101 “Ngươi về lại Hoàng phủ đi, ta nói với cữu mẫu rồi, cửu mẫu sẽ đối xử với ngươi tử tế” nghe vậy, Trúc Thanh lập tức quỳ xuống, “Nô tỳ đã làm sai chuyện gì ạ? Vương phi cứ việc đánh mắng, nhưng xin đừng đuổi nô tỳ đi mà”, nàng không làm sai chuyện gì, tại sao lại đuổi nàng đi.
102 “Vương phi, nước cơm đây ạ”, sáng sớm, sau khi Hàn Nguyệt Nguyệt thức dậy, cung nữ liền bưng vào. “Để trên bàn đi, ngươi tên là gì?” Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi, chỉ biết nàng ta nhát gan, không biết tên gì, sao lại bị phân tới nơi này, chắc không dễ chịu gì rồi.
103 “Đây là y phục từ Châm Tuyến Phòng đưa tới. Xin vương phi xem thử” Tống ma ma cầm mấy bộ y phục tới. Hàn Nguyệt Nguyệt nói, “Để xuống đi”. Thấy Hàn Nguyệt Nguyệt không nói gì nữa, Tống ma ma đặt y phục lên bàn, lui ra ngoài.
104 “Lúc ấy, lúc ấy, lửa lớn quá, thuộc hạ, thuộc hạ không vào được, vương phi và tiểu vương gia vẫn còn, vẫn còn trong đó, nhưng dập được lửa rồi, thuộc hạ lập tức đi vào, không, không thấy thi thể”, lúc phát hiện lửa đã lan đến những phòng khác, phòng chính lửa lớn quá, không cách nào vào được.
105 Lúc Mạnh Dịch Vân đến Trúc Viên, chỉ cảm thấy trống rỗng, tiếng cười đùa ngày xưa, và nữ nhân vừa thấy hắn vào cửa đã nhào tới không còn nữa rồi. Hắn không muốn tin, những điều Mạnh Dịch Hiên nói đều là giả, khinh công Nguyệt Nguyệt cao như vậy, sao lại trốn không thoát, nhất định là nàng đã mang hai đứa nhỏ đi.
106 “Tiểu thư, người uống nước đi, để nô tỳ ẵm tiểu vương gia”, Trương Tiểu Tinh đặt bình nước lên xe, nhận lấy đứa bé trên tay Hàn Nguyệt Nguyệt. Hàn Nguyệt Nguyệt đổ nước rửa tay xong uống liền mấy hớp.
107 Hàn Nguyệt Nguyệt tựa vào thành xe, nhìn nhi tử đang ngủ say, “Qua cửa khẩu là đến nước nào vậy?” Hàn Nguyệt Nguyệt hỏi. Trương Tiểu Tinh thầm nghĩ, tiểu thư cái gì cũng tốt, chỉ là nói chuyện không để tâm bao giờ, nói mấy lần rồi cũng không nhớ.
108 Chiến tranh không chỉ là tranh đoạt về lãnh thổ, mà còn dính dáng đến cả nền kinh tế của một đất nước. Chiến tranh nổ ra, tổn thất không biết bao nhiêu mạng người, nhà cửa tài nguyên bị phá hủy, muốn khôi phục lại phải mất 8 đến 10 năm là ít, Hàn Nguyệt Nguyệt nghĩ đến Đại Khánh sắp tới sẽ có thù trong giặc ngoài thì trong lòng liền không dễ chịu.
109 “Mạnh phu nhân, lại đi nhà Cổ đại tẩu vắt sữa bò à?” Tường tẩu thấy Hàn Nguyệt Nguyệt xách theo thùng, hỏi. Hàn Nguyệt Nguyệt gật đầu một cái, “Vâng, Tưởng tẩu đi đâu vậy?”Tường tẩu tới bên cạnh Hàn Nguyệt Nguyệt chỉ vào cái rổ trong tay, “Cầm trứng gà ra chợ bán lấy ít tiền”, nhà nông trừ trồng trọt, còn lại là nhờ những thứ này sống qua ngày.
110 “Sao ngươi trở lại rồi?” Trương Tiểu Tinh mở cửa, thấy Hắc Ưng đứng bên ngoài, kinh ngạc hỏi, không phải đã đi rồi sao?Hắc Ưng sửng sốt một chút, hắn có nói là đi đâu, “Vừa rồi ta đi làm ít việc”, tin tức cứ để ám vệ truyền về là được, hiện giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của hắn là bảo vệ vương phi và tiểu vương gia an toàn.
111 Chiến tranh kéo dài đến khoảng giữa tháng mười, trời rất lạnh, tình hình chiến trận vẫn rất gay cấn, vào lúc Tây Lương chiếm được thành trì thứ 5 của Đại Khánh, Nam Tĩnh xuất quân, Tào tướng quân thống lĩnh 30 vạn đại quân chống Nam Tĩnh, nhưng binh sĩ Nam Tĩnh tựa như được uống thuốc kích thích, tàn sát một mạch, khiến Tào tướng quân thiếu chút nữa không ngăn được.
112 “Ngươi có độ tin cậy rất thấp, không bảo đảm, hợp tác với ngươi tính nguy hiểm lớn, vì sao ta phải đồng ý? Cứ cho là không có ngươi giúp một tay, ta có thể trực tiếp giết vua Tây Lương, sau đó giết luôn vua Nam Tĩnh, vậy là xong”, Hàn Nguyệt Nguyệt nói.
113 “Lão gia, kỳ thật. . . . . . . . . ” lão phu nhân đứng bên cạnh Hàn lão tướng gia, còn chưa nói hết, đã bị cắt ngang, “Không cần nói, bà tốt nhất an phận, những chuyện này không cần lo lắng, nếu bà thật muốn nịnh bợ trưởng công chúa, vậy liền dọn đồ trở về Liêu phủ ngay đi, Hàn gia chúng tôi gánh không nổi”, mun đầu hng vậy bc qua xc lão trc hẵng ni.
114 “Vương gia, sáng sớm nay, quân Nam Tĩnh đã lui 50 dặm”, nghe binh lính báo, mấy người đang thảo luận an tĩnh lại, “Lui binh rồi sao?” Hoàng Dận khó hiểu hỏi, tối qua Nam Tĩnh còn một bộ không công được thành không bỏ qua, thế nào qua một đêm đã lui binh? “Vâng, sáng nay thám tử báo lại, Nam Tĩnh thật đã lui binh 50 dặm”, bọn họ cũng rt kh hiu, vn còn giao chiến, đang thơng lợng đi sch, đột nhin lui binh, c phải l đ cho bọn họ bung lỏng cảnh gic, sau đ sẽ bt ngờ tn cng? “C phải l kế của bọn chúng khng?”, qun s Lý Mậu ni.
115 Mùa đông, trời lạnh, Hàn Nguyệt Nguyệt chui rúc vào lòng Mạnh Dịch Vân tìm vị trí thoải mái nhất. Mạnh Dịch Vân ôm chặt Hàn Nguyệt Nguyệt vào lòng, dùng áo choàng bao lấy thân thể hai người, “Ban đêm trời lạnh, hay là về phòng đi”, Mạnh Dịch Vân nói.
116 Hai người trong góc tường thấy phu thê Vân vương đã đi xa, đứng lên, vỗ vỗ y phục, “Đó chính là Vân vương phi?”. Sao lại là một tiểu cô nương, nghe Lý Mậu khoa trương lên giống như người trời, hắn còn tưởng là một nữ nhân thành thục, thì ra là một con nhóc, thế này thì có hơi trâu già gặm cỏ non.
117 Trừ Mạnh Dịch Vân, những người đang ngồi ai mà chưa từng nghe qua y thuật của Dược cốc, mấy câu của Hàn Nguyệt Nguyệt không những không ảnh hưởng đến ấn tượng của bọn họ với Dược Cốc, mà còn cảm thấy Hàn Nguyệt Nguyệt quá khiêm tốn, chỉ cần người Dược Cốc ra tay, cho dù người bệnh sắp chết, tỷ lệ cứu sống cũng là 6 phần.
118 Mạnh Dịch Vân kéo Hàn Nguyệt Nguyệt lại, “Có gì cũng phải đợi đến tối mới đi”. Nguyệt Nguyệt ngẩng đầu lên, phải ha, mặt trời còn chưa lặn mà, hì hì cười nói “Vẫn là tướng công thông minh”.
119 Hàn Nguyệt Nguyệt lắc lắc tay, “Có muốn ta cho bọn chúng Nhuyễn Cốt Tán luôn không?”, bảo đảm Thái Uyên khóc kêu cha gọi mẹ. Bọn Đông Phương Trí nhanh nhất phải ngày mai mới tới, đại quân Trình Anh đã lên đường 5 ngày, chắc trưởng công chúa đã nhận được tin tức.
120 Mạnh Dịch Vân cười cười, không nói tiếp, trực tiếp hành động, sức Hàn Nguyệt Nguyệt không lớn, y phục bị Mạnh Dịch Vân kéo hai ba cái đã rách hết, ném ra ngoài chăn.