, ngay sau đó liền lạnh lùng nói: "Hai người còn muốn tiếp tục diễn sao? Nếu như muốn, tôi cũng không ngại diễn chung với các người.
173 Tô Tiểu Mễ tỉnh táo nói ra sự thật, chính cô cũng không thể ngờ được, thời điểm vạch trần người khác cô có thể tỉnh táo như thế. Từ trong kể lại của Bạch Gấm, cô mới biết Lãnh Tĩnh Thi thì ra đã biết quan hệ của cô và Lâm Khải từ sớm, mà cô lại có thể diễn như chị em ở trước mặt người khác.
174 Trong lúc Tô Tiểu Mễ vội vàng phối hợp Lâm Khải tra chân tướng, bên ngoài lại đang xảy ra nhiều chuyện khácTại nhà hàng Tứ Hợp Viện, Hạ Tử Vi không ngừng giải thích "Đây căn bản là chuyện không thể nào, chúng tôi căn bản cũng không có làm, đây là hiểu lầm, nhất định là một sự hiểu lầm.
175 An Ôn nghe cô nói, hung hăng khi dễ trở lại. "Nếu không phải là do cô quấn lấy nó, nếu không phải là do cô dùng thủ đoạn dụ dỗ gì đó, con ta sẽ quấn lấy cô à? Thật là một chuyện cười, đường đường là tổng giám đốc Dung Khoa quốc tế, sẽ quấn lấy không buông một người phụ nữ bình thường như cô à? Thật không biết cô lấy đâu ra can đảm nói ra những lời này.
176 Hạ Tử Vi tìm Tô Tiểu Mễ thương lượng đối sách, nghĩ ra vô số ý tưởng, nhưng Tô Tiểu Mễ như có chút chết lặng, những thứ đối sách kia ở trước mặt An Ôn có thể sử dụng sao?Cô nhìn Tiểu Mễ nãy giờ không nói gì, cảm giác được có cái gì không đúng, không nhịn được hỏi: "Tiểu Mễ, đã xảy ra chuyện gì? Cậu tốt nhất nên nói hết cho mình, nếu như cậu không nói, mình bực mình à nha!"Trực giác của cô cho biết, Tô Tiểu Mễ nhất định đã xảy ra đại sự gì, bằng không cô ấy không đến nổi thảm hại như vậy.
177 Cô hoảng hốt, mê say, giống như mình đang ở trong một giấc mộng đẹp đẽ. "Tiểu Mễ. . . "Hắn lần nữa gọi tên cô, một lần lại một lần. Nụ hôn của hắn như mưa to gấp gáp rơi vào trên da thịt của cô, nặng nề hô hấp ở từng điểm từng điểm đều cho thấy dục hỏa không khống chế được của hắn.
178 Lâm Khải không biết giải thích với mẹ mình như thế nào, thành kiến cùng cố chấp của bà đối với Tiểu Mễ, hắn cảm thấy càng gỡ càng rối. "Mẹ, bất kể mẹ có tin lời của con hay không, hoặc là bất kể mẹ có nguyện ý tin tưởng Tiểu Mễ là một cô gái tốt hay không, con muốn nói cho mẹ biết, con thích cô ấy, và sẽ cưới cô ấy!""Con điên rồi! Nếu con cưới người phụ nữ kia, Tĩnh Thi làm sao bây giờ? Đứa nhỏ đó vì con mà mất đi một đứa con! Mà con lại vào lúc cô ấy cần con nhất lại đi cưới người phụ nữ khác? Một người đàn ông không hề có trách nhiệm như vậy, đây chính là con ta nuôi dưỡng ra sao? Con với người cha bội bạc kia có cái gì khác nhau!"An Ôn tức giận đến xanh mặt.
179 Tay Lâm Tuấn Thiên ôm Lữ Tình, cười cười với An Ôn, "Đây là bạn gái của tôi, Lữ Tình. "Ngược lại, hắn nhu tình nhìn Lữ Tình, nhẹ giọng nói: "Vị này là vợ trước của tôi, An Ôn.
180 An Ôn không biết làm sao nhìn ông, bà không biết mình sai ở nơi nào?"Tôi thích ăn cá là bởi vì bà thích ăn, bà hỏi tôi có thích hay không, tôi chỉ gật đầu một cái, thật ra thì tôi chỉ không ghét mà thôi, món mà tôi thật sự thích ăn là xương sườn; tôi thích uống trà trước lúc ngủ là bởi vì tôi luôn có rất nhiều công việc xử lý không xong, chỉ có thể thông qua trà để duy trì tỉnh táo.