21 Bên tai vang lên một đoạn nhạc giao hưởng, âm luật có chút quen thuộc, giống như một chiếc bánh xe nước, đem trái tim ném vào mặt nước phẳng lặng như gương, đây rõ ràng là….
22 Sáng sớm ở vườn treo, Thôi Thiện bị tiêu chảy mấy ngày liền, co quắp dưới gốc cây thạch lựu, cành cây khô cơ hồ như cào xước mặt, lúc này mới nhìn thấy trên đó có treo một chiếc máy bay giấy.
23 “Gatsby mua lại căn nhà đó, bởi vì Daisy sống ở đối diện vịnh biển. ”
Thôi Thiện bắt đầu đọc lại “Gatsby vĩ đại,” vô cùng kiên nhẫn lật giở mấy chục trang, rồi lại nhớ tới X: Anh ấy đang sống ở phía sau một ô cửa sổ nào đó trên đỉnh tòa nhà kia, chỉ vì cô ta bị giam cầm ở trong vườn treo phía đối diện này?
Cô ta vẫn rất muốn thoát ra khỏi đây, mỗi ngày đều ôm cây đợi thỏ chờ một vật thể bay nào đó chứ không phải là chiếc trực thăng mô hình đen ngòm kia.
24 Mùa đông đến sớm hơn dự định, trên không trung khói bụi giăng kín mít, sắp khiến người ta không thở nổi nữa. Mặt trời giống như lòng đỏ trứng gà vĩnh viễn không nở nổi, bị vứt thẳng vào thùng rác trên trời.
25 Cơ hồ như một ngày xuân rất xa xôi nào đó, một người đàn ông đứng trước khung cửa sổ chạm sát đất, ánh nắng mặt trời xuyên qua rặng trúc đào phía ngoài trường, rọi lên cơ thể trần trụi của hắn.
26 Babylon.
Khi mà vương triều đầu tiên của Trung Quốc còn chưa được tạo dựng, thành phố này đã đứng sừng sững ở mảnh đất phì nhiêu hình lưỡi liềm này rồi.
27 Thôi Thiện tỉnh dậy vào lúc sáng sớm, đắp chiếc chăn lông ngỗng dày bịch, một ý niệm thảng thốt lướt qua trong đầu, cái này có phải được làm từ lông thiên nga không?
Bầu trời trên nóc nhà màu xám xịt, lá thạch lựu khô héo được phủ một lớp tuyết trắng – Tuyết đang tan.
28 Ngày thứ 120.
Sáng sớm, 5 giờ.
Bình minh vẫn còn chưa tới, bầu trời tối đen như mực, các ngôi sao trên trời đều bị gió bắc cuốn đi, những vũng nước bên đường kết đóng thành băng.
29 Hắn ở đỉnh tháp.
Lâm Tử Túy xé một trang giấy trong cuốn “Gatsby vĩ đại,” lau vết máu trên móng tay mình, mười đầu ngón tay đau nhức – Đây là kết quả của việc hắn ngông cuồng muốn dùng tay móc ra một con đường dưới đất để thoát thân.
30 Đêm ngày thứ 120.
Tuyết, đã tan hết.
Trong vòng 5 năm trở lại đây, đây là lần đầu tiên tuyết rơi ở thành phố này sớm như vậy.
Đỉnh của tòa nhà cao tầng đối diện, trong bầu không khí loãng và ngắt lạnh, một mảnh trăng non hình lưỡi liềm cực lớn treo lơ lửng, giống như chỉ cần đưa tay ra là có thể hái xuống.
31 -Bảy ngày tới, ngày lễ tưởng niệm của Trình Lệ Quân, còn mời những ai nữa?
Toàn Man Như cầm một tách cafe nóng, mênh mang nhìn ra ngoài tầng tầng lớp lớp những tòa nhà cao tầng chen chúc, khói bụi dày đặc gần vây kín lên tận trời.
