941 Kiếm quang màu xám bạc chớp động trong mắt Lục Thanh, bắn vào trong không gian Hỗn Độn kia. - Ầm! Hỗn Độn màu xám gào thét, ngưng kết thành hình Chân Long bên trong không gian Hỗn Độn, gào thét điên cuồng.
942 Sơn mạch cổ lâm, trên đỉnh một ngọn núi sâu thẳm trong rừng. Bọn Lạc Tâm Vũ đang lăng không mà đứng, sắc mặt ngưng trọng. - Có thấy gì không? Phong Lôi nó đi đâu không thấy.
943 Hàng ngàn hàng vạn lôi long Hỗn Độn cùng rên rỉ kêu lên. Dưới sự đè ép của Thời Không Luân Bàn, bọn chúng không hề có lực chống cự, bị trấn áp vỡ nát, hóa thành khí Hỗn Độn trở lại, bị không gian Hỗn Độn nuốt chửng không còn.
944 Lục Thanh đứng giữa không trung, trong lòng bỗng sinh ra cảm giác khó hiểu. Thiên Đạo vô tình, muốn cho cả thế giới Thiên Đạo trở về cát bụi, tái sinh vạn vật trở lại.
945 Trên mặt Kiếm Thần hơi lộ vẻ kinh ngạc, sau đó lập tức trở lại bình thường, dường như đã sớm đoán trước được kết quả như vậy. Thân hình Đạo Linh bất động, áo xanh đón gió phất phơ, lên tiếng nói: - Như vậy không phải càng hay ư? Ánh mắt y sáng như ngọc, tỏa ra ánh sáng trắng lập lòe, ánh sáng trắng này dường như ẩn chứa huyền ảo khó hiểu vô cùng, khiến cho biển mây trước mặt tự động tách ra, lộ ra thế giới hư không rõ ràng trong vắt.
946 - Là ngươi?! Trung niên chỉ cảm thấy cả người run lên bần bật, trong khoảnh khắc nhìn thấy bóng người áo xanh này, một cảm giác áp bức thâm nhập vào tận trong hồn phách, hùng mạnh không gì sánh kịp.
947 Nhìn phụ nhân áo đen trước mặt, một thân chân lực hệ Hỏa vô biên không hề che giấu, nhưng Lục Thanh vẫn không nhìn thấu được nông sâu. - Phải chăng phu nhân tới từ thế giới Đại Đạo, bên ngoài Thiên Đạo? Không cần úp mở, Lục Thanh cất tiếng hỏi.
948 - E rằng thời gian này cũng không nằm trong tầm khống chế. . . Phụ nhân khoát tay: - Tuy rằng lúc trước ta bị Đạo Tề Thiên trấn áp phải tiến vào thế giới Thiên Đạo của y, Bản Nguyên đã bị vỡ nát, nhưng bao nhiêu năm qua, ta cũng miễn cưỡng ngưng tụ được vài tia.
949 - Vậy hết thảy phải trông vào tiểu huynh đệ rồi Long thân màu vàng đong đưa, bất chợt một tiếng long ngâm uy nghiêm vang lên, khí thế uy nghiêm cuồn cuộn nháy mắt bao phủ khắp bầu trời: - Ầm.
950 Ánh sao chiếu xuống mặt đất, cả thế giới này ngoại trừ Kim Thiên tông ra, không còn nơi nào có được một tia sáng, cả thế giới Thiên Đạo đều rơi vào bóng đêm mờ mịt.
951 Tuy Kiếm thể biến mất, nhưng thân thể dày đặc vết máu của Lục Thanh đã hiện ra, áo xanh của hắn lúc này đã rách tơi tả, bất quá ánh mắt hắn vẫn tự nhiên như trước, không lộ chút sợ hãi nào.
952 Lục Thanh lộ vẻ ngưng trọng, hiển nhiên đây là uy năng có sức mạnh hết sức lớn lao. Lúc trước, bảy vết lõm còn thiếu trên nắm cỗ quan tài bằng đồng xanh, nếu như hắn đoán không sai, chính là để khảm bảy viên linh châu Bản Nguyên.
953 Một chiếc luân bàn chậm rãi xoay tròn, trên mặt kiếm văn dày đặc, toát ra Kiếm Ý vô biên không thể hình dung bằng lời. Kiếm Ý này dường như xuyên qua vô tận Thời Không, trấn áp một mảng Hỗn Độn.
954 - Bùng. . . Vô tận Hỗn Độn hiện ra, khuếch tán ra bốn phương tám hướng. Vô tận Hỗn Độn này vừa xuất hiện, lập tức lấy khí thế lôi đình quét ngang toàn Thiên Đạo đại lục.
955 Kiếm Ý Đạo - Ma màu tím trắng đủ để hủy thiên diệt địa, che lấp sao trời, thậm chí nuốt hết ánh sáng. Mà Kiếm Ý Thời Không màu xám bạc lại có thể hủy diệt năm tháng, Luân chuyển Thời Không.
956 Lúc này đang có một chiếc Tinh Chu dài ngàn trượng bay tới. Tinh Chu này toàn thân tỏa ra ánh sáng, giống như một ngôi sao nhỏ, nhưng lại không có Thái Dương Chqqn Hỏa nóng bỏng, ngược lại toát ra một cổ khí tức lạnh lùng.
957 Nhưng bởi vì uy nghiêm của Thánh Giả không thể giẫm lên, cho dù ở Đại Đạo Tinh Không, số lượng Thánh Tủy cũng vô cùng ít ỏi, giá trị của một giọt đã đủ bằng thánh khí, ngoại trừ nhưng gia tộc Tinh Vực hùng mạnh hoặc là Chúng tộc Tinh Vực, rất ít thể lực có thể lấy ra.
958 - Không có khả năng, các ngươi không ngờ đã tỉnh! Lúc này, Từ Tinh Chu của mấy người Cổ Kiếm Nguyệt, ba đạo thân ảnh chậm rãi đi ra, vầng sáng xanh thẳm kia ở trước mặt ba người giống như bị một cỗ lực lượng vô hình tách rạ tự động hóa mở ra một cánh cửa.
959 Trên mặt Lục Thanh lộ vẻ tán thưởng, nhưng lập tức lại lộ vẻ tiếc hận. Giờ phút này, chỉ thấy tay phải cầm kiếm của hắn chậm rãi nàng lên, hướng về phía Tinh Không trước mặt điểm ra.
960 - Viêm Vận, ta đi trước một bước. Đạo Tề Thiên sau đó gật gật đầu, một bước bước ra, trong phút chốc biến mất ở bên ngoài trăm vạn dặm. Nhìn Lục Thanh Viêm Vận gật gật đầu, nói: - Đại Đạo Tinh Không, mỗi một Đạo giả truy tìm Bỉ Ngạn, đều có con đường của riêng mình.