881 Thiên phạt giáng thế! Kiếm Tôn cái thế các tông không khỏi trầm mặc, đối mặt với uy nghiêm Thiên Đạo như vậy, không ai không khỏi sinh ra sợ hãi trong lòng.
882 Lục Thanh lặng lẽ nhìn Hành Lang Thời Không màu xám bạc, bỗng nhiên cất tiếng cười to, tràng cười phóng đãng lộ vẻ hết sức mỉa mai: - Một đời Kiếm Đạo của ta, chẳng lẽ đi tới bước này còn phải nhờ vào Hành Lan Thời Không tránh né hay sao? Trên người Lục Thanh giống như có chiến ý vô cùng bùng lên mạnh mẽ.
883 Lấy mười trận đồ Hoàng giai cầm đầu, chín mươi trận đồ Thiên giai vờn quanh, bắt chợt biến thành một chiếc kén lớn bảo vệ Lục Thanh bên trong. Kiếm Bảo có linh, đặc biệt là Kiếm Bảo đạt tới thượng phẩm.
884 Đó là cái gì! Pháp tướng? Bảo Linh? Không ai có thể đoán được. Chỉ có ở ngoài vạn dặm, ánh mắt của Nhược Thủy chớp động, dường như mơ hồ đã cảm giác được cái gì, rồi lại không dám xác định.
885 - Kiếm thi tụ nguyên! Một tên Kiếm Tôn cái thế quát khẽ một tiếng. Toàn thận có thi khí nồng đậm bắt đầu khởi động. Đồng thời, hai tên Kiếm Tôn cái thế khác cũng đồng thời huy động thần kiếm.
886 Thế như cổ thần, thể (thân thề) như kim cương, khiến cho ba gã Kiếm Ý trên người ba gã Kiếm Tôn cái thế của Thi Kiếm Tông nhịn không được tự nhiên mà sinh, cùng với hư không tranh phong.
887 Quyền ấn màu vàng mãnh liệt và hữu quyền của Viêm Thiên Lạc dung hợp thành một thể, cùng cự kiếm đen kịt kia nghịch không va chạm. Quyền Ý Kiếm Ý ở trong hư không phát ra tiếng kêu rung trời kiếm rít như sấm, quyền rít như gió, hai cỗ lực lượng không phân cao thấp, mà hữu quyền của Viêm Thiên Lạc cũng không có chút dấu hiệu yếu thế, dường như dự định vẫn giằng co như vậy.
888 - Lục Thanh, ngươi chớ bừa bãi, mười tám người chúng ta đang ở đây, còn không phải do ngươi nói xằng nói bậy! - Lấy Thiên Đạo đồ ra! Lục Thanh ánh mắt bình tĩnh, nhưng ở trong mắt Quân Mạc Lâm lại giống như có hàng nghìn hàng vạn thần kiếm nối tiếp nhau lao đến nghiền nát hắn trong hư không.
889 - Đồ nhi ra mắt sư phụ. Ba người Triệu Thiên Diệp đều cả kinh, lại nghe thấy trên chín tầng trời, một tiếng cười cuồn cuộn xuống: -Ha ha, tốt! Tốt! Một đạo thân ảnh màu xanh ngọc chậm rãi hạ xuống, khi ba người Triệu Thiên Diệp cảm ứng đến, khí tức của người này mở ảo vô định, giống như tất cả gió trên đời này đều vờn xung quanh, mặc dù không có uy nghiêm của Kiếm Ý, nhưng vừa nhìn tới ngay cả Kiếm Anh trong cơ thể đều chậm rãi trở nên run rẩy.
890 Khác với năm đại kiếm Phong khác, dưới Tử Hà Kiếm Phong có một sơn trang thật lớn, có thác nước đổ xuống, suối lượn quanh có, chiếm diện tích chừng năm mươi dặm.
891 Thế Tử Hoàng màu đỏ tím hộ trì trên trời thật giống như tiên cảnh chốn nhân gian, sặc sỡ chói mắt. Lúc này đại viện mười dặm của Lục gia trang vẫn yên tĩnh như trước, nhưng không khí có hơi thay đổi.
892 Kiếm Giả tiến vào cảnh giới Kiếm Hồn có thể không cần ăn uống. Đến lúc này, ngũ cốc hoa màu đã không còn đủ để bổ sung cho nguyên khí trong thân thể Đại sư cảnh giới Kiếm Hồn.
893 Lục Thanh khó lòng tưởng tượng, rốt cục cần có tu vi thế nào mới có thể luyện chế được Thời Không Luân Bàn này. Mà hiện tại, hắn chỉ mới ngưng luyện ra Pháp Tướng của Thời Không Luân Bàn đã có được uy năng như vậy.
894 Luận Kiếm cốc mở rộng ra năm trăm dặm, trong phạm vi này bày sẵn hàng vạn chiếc bồ đoàn bằng thanh ngọc. Phía trước mấy vạn bồ đoàn bằng thanh ngọc là hơn ba vạn bồ đoàn bằng bạch ngọc, phía trước hơn ba ngàn bồ đoàn bằng bạch ngọc là hơn hai trăm bồ đoàn bằng tử ngọc.
895 Mà trong khoảnh khắc ngôi sao kia rơi xuống, trên người Lục Thanh cũng đồng thời xuất hiện một tầng kiếm quang màu xám bạc. Kiếm quang này ngưng tụ thành thực chất trên người Lục Thanh giống như một lớp kiếm giáp màu xám bạc, phía trên có dòng sông Thời Không vờn quanh, hiện ra Kiếm Ý vô cùng.
896 Lục Thanh ngồi xuống đối diện với đương kim tộc trưởng Thiên Linh tộc Viêm Thiên Lạc. Chiếc ghế đồng tía to nhất dành cho Lục Thanh, hai bên là bọn sáu trưởng lão Viêm Chiến.
897 Khi thật sự bước ra một vùng trời đất khác. Lục Thanh mới phát hiện rằng quy tắc trong cõi vô minh kia cũng không tiêu tan, chỉ chuyển từ thế giới Thiên Đạo trước kia vào thế giới đột phá của mình.
898 Viêm Chiến tỏ ra sửng sốt, nhìn Lục Thanh chuẩn bị rời đi, không biết nên nói gì. Thần sắc Bộ Phi Thiên tỏ ra ngưng trọng, y bước tới một bước quát lớn: - Đứng lại! Lục Thanh ngừng lại.
899 - Còn có mười một năm. . . Mười một năm sau, ta có thể giải thoát. Mặt Lục Thiên Thư lộ vẻ trào phúng: - Đạo Linh, ngươi sẽ không ngờ rằng ta chờ lúc Thiên Đạo thức tỉnh, lúc ấy mới độ thiên phạt, ân oán giữa chúng ta, ngươi hãm hại ta, tới lúc đó ta sẽ Bất ngươi Trả lại gấp mười lần! Đánh! Dứt lời, trên mắt Lúc Thiên Thư lô ra vẻ dữ tợn khác thường nháy mắt đã biến mắt không thấy.
900 Quả nhiên. . . Kiếm quang màu xám bạc trong mắt Lục Thanh chớp động, ngay sau đó, cỗ quan tài bằng đồng xanh ẩn nắp đã lâu từ trong cơ thế hiện ra. -Bùng.