901 Chỉ trong nháy mắt, bên trong không gian loạn lưu dấy lên một trận cuồng Phong Thời Không, kiếm quang bắn ra chém đứt Thời Không. Thế nhưng chỉ vừa khuếch tán ra ngoài trăm dặm, dường như gặp phải một bức vách vô hình, tiêu tan thành hư vô.
902 Chuyện xưa như mây khói, mười một năm qua. Lục gia trang cũng không có nhiều biến hóa gì quá lớn, chỉ có điều tộc nhân càng nhiều hơn trước. So với mười một năm trước, vườn mai hiện nay càng lộ rõ dấu vết của năm tháng vô tình.
903 Bây giờ đang là ban ngày, thế nhưng Linh Đô Quỷ Các xơ xác tiêu điều, lầu các rách nát, dường như đã bỏ phế hàng trăm năm. Nhưng Lục Thanh biết rằng hết thảy đều do Thời Không ở Linh Đô vặn vẹo.
904 Mà lực lượng như vậy, tối thiểu phải có tu vi Kiếm Tổ Tuyệt Thế mới được. Lục Thanh không dám tưởng tượng có một ngày, nếu Thời Không vặn vẹo này của Quỷ giới khôi phục trở lại, vô số quỷ dân xâm nhập đại lục, sẽ mang lại cho Kiếm Thần đại lục bao nhiều tai họa.
905 Thanh kiếm sắt trên đùi sau khi được rốt thiên địa nguyên khí gần như ngưng tụ thành thể lỏng vào, ánh sáng của nó càng thêm đen bóng, thân kiếm rút nhỏ lại không ít, vốn chỉ có gần năm thước, sau mười mấy lần hô hấp, đã ngắn lại chỉ còn ba thước năm tấc Chuôi kiếm có một chỗ bị vỡ cũng đã khôi phục lại.
906 Hai cỗ ý chí Kiếm Đạo va chạm vào nhau trên không, lập tức khởi lên sóng cuộn ngập trời. Tiếng kiếm ngâm vang lên khắp hư không, thậm chí bên trong khe nứt không gian đen ngòm hiện ra Thời Không vặn vẹo màu xám bạc.
907 Nhìn Lục Thanh trước mặt, dường như Giới Chủ Quỷ giới thấy được một cây cổ thụ mới trưởng thành. Cây cổ thụ này không ngừng lớn lên, trải qua vô tận năm tháng, cuối cùng cao vạn trượng.
908 - Không sai, Kiếm Thần sơn là do Đạo Linh thao túng mà sinh ra. Mà Kiếm Thần là người được chọn để thu thập nguyện lực hương hỏa trên đại lục. Vào năm vạn năm thượng cổ, cũng chỉ có Kiếm Thần sơn.
909 Diệp Vô Tâm cười lạnh: - Nếu bốn người Đạo Linh muốn trấn áp Thiên Đạo, vậy chuyện chúng ta phải làm là giúp cho Thiên Đạo chuyển thế, cho đến khí thật sự thức tỉnh.
910 Câu nói này chẳng những khiến cho Lục Thanh kinh sợ, cũng khiến cho hai người Diệp Vô Tâm ngày người ra tại chỗ. Kế Thừa Thiên Đạo, nắm trong tay thế giới Thiên Đạo, đây quả thật là chuyện ngay cả bọn họ có nghĩ cũng không dám nghĩ, không ngờ chân linh Thiên Đạo kia lại nói ra một cách đơn giản như vậy.
911 Điện Thủy Thần màu xanh nước biển toát ra Hạo Nhiên Chính Khí tinh thuần chẳng kém gì Thiên Đạo, nhưng lúc này* chân linh Thiên Đạo đã rời đi, chỉ còn lại ba người đứng trước điện trầm ngâm không nói gì.
912 Diệp Vô Tâm trầm giọng quát, trong mắt lão bắn ra vạn đạo Phong Mang, lực Thế Giới đồng thời trấn áp xuống. Phong Thần kiếm màu xanh ngọc toát ra kiếm quang Phong Thần chói mắt, kiếm quang Phong Thần ẩn chứa lực Thế Giới đâm xuyên Hỗn Độn, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm Hỗn Độn màu xám cao vạn trượng.
913 Dường như đánh hơi được khí tức của người sống, một đám Kiếm Giả ác quỷ vốn đang hỗn chiến với nhau vội vàng chen chúc xông về phía ba người. - Người sống, thật là hiếm có, không ngờ có người sống xông vào mười tám tầng địa ngục của chúng ta! - Huyết khí người sống hết sức bổ dưỡng, giết chúng đi! - Ta muốn huyết khí của chúng, không được để cho người nào sống! Lực hồn phách trên người đám ác quỷ này hết sức hùng mạnh, thậm chí trong đó còn có Tông sư Kiếm Phách.
914 Kiếm Ma đại lục vốn lơ lửng trên không, lúc này đã cũng hạ xuống Kiếm Thần Hải, cả Kiếm Thần Hải lập tức hạ xuống mấy ngàn trượng. Từ trên chín tầng trời nhìn xuống, giống như một vực biển rộng lớn khôn cùng, nuốt chửng cả Kiếm Ma đại lục vào trong.
915 Lời của Diệp Vô Tâm khiến cho trong lòng Lục Thanh thoáng như bừng ngộ. Diệp Vô Tâm lại nói tiếp: - Hiện tại con đã có Kiếm Hồn Kinh có thể ngưng luyện nguyện lực hương hỏa, nguyện lực hương hỏa chính là lực lượng thần bí nhất của thế giới Thiên Đạo này, cũng là lực lượng mà chỉ có Thánh Giả chúng ta mới có thế cảm ứng và vận dụng được.
916 Nhìn mây đen kéo dài về phía xa xạ thần sắc Lạc Tâm Vũ vẫn tỏ ra điềm tỉnh, nhưng thật ra trong lòng y bỗng dưng sinh ra rất nhiều lo lắng. Hành tung các tông lần này quỷ dị khác thường, đúng là gạt bỏ Kim Thiên tông y sang một bên.
917 Quân Mạc Lâm nói như vậy, trong lòng cũng đã cảm thấy mười phần động tâm, vốn lão luyện hóa Kiếm Tâm Ma Đạo, chính là đi đường tắt, tự nhiên không có được tâm Trấn Thế, cho nên thực lực của lão cũng kém xa nhưng Kiếm Thánh khác.
918 Nguyện lực hương hỏa màu trắng đục quấn quanh toàn thân Lục Thanh, ngọc quang trong suốt như một khối hồ phách màu ngọc bạch bao phủ khắp người Lục Thanh.
919 - Là các ngươi! Ngay sau đó. Lục Thanh đã nhớ ra, năm người này đúng là hắn đã gặp qua một lần. Lúc trước ở Mộ Chúng Thánh, chính là năm người này trấn áp cỗ quan tài bằng đồng xanh.
920 Bị ánh mắt của Lục Thanh nhìn châm chủ. Quân Mạc Lâm chỉ thấy lưng toát mồ hỏi lạnh, một cỗ Kiếm Ý Thời Không Luân Chuyển không bị lực Thế Giới của lão trấn áp, đè lên người lão.