32 Mai Lan ngồi trong xe ôm tạm biệt Toàn Như Man và Chương Tiểu Tuyết, lần sau tụ tập vẫn là nơi này, cũng là buổi lễ tưởng nhớ về Trình Lệ Quân.
Ngồi một mình trong ghế lái của Infiniti, Mai Lan lấy ra từ trong túi xách một khung ảnh quen thuộc, đó là tấm ảnh tập thể của bốn cô gái, trên tủ đầu giường mỗi người bọn họ, đều đặt một tấm ảnh giống hệt như vậy.
33 Mai Lan lo lắng cho sự an toàn của cô ấy, hễ cứ không có việc gì là sẽ chủ động đến thăm, nhìn thấy Trình Lệ Quân luôn phát tiết cáu gắt với người giúp việc theo giờ, ép người phụ nữ trung niên ấy làm nhiều công việc bẩn thỉu và nguy hiểm, có lúc gần như là sỉ nhục và ngược đãi bà ấy.
34 Ngày thứ 7 sau khi Thôi Thiện thoát được ra khỏi nhà tù trên không.
Nếu như Lâm Tử Túy không thoát được ra khỏi đỉnh tháp kia, thì giờ chắc cũng đã thành một thi thể rồi đấy nhỉ?
Liệu có chiếc trực thăng nhỏ nào đưa đồ ăn cho hắn không?
Cô ta đang tìm kiếm X.
35 Mai Lan đã kêu cứu một cách điên cuồng hai tiếng đồng hồ.
Trong tay cô ấy có một mảnh giấy đã rách, có nét chữ của một cô gái khác.
“Xin hãy cứu mạng! Tôi ở trên nóc nhà! Tháp Babylon!”
Bức tường xi măng xù xì phía sau, bên dưới có một đống cỏ khô, một cái thảm lông ngỗng trắng bị chôn vùi.
36 Ba ngày sau, Mai Lan nhận được tin của bọn họ.
-Mọi người vì mình, mình vì mọi người, Mai Lan, chúng ta cùng làm đi!
-Kết hôn 6 năm ròng, mình sinh con cho ông ta, từ bỏ tất cả vì ông ta, nhưng con đàn bà trẻ trung xinh đẹp kia lại dễ dàng thay thế vị trí của mình – Mình rất muốn nhốt cô ta lên nóc của tòa nhà xây dở, để cô ta sám hối và rơi lệ, để chồng mình phải cảm thấy sợ hãi!
Trình Lệ Quân cũng gửi tin nhắn Wechat tới:
-Mai Lan, chứng trầm cảm khiến mình quá buồn khổ rồi, nếu như không làm chuyện gì đó kích thích thì mình sẽ tự sát mất – Hội những bà vợ cả tuyệt vọng nhất định phải hành động cùng nhau!
Nhưng mà, nói thì dễ, làm mới khó.
37 Đó là tai họa do bệnh trầm cảm gây ra.
Trình Lệ Quân lạnh lùng nhìn Toàn Man Như:
-Mình đồng ý tham gia vào hoạt động lần này, Man Như, cậu thì sao?
-Mình? – Dừng lại một phút, cô ta giựt đứt sợi dây ngọc trai đeo ở cổ tay mình – Đồng ý.
38 Cùng lúc đó, con đường đối diện với tháp Babylon, trong một ô cửa sổ trên tầng thứ 30 của tòa nhà xây theo kiểu phục thức.
Thôi Thiện gỡ hết những bức ảnh dán đầy trên tường xuống, xếp chúng vào trong một cái chậu tôn cũ nát.
39 Đông chí, sáng sớm.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, tai nghe bluetooth đang phát bản nhạc “Hồ thiên nga. ” Màn thứ hai, vũ khúc thiên nga, Hoàng tử và Odile cùng nhau khiêu vũ.
40 Đông chí, buổi sáng.
Một áng mây lướt qua chân trời xa xôi ngàn dặm.
Cái thị trấn nhỏ trong nội lục này lạnh hơn thành phố ven biển Thượng Hải nhiều lắm